Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 586



 

Lòng Yến Túc không khỏi mừng rỡ khôn nguôi, cuối cùng hắn cũng có thể thoát khỏi đám chất nhầy dính nhớp kia rồi!

 

Trời đất chứng giám, hôm nay hắn nổi không biết bao nhiêu da gà, có lẽ chỉ riêng ngày hôm nay, hắn đã nổi đủ da gà cho cả một kiếp người rồi.

 

“Vâng! Đồ nhi đến ngay!”

 

Hắn hớn hở chạy ra thông báo cho A Thất. Vừa trở lại phòng bếp, đúng lúc thấy sư phụ cho lươn vào nồi, sau đó đổ rất nhiều nước sôi, hắn liền vội vàng tiến đến, lắng nghe nàng chỉ dạy.

 

Phải nói thật, tuy Yến Túc lớn hơn Lê Tường một chút, nhưng hắn vô cùng thành tâm tôn kính Lê Tường làm sư phụ, thậm chí có thể nói là coi trọng nàng như bậc phụ mẫu của mình. Bất luận là Lê Tường giáo huấn hay chỉ bảo, hắn đều ngoan ngoãn lắng nghe và khắc ghi, thậm chí còn nghe lời hơn cả hai tỷ muội Đào Tử.

 

“Hôm nay chúng ta sẽ ra mắt hai món mới, một món xào, một món canh.”

 

Tuy lươn xào ăn rất ngon, song dùng nó để hầm canh lại cho ra hương vị tươi ngon hơn bội phần, lại còn có công hiệu dưỡng sinh nữa. Đã khá lâu rồi tửu lầu chưa từng ra món dưỡng sinh nào, vừa lúc hôm nay có, nàng sẽ lập tức cho ra mắt. Kỳ thật món lươn hầm canh này càng hợp với tẩu tẩu hơn, nó có công hiệu bồi bổ khí huyết, mau chóng lành vết thương. Đáng tiếc hiện giờ tẩu tẩu không có hứng thú với những món canh, bởi vậy nàng chỉ có thể làm món xào cho nàng ấy dùng trước.

 

“Canh lươn rất dễ làm, ngươi chỉ cần ghi nhớ phối liệu là được.”

 

Lê Tường đi tới ngăn tủ, lấy một ít hoàng kỳ, hoài sơn và táo đỏ, lại cắt thêm một ít vỏ quýt rửa sạch rồi bỏ chung vào bình gốm.

 

“Nhớ kỹ số lượng, một bình gốm chỉ cần bỏ chừng đó phụ liệu thôi. Vỏ quýt có thể bỏ ít hơn một chút, có vài người không quen vị này.”

 

Yến Túc nghiêm túc gật đầu, ghi nhớ tất cả những phối liệu.

 

Việc hầm canh rất dễ, sau khi phối nguyên liệu xong, chỉ cần bỏ lươn đã cắt khúc vào, nấu lửa lớn chừng mười lăm phút, sau đó chuyển sang lửa nhỏ mà ninh từ từ. Món khó hơn cả là lươn xào, bởi vì sư phụ từng nói, thịt lươn cũng mềm non tựa thịt cá, muốn xào cho ngon mà thịt không nát vụn, thực cần không ít công phu.

 

Lê Tường đã đặt một cái nồi khác bên cạnh, chuẩn bị xào lươn. Kết quả dầu vừa nóng, nàng đã nghe thấy một trận ồn ào huyên náo bên ngoài. Lúc nàng đi ra, mới hay bảng hiệu do quan phủ ban tặng đã được đưa tới.

 

“Chủ nhân, mau… mau ra ngoài nghênh đón!”

 

Chưởng quầy Miêu hưng phấn đến đỏ bừng mặt. Một tửu lầu tầm thường nào có được vinh quang nhường này, quan phủ khen thưởng bảng hiệu, lại còn là từ thượng cấp phê duyệt, thật sự là một vinh dự lớn lao.

 

“Tại sao vô duyên vô cớ Lý đại nhân lại đưa bảng hiệu tới tửu lầu chúng ta?”

 

Lê Tường không khỏi ngạc nhiên, song người ta đã mang tới, nàng chỉ có thể nhanh chóng cởi bỏ tạp dề mà đi theo chưởng quầy Miêu ra ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“A Túc! Mang lươn hầm canh trước đi!”

 

“Biết rồi!” Yến Túc vừa kịp đáp lời một tiếng, quay đầu đã chẳng còn thấy bóng nàng đâu.

 

Lúc này, bên ngoài Lê gia tửu lầu đã có không ít người vây quanh, tất thảy đều đang nhìn chằm chằm vào tấm bảng hiệu phủ vải đỏ mà khe khẽ thì thào.

 

“Lê Ký gặp vận may gì vậy? Lại được quan phủ ban tặng bảng hiệu?”

 

“Chẳng lẽ họ dùng tiền mua? Nghe đồn Lê gia tửu lầu đang muốn dời vào nội thành, e rằng muốn tạo thanh thế.”

 

“Nói bậy bạ! Nếu bảng hiệu này dễ mua đến vậy, sao người khác không mua? Quan sai còn đang ở trước mặt đấy, cẩn thận cái miệng của ngươi, đừng có mà nói càn rồi chuốc vạ vào thân.”

 

Có người nhắc nhở, những kẻ vừa bàn tán bậy bạ lập tức im bặt. Nhưng vẫn có không ít người vừa bàn tán vừa quan sát nhóm quan sai đang khiêng tấm bảng hiệu kia.

 

Rất nhanh mọi người đã nhìn thấy Lê Tường cùng chưởng quầy Miêu và các tiểu nhị bước ra. Lý đại nhân tươi cười rạng rỡ, vẫy Lê Tường lại gần. Ngài vừa mở miệng đã hết lời ngợi khen nàng. Nghe xong vài câu, Lê Tường mới vỡ lẽ.

 

Thì ra, sau khi nàng truyền thụ công thức làm tào phớ cho Liên nhị tiểu thư, món tào phớ này đã được áp dụng vào quân doanh.

 

Trải qua mấy tháng qua, món ăn này đã lập được công lớn, tiết kiệm được biết bao quân lương cho quân đội, bởi vậy triều đình mới ban thưởng bảng hiệu này cho nàng.

 

“Nha đầu, bảng hiệu này được chính tay Đại Tư mã ngự bút đề tự, khắc ấn đó.” Lý đại nhân tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.

 

Bảng hiệu được Đại Tư mã tự mình đề chữ là một vật phẩm hiếm có bậc nhất, treo ở trong nhà tuyệt đối là một chuyện vô cùng vinh dự.

 

Nếu có thể sở hữu được vật này, dẫu hao tổn gia tài hắn cũng cam lòng chuộc lại từ tay Lê gia.

 

Đáng tiếc thay, đáng tiếc thay……

 

“Nha đầu Lê gia, hãy đến vén màn đỏ đi.”

 

“Chủ nhân, xin mời.”

 

Chưởng quầy Miêu nhẹ nhàng đẩy Lê Tường, lúc này nàng mới hoàn hồn tỉnh táo, tiến thẳng đến bên bảng hiệu, hít sâu một hơi rồi kéo tấm lụa đỏ xuống.

 

---