Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 565



 

Sáng nay, trong phòng bếp đã có biểu tỷ cùng Khương Mẫn quán xuyến, bởi vậy ta rất đỗi yên tâm. Thời điểm tửu lầu bận rộn nhất chính là giờ ngọ, chắc chắn lúc đó ta cũng đã xong việc mà hồi phủ.

 

Hai cha con ta tới nha môn trước tiên tiêu hủy khế ước bán thân cho hai nha đầu Đào Tử, sau đó lại nhập hộ tịch của các nàng vào gia phả nhà mình. Kể từ đó, hai nàng cũng coi như những cô nương trong sạch, trở thành người có gốc gác rõ ràng, danh tiếng hiển hách.

 

“Đây quả là việc hỷ, chốc lát nữa ta phải đi mua cho hai nàng ấy bộ xiêm y mới để ăn mừng.”

 

“Con làm sư phụ đã có lễ vật mừng, phụ thân đây há chẳng nên tỏ chút lòng thành ư?”

 

Lê Giang mở lời vui đùa. Sau đó, hắn đưa nữ nhi của mình đi chọn xiêm y, bản thân hắn cũng mua hai món trang sức bằng bạc, coi như một món quà mừng nho nhỏ.

 

Ngày thường, hai tỷ muội Đào Tử rất đỗi cần mẫn, lại ngoan ngoãn vô cùng. Nữ nhi bận rộn, đôi khi đều là hai nàng ấy tự nguyện thay nàng hiếu kính với phu thê bọn hắn, khiến hắn có cảm giác nhà mình có tới ba nữ nhi.

 

Thế nhưng hắn vẫn phải giữ khoảng cách, lần này chỉ mua một đôi hoa tai nho nhỏ mà thôi.

 

“Đã sắm sửa lễ vật xong xuôi, giờ chúng ta trở về phủ sao?”

 

Lê Giang theo bản năng hỏi han nữ nhi.

 

“Phụ thân, chẳng lẽ nương chưa dặn người sao? Hôm nay con còn muốn đi mua thêm vài người nữa.”

 

Lê Tường kéo tay phụ thân, thành thục xoay người, bước thẳng tới nơi ở của nô bộc hành mà trước đây hai người từng lui tới để mua hai người Đào Tử.

 

“Bởi lẽ tên tiểu nhị trong phòng bếp nhà ta đã tới Thực Vi Thiên rồi. Gần đây, các đầu bếp phải thay phiên nhau trông coi bếp lửa, tình hình khá căng thẳng. Nếu tuyển thêm người mới mà không rõ lai lịch, chi bằng mua về sẽ tiện hơn nhiều.”

 

Phòng bếp là chốn trọng yếu, nếu không tìm được kẻ đáng tin, tuyệt đối không thể tùy tiện cho vào.

 

Đến tận bây giờ, nàng vẫn còn canh cánh chuyện lần trước. Dẫu biết mua người là việc bất đắc dĩ, song nàng nào có lựa chọn nào khác.

 

Vả lại, tửu lâu nhà nàng đãi ngộ không tồi. Mua họ về cũng chẳng ngược đãi, sẽ đối đãi như những người làm công bình thường. Nghĩ đến đây, chút áy náy trong lòng nàng đã vơi đi phần nào.

 

“Tương Nhi, con định mua thêm mấy tiểu cô nương về sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ừm…”

 

Lê Tường đã sớm suy tính về điều này. Rốt cuộc, nàng mua họ về chủ yếu là để nhóm lửa.

 

Hơn nữa, hiện giờ trong tửu lâu đa phần đều là các cô nương, hiển nhiên mua thêm nữ nhi sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

 

“Được thôi, con vui là được.”

 

Phòng bếp là nơi do nữ nhi nàng quản lý. Muốn dùng người thế nào, tuyển chọn ra sao, đương nhiên sẽ do nàng toàn quyền định đoạt, hắn chẳng có ý kiến gì.

 

Hai cha con vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã tới khu nhà của người môi giới.

 

Lúc này, người tiếp đãi họ không phải là người anh của Đại Long lần trước, mà đã đổi thành một nam nhân khác, thân hình gầy gò.

 

Trên gương mặt kẻ này dường như chẳng mấy khi có nét tươi tắn, chỉ có đôi con ngươi đen như mực, phảng phất như u linh.

 

Chạm phải ánh nhìn của đối phương, tim Lê Tường theo bản năng thót lại, sau đó nàng không tự chủ được mà phải quay đi nơi khác.

 

“Hai vị khách quý muốn mua nha đầu khỏe mạnh về làm việc sao?”

 

Lê Tường không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, nàng lại theo bản năng khẽ gật đầu. Người nọ nhanh chóng phân phó cho kẻ bên dưới, dẫn theo một đám người vào trong sân để nàng và Lê Giang tùy ý chọn lựa.

 

Lần trước là lẫn lộn cả nam lẫn nữ, còn lần này toàn bộ đều là nữ nhi.

 

Kẻ cao người thấp, có kẻ mập mạp, người gầy gò. Có kẻ nhút nhát sợ sệt nhìn nàng, cũng có kẻ ung dung, không chút e ngại mà quan sát nàng và Lê Giang.

 

Lê Tường muốn mua nha đầu có sức vóc một chút, thế nên nàng xem người trước, rồi mới xem đến đôi tay. Thấy có vết chai sẽ lên tiếng hỏi han vài điều, đồng thời quan sát cả sự sạch sẽ của đối phương.

 

Đi đến hàng cuối cùng, có một cô nương tỏa ra mùi hương khiến nàng suýt ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

---