Có được một đối tác làm ăn hưng thịnh như vậy, ai mà nỡ bỏ lỡ chứ?
Lê Tường đã sớm nghe danh Bạch Gia Tửu Nghiệp. Suy cho cùng, tiệm rượu Bạch gia từng tọa lạc ngay cạnh cửa hàng của nàng, bởi vậy nàng ít nhiều cũng có chút hiểu biết về họ.
Bạch gia vốn là một thương hộ không mấy hùng mạnh tại thành An Lăng. Song, sau lưng họ lại là một sản nghiệp gia tộc khổng lồ, đặc biệt ở vùng duyên hải xa xôi, nói Bạch gia là một phương bá chủ cũng không ngoa.
Bởi vậy, toàn bộ thị trường hải sản tại An Lăng đều nằm trong tay Bạch gia. So với mảng hải sản, ngành tửu nghiệp lại trở thành một phần không mấy nổi bật trong tổng thể sản nghiệp của gia tộc.
Đương nhiên, cái sự không mấy nổi bật này chỉ là khi so sánh với tổng bộ Bạch gia. Còn ở An Lăng này, họ vẫn là gia tộc hiển hách có tiếng tăm. Được gia tộc này cung cấp rượu, hiển nhiên là tốt hơn nhiều so với tình trạng mua bán nhỏ lẻ hiện tại.
Lê Tường và Bạch lão bản vừa gặp mặt chưa đầy ba mươi phút, đã thương lượng xong giá cả. Chỉ cần nàng tự mình xác định rằng rượu không có vấn đề gì, hợp đồng liền có thể ký kết.
Ngày hôm ấy nàng quá đỗi bận rộn, thành thử chẳng thể nào dành ra chút thời gian thăm hỏi Ngũ Thừa Phong.
Nàng vừa phải lo liệu việc bếp núc, vừa phải đàm phán chuyện buôn bán, lại còn thêm việc hướng dẫn người của Liên gia bên kia cách làm đậu hũ.
Chỉ còn hai ngày nữa là Liên Nghi Lan sẽ rời khỏi chốn này, nàng cần chỉ giáo cho người của nàng thành thục mọi việc trước khi họ đi xa.
Đã đôi ba bận Ngũ Thừa Phong muốn khuyên nàng nên nghỉ ngơi đôi chút, nhưng lời muốn nói đến miệng, hắn lại không sao thốt ra.
Cùng nàng chung sống khoảng thời gian dài như vậy, hắn tự thấy mình đã phần nào thấu rõ Lê Tường.
Nàng tuyệt nhiên chẳng giống phần đông nữ nhân thế tục, nàng không hề có ý niệm muốn ỷ lại vào nam nhân, cũng chưa từng nghĩ sau khi thành thân sẽ ẩn mình nơi khuê các, giúp trượng phu dạy dỗ con cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bảo nàng an nhàn vô sự còn khiến nàng bất an hơn là bảo nàng đi làm việc. Thứ duy nhất hắn có thể làm, đại khái chỉ là ở bên cạnh nàng, hỗ trợ nàng trong phạm vi bản thân cho phép mà thôi.
Ban ngày Lê Tường bận bịu công việc, Ngũ Thừa Phong cũng nghiêm chỉnh tĩnh dưỡng. Hai người họ chỉ có thể đợi đến tối, khi Lê Tường bận làm sổ sách mới có thời gian trò chuyện vài câu.
Sau ba ngày dưỡng thương, vết thương trên eo Ngũ Thừa Phong đã kết vảy khô. Giờ đây hắn đã có thể thực hiện những động tác nhẹ nhàng, chỉ cần tránh vận động quá sức là được.
Lúc Lê Giang qua giúp hắn thay t.h.u.ố.c đã nhìn thấy rõ ràng. Ngũ Thừa Phong cũng ngượng ngùng khi cứ mãi nằm dưỡng thương tại đây, cho nên qua ngày thứ tư, hắn đã báo với mọi người việc mình phải trở về tiêu cục.
Trên đời này không chỉ có nhi nữ tình thường, hắn thấy Lê Tường nỗ lực kiếm tiền như vậy, bản thân hắn cũng chẳng thể lười biếng.
Dù hắn kiếm chẳng bằng nàng, nhưng cũng phải cố gắng gấp bội. Bằng không, hắn lấy gì mà đòi xứng đôi cùng nàng?
Ngũ Thừa Phong trở về tiêu cục, lại tĩnh dưỡng thêm nửa tháng nữa, sau đó hắn mới tiếp tục cùng Tiêu đầu Sài xuất môn vận tiêu.
Lần này họ đi khá xa, cần phải đến tận vùng duyên hải. Cả đi lẫn về, nhanh nhất cũng cần ba tháng. Còn chậm thì thật khó đoán định được thời gian.
Trong lòng Lê Tường chẳng muốn hắn đi, áp tải vật phẩm vốn lắm hiểm nguy. Mỗi khi nàng nghĩ đến thương tích trên thân hắn, lòng nàng lại trào dâng nỗi lo khôn nguôi.
Nhưng khuyên giải hai lượt, vẫn chẳng thể khiến hắn đổi ý. Ngày thường hắn nghe lời răm rắp, nhưng vừa nói đến chuyện áp tải này, hắn lập tức trở nên cứng đầu cứng cổ vô cùng. Nàng cũng đành chịu hắn.
Cuối cùng, tránh nghĩ tới chuyện làm mình phiền lòng ấy, Lê Tường đành gác lại những ưu tư, dồn hết tâm tư vào tửu lâu.
---