Ngũ Thừa Phong không ngờ chỉ vài lời đã có thể khiến bà ta rời đi, hắn còn cho rằng phải tốn công tốn sức, thậm chí còn phải động thủ mới có thể tống khứ bà ta.
Thật là kỳ quái.
Chẳng lẽ người này đã đổi tính sao?
Sau khi Kiều thị kia xuống lầu, bà ta lại chẳng chịu rời đi, trái lại ung dung dạo quanh đại sảnh, tìm một tiểu nhị hỏi han.
Chuyện bà ta hỏi lại chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ hỏi về thân phận chủ nhân của tửu lầu này thôi.
Lê Tường chưa từng dặn bọn họ phải giấu giếm điều gì, cho nên bọn tiểu nhị đều rất dứt khoát trả lời vấn đề Kiều thị hỏi.
Kỳ thật nếu Kiều thị biết chữ, bà ta chỉ cần nhìn bảng hiệu bên ngoài là sẽ nắm rõ mọi chuyện.
Nhưng cũng chẳng sao, lúc này bà ta đã hỏi thăm hết mọi chuyện từ trong miệng tiểu nhị rồi, và sau đó, bà ta chấn động đến mức suýt đ.á.n.h rơi cả giỏ trứng gà.
Một tòa tửu lầu lớn như vậy lại thuộc sở hữu của Lê gia đối diện! Đều là kẻ chân đất mắt toét, sao bọn chúng có thể một bước lên trời?!
Nếu chuyện tửu lầu này là thật, vậy nhất định chuyện giữa tiểu tử thối tứ oa kia và nha đầu Tương này cũng là thật!
Chậc, lâu ngày không gặp thật không ngờ hai đứa này lại thân cận đến thế. Nói không chừng từ thuở còn ở trong thôn, bọn chúng đã tằng tịu với nhau rồi.
Hai mắt Kiều thị xoay chuyển, trong lòng lập tức có ý tưởng khác. Bởi vậy bà ta cũng chẳng màng kiếm thêm chút lợi lộc nào nữa, cứ thế vác rổ vội vã trở về nhà.
Rất nhanh đã được nửa ngày, bận rộn cả buổi sáng, Ngũ Đại Khuê cũng trở về nhà chuẩn bị dùng cơm. Thế nhưng lúc hắn ta nhìn thấy trên bàn chỉ có độc một chén mì vụn đơn sơ, sắc mặt hắn ta lập tức sa sầm.
“Sao lại thế này? Ta nhớ rõ sáng nay trước khi đi đã đưa tiền cho ngươi mua thức ăn rồi mà.”
“Đúng vậy, chàng đã đưa rồi. Thiếp cũng mua đồ ăn xong rồi, chỉ là trên đường gặp chút chuyện mà lỡ trễ nải thời gian, chưa kịp làm gì. Phu quân à, chàng lại đây, thiếp có lời muốn nói.”
Sắc mặt Kiều thị đầy hưng phấn, dường như quả thực có chuyện trọng yếu cần bày tỏ. Ngũ Đại Khuê liếc nhìn ái thiếp bên cạnh, thấy nàng ta bĩu môi, lộ vẻ không vui, hắn đang định từ chối thì nghe Kiều thị thốt lên rằng chuyện này có liên quan tới tứ oa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa nghe nhắc tới tứ oa, Ngũ Đại Khuê liền giật thót mình.
Từ khi sinh ra, nhi tử này đã khiến hắn ta sinh lòng chán ghét. Năm ngoái khi trở về cố hương, mỗi bận hắn trông thấy, nhi tử kia đều chỉ biết dạ vâng khúm núm, khác nào một con chuột nhắt trong cống ngầm, chẳng cách nào khiến người ta sinh lòng yêu mến.
Lúc trước khi gia quyến họ Kiều vào trong thành, bọn họ đã nói tứ oa thiếu nợ, cho nên họ đã đoạn tuyệt quan hệ. Kỳ thực, lúc ấy hắn ta còn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đến lúc này nhớ lại trong lòng lại cảm thấy vô vàn sầu muộn. Dẫu sao đi nữa, tứ oa cũng là cốt nhục của hắn ta...
“Được rồi, nói đi, lão tứ làm sao vậy?”
“Lão tứ ấy ư? Hắn đã có hỉ sự rồi!”
Kiều thị bèn kể lại tường tận những gì thị mục kích tại tửu lầu ban ngày cho trượng phu nghe, đoạn ngước đôi mắt đầy trông mong nhìn hắn ta, khấp khởi hy vọng hắn ta sẽ có diệu kế.
“Trượng phu à, tứ oa chính là hài nhi ruột thịt của chúng ta, lẽ nào chúng ta lại không đến dự hôn sự của hắn ư? Dẫu đoạn tuyệt quan hệ, tình cốt nhục sao có thể dứt bỏ?”
Ngũ Đại Khuê vừa nghe tới bốn chữ "Lê Ký Tửu Lầu", liền lập tức động tâm.
Người có thể sở hữu một tòa tửu lầu trong thành, chắc chắn không phải là hạng phú gia tầm thường. Tuy trong lòng vẫn còn chút khó chịu khi hay tin gia đình vốn ở đối diện với phủ đệ mình năm xưa nay lại trở nên phú quý hơn bội phần, nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện có thể kết thân với Lê gia rồi leo lên con thuyền lớn lao như vậy, một chút khó chịu trong lòng hắn ta liền tiêu tan nhanh chóng.
Xem ra, nhi tử này vẫn còn chút giá trị lợi dụng.
Cứ như vậy, đôi phu thê bọn họ ở trong phòng khẽ bàn bạc to nhỏ một hồi lâu, chuẩn bị tới lúc chạng vạng, cả gia đình sẽ đến tửu lầu tìm nhi tử.
Kiều thị nghĩ hôm nay tửu lầu đó đang tổ chức hỉ yến, chạng vạng tối chính là thời điểm khách khứa đông đúc nhất, nếu mặt dày một chút, có lẽ còn được một bữa no nê.
Ngũ Đại Khuê lại nghĩ rằng hôm nay tửu lầu làm tiệc cưới sẽ có không ít thương nhân hào phú đến chúc mừng, hắn muốn đi xem có thể kết giao mối thâm tình hay không.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là làm rõ hôn sự giữa nhi tử và tiểu nha đầu họ Lê.
---