Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 577



 

Lê Tường cũng đành chịu thua, đôi mẹ chồng nàng dâu này mỗi lần du phố đều tha hồ sắm sửa, rõ là những món đồ chuẩn bị cho tiểu hài nhi đã chất đầy nửa gian phòng, thế nhưng lòng ham thích sắm sửa của họ vẫn mãnh liệt đến thế ư?

 

“Tiểu muội, ta đã chuẩn bị gần như tươm tất những món đồ trong phòng rồi, chỉ thiếu một chiếc giường nhỏ thôi. Ngươi nói ngươi đã có chuẩn bị rồi nên chúng ta chẳng đặt làm nữa, ngươi mau nói cho ta hay ngươi đã chuẩn bị loại giường gì vậy?”

 

Kim Vân Châu đã tò mò khôn tả. Từ trước tới giờ tiểu muội luôn cho ra những thứ kỳ lạ cổ quái song lại vô cùng mới mẻ và độc đáo, bất cứ thứ gì nàng đưa ra đều khiến người người đều sáng mắt.

 

Như tủ quần áo trong nhà, bàn trang điểm vân vân, các loại gia cụ đều cực kỳ thực dụng lại còn mang nhiều tiện ích khác nữa, quả thực chẳng tồi chút nào.

 

Bởi vậy, lúc trước nghe tiểu muội nói nàng sẽ chuẩn bị giường nhỏ cho tiểu hài nhi, cả nhà chẳng mảy may suy nghĩ đã lập tức đồng ý, kết quả hơn nửa tháng rồi, vẫn chẳng thấy bóng dáng chiếc giường nhỏ đó đâu.

 

“Giường nhỏ…”

 

Dạo gần đây, Lê Tường bận rộn tới mức suýt chút nữa đã quên bẵng việc này. Lúc trước nàng đã nói mình chuẩn bị, bởi vậy nàng tự mình vẽ sơ đồ phác thảo, trao đổi với sư phụ Chu rồi trực tiếp giao cho hắn làm.

 

Nói ra thì có chút phức tạp, song tiểu hài nhi da mềm thịt quý, dù thế nào đi nữa chiếc giường nhỏ của nó cũng phải được mài giũa thật cẩn thận, chẳng được phép có lấy một chút dằm gỗ nào, bởi vậy quá trình chế tạo sẽ lâu hơn bình thường một chút.

 

Nàng còn nhớ, hình như sư phụ Chu nói cần nửa tháng là sẽ làm xong?

 

“Sư phụ! Sư phụ Chu đã mang giường nhỏ tới rồi!”

 

Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, Lê Tường vội vã chạy ra ngoài xem.

 

Lúc này sư phụ Chu đã khiêng giường nhỏ vào sân.

 

“A Tường cô nương, chiếc giường ngươi đặt đã làm xong rồi. Ngươi muốn để chỗ nào?”

 

Lê Tường chỉ vào phòng của đại ca cùng đại tẩu nhà mình, bảo hắn dọn chiếc giường nhỏ vào đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kim Vân Châu hiếu kỳ đi quanh chiếc giường nhỏ này, nàng ấy đưa tay lên chạm thử một cái, lập tức mừng rỡ không thôi.

 

Cảm giác mượt mà vô cùng, chẳng hề thô ráp chút nào, có thể thấy sư phụ Chu làm rất tỉ mỉ.

 

“A, tại sao chiếc giường này lại đung đưa?”

 

Chỉ khẽ đẩy một cái, nó đã lay động nhẹ nhàng.

 

Lê Tường khẽ đưa tay đẩy nhẹ, lòng nàng cảm thấy vô cùng ưng ý. Khi vẽ bản thiết kế, nàng đã dặn dò kỹ lưỡng, không cần làm chiếc giường nhỏ cố định chắc chắn, hãy uốn cong đôi chút phần chân giường, chỉ cần khẽ đẩy một cái, chiếc giường sẽ đung đưa nhè nhẹ.

 

Bởi độ cong không lớn, biên độ lắc lư cũng chẳng quá mạnh. Nếu muốn giường cố định lại cũng chẳng khó, sư phụ Chu đã khéo léo gắn thêm một chốt hãm nơi chân giường, chỉ cần gạt xuống, chiếc giường nhỏ sẽ đứng yên bất động.

 

Sư phụ Chu giải thích cặn kẽ, rồi tự mình thao tác một lượt, Kim Vân Châu nhìn thấy một màn này, đôi mắt nàng bỗng bừng sáng.

 

Trước kia nàng chỉ thấy nhũ mẫu ôm hài nhi đung đưa qua lại, nào ngờ đặt trên giường cũng có thể làm được điều ấy.

 

“Đây là vật gì?” Nàng chỉ vào một đoạn tre vươn ra từ cạnh giường.

 

“Đây là nơi để treo đồ chơi nhỏ. Hài nhi nhỏ tuổi ưa thích sắc màu tươi sáng, bấy giờ treo vài món đồ sặc sỡ lên sẽ dễ dàng dỗ dành chúng lắm. Hơn nữa, vật này còn có thể dùng để mắc mùng.”

 

Với tiết trời oi bức ẩm thấp thế này, muỗi mòng nhiều vô kể, một chiếc mùng quả là vật cần thiết vô cùng.

 

Sư phụ Chu làm chiếc giường nhỏ này dựa theo ý tưởng mà Lê Tường đã bàn bạc với y trước đó, Kim Vân Châu càng nghe càng cảm thấy tâm đắc.

 

Đến lúc tính tiền, ngoài số tiền Lê Tường đưa, nàng còn tự tay trả thêm cho sư phụ Chu một khoản công xá khác nữa.

 

Nàng vốn là người hiểu biết rộng, từng thấy vô số vật dụng tiện ích, nên vừa nhìn đã biết chiếc giường nhỏ này tốt đến nhường nào.

 

---