Xào xong món ăn đang dở, nàng liền cởi tạp dề, hân hoan bước ra cửa.
Hạnh Tử ngưỡng mộ liếc nhìn Quan Thúy Nhi, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy tỷ tỷ mình nhíu mày, nàng vội vàng thu lại vẻ mặt rồi chuyên tâm xào nấu thức ăn.
Chuyện quan trọng nhất trước mắt của hai tỷ muội bọn họ là tinh thông việc bếp núc, những chuyện khác tuyệt đối không nên tơ tưởng hay mong cầu.
Lê Tường không để ý đến ánh mắt đưa đẩy của hai đồ đệ, lúc này nàng đang chuyên tâm chuẩn bị món ăn của riêng mình.
Một mình nàng đứng trong góc bệ bếp, phía sau đặt một cái chậu lớn đựng đầy lươn tươi đã được làm sạch sẽ, vừa mới mang vào từ chợ.
Món này không chỉ bổ dưỡng, vị lại thơm ngon, nơi đô thị phồn hoa, giá của nó còn đắt gấp bội phần so với cá tươi.
Lê Tường ghi món lươn này vào hàng đầu những món nàng yêu thích, song đã lâu lắm rồi chưa được nếm lại, lòng không khỏi dâng lên niềm hoài niệm.
Nàng liền trút đầy khay lươn vào nồi, đổ nước sôi vào. Chẳng dùng nước nóng thì khó lòng tẩy sạch lớp dịch nhầy bám trên thân lươn, ăn vào ắt vẫn còn vương mùi tanh.
Khi đã tẩy rửa tinh tươm bằng nước nóng, nàng lại vớt từng đoạn thịt ra, rửa thêm một lượt nữa. Kế đó mới đến công đoạn đun nóng dầu, rồi sau cùng là xào lươn.
Nàng toan trổ tài món lươn om tỏi. Món này dù không thêm chút vị cay nồng, vẫn đủ đầy hương vị đậm đà, thưởng thức vào không còn cảm giác nhạt nhẽo như những thức thanh đạm khác.
“Tiểu Hoa, ngươi châm lửa lớn thêm chút nữa.”
Lê Tường một tay đảo đều, một tay vói lấy chút thịt ba chỉ sẵn có, bỏ vào nồi. Nàng còn ép thêm chút dầu hạt cải để món ăn thêm phần hòa quyện.
Dầu hạt cải tuy thơm thật, nhưng xét cho cùng, vẫn kém hơn một bậc so với lớp mỡ được chiên từ thịt ba chỉ béo ngậy.
Chẳng mấy chốc, thịt ba chỉ trong nồi đã chiên vàng ươm, giòn rụm. Bấy giờ, nàng mới cho vài cọng hoa tỏi non vào xào cho dậy mùi, rồi sau đó mới nêm chút tương đậu cùng các loại gia vị khác. Xào thơm những thứ này xong, những đoạn lươn nho nhỏ cũng theo đó mà nhảy vào nồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Với các món thủy sản, đương nhiên không thể thiếu chút rượu gia vị để tăng hương và giảm tanh. Sau khi nêm rượu vào, xào đều một lượt, nàng liền chẳng động đũa tới chúng nữa.
Bởi lẽ thịt lươn vốn rất mềm, nếu cứ liên tục đảo khuấy khi đã cho vào nồi, ắt sẽ dễ dàng làm nát bươm.
Cứ thế đun lửa đều đều, lại thêm chút nước nữa, nàng liền đậy nắp lại, hầm chừng mười lăm phút cho thịt lươn thật mềm mại và ngấm trọn gia vị.
Khi gần nhấc nồi xuống, nàng mới rải thêm chút hành tây và hành hoa. Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng trút món lươn om tỏi ra đĩa.
Hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi. Đó là một loại vị tươi ngon khác hẳn với mùi thịt thông thường.
Lê Tường chợt nhớ tới tẩu tử. Bởi vậy, nàng không toan cho người trong phòng bếp nếm thử món này, mà liền xới cơm và canh, sau đó đặt cả cơm, canh, thức ăn vào khay, đích thân bưng tới phòng đại ca.
Vừa bước vào cửa, nàng đã nghe tiếng Tiểu Phúc Bảo rên hừ hừ. Không phải khóc than, mà là tiếng nàng bé có chút khó chịu mà thôi.
“Tẩu tẩu, Tiểu Phúc Bảo có chuyện gì vậy?”
Kim Vân Châu ngượng ngùng cười đáp: “Chắc là chưa no bụng. Không hiểu vì sao, dường như hôm nay ta ít sữa hơn hôm qua.”
Lê Tường khẽ giật mình. Dường như hôm qua nàng có nghe nương nhắc, ăn uống không điều độ, tâm tình chẳng an vui sẽ ảnh hưởng tới lượng sữa. Chẳng hay tẩu tử thuộc trường hợp nào đây...
“Tẩu tẩu, vậy người cứ dùng bữa trước, uống thêm chút nước canh, sữa sẽ dồi dào hơn. Để ta dỗ nàng bé một lát.”
Kim Thư rất tự giác tiến lên đỡ tiểu thư nhà mình ngồi dậy. Vú già trong phòng, vốn chỉ mang tính chất điểm xuyết, cũng thức thời nhanh chóng lui ra cửa.
Tuy người ta thỉnh bà tới chăm sóc, song tiểu oa nhi lại quá đỗi bảo bối, người một nhà họ đều chẳng nguyện ý để kẻ ngoài chạm vào.
---