Lúc này đôi phụ tử mới thu dọn đồ vật, lên thuyền ra khỏi nhà.
Nói đoạn, một buổi chiều này đôi phụ tử vẫn còn bao nhiêu việc cần lo liệu. Cũng không biết vò tương mỡ cua lần trước bán cho tiệm bánh ngô đã dùng hết hay chưa, có cần thêm hàng hóa không. Thế nên nhân tiện chiều nay, hai người sẽ ghé qua đó dò hỏi. Một chuyện khác chính là thu hoạch cua lông, cố gắng hết sức thu về càng nhiều càng tốt, còn tiện tay thả thêm vài tấm lưới, vớt chút cá về nhà.
Lê Tường đã sớm không thể chờ đợi thêm.
Nàng mải nghĩ đến việc sáng sớm mai mua ớt cay, chiều về vớt được mẻ cá tươi, tối đến lại có món cá hầm ớt nghi ngút khói, lòng chợt dâng lên một cỗ hân hoan khó tả.
“Tương Nhi, con hãy tới sạp bánh ngô trước đi! Để phụ thân tìm các ngư dân quanh đây hỏi mua chút cua lông, ước chừng nửa canh giờ nữa sẽ quay lại đón con.”
“Vâng ạ!”
Lê Tường mang theo hai vò mỡ cua dự phòng, thoăn thoắt bước xuống thuyền.
Khi trước tới đây buôn bán, nàng chưa từng nghĩ sau này gia đình mình sẽ dời vào thành lập nghiệp. Bởi vậy, hôm nay cần phải tới đây bàn bạc đôi điều, tốt nhất là định ra được thời gian giao hàng cố định, như vậy đôi bên đều tiện lợi cho việc sắp xếp.
Chỉ là…
Khi nàng tới bên ngoài học viện, chợt không thấy sạp bánh ngô đâu cả!
Sau đó nàng hỏi chủ quán bên cạnh mới hay, nhà Lý đại thúc đang có việc tang, nên phải tạm nghỉ vài hôm.
Lê Tường đã hiểu được sự tình, bèn lại mang theo hai vò tương mỡ cua quay về bến tàu, lẳng lặng chờ đợi nửa canh giờ trôi qua.
“Ai! Tiểu nha đầu kia!”
Ban đầu khi nghe được lời này, Lê Tường nào có hay người ta đang gọi mình, mãi cho đến khi nàng cảm thấy đuôi tóc mình chợt bị túm lấy, mới giật mình kinh hãi.
Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, là một thiếu niên có vóc dáng xấp xỉ Ngũ Thừa Phong, song lại cao lớn, cường tráng hơn nhiều phần. Y vận trên người bộ y phục rách rưới, giữa đôi mày chau lại còn hằn một vết sẹo, khiến dung mạo càng thêm hung dữ khó gần.
“Ngươi gọi ta sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phải, ta từng gặp ngươi rồi. Ngũ Thừa Phong thường đi thuyền nhà ngươi, hẳn hai người cũng quen biết. Gần đây hắn đã đi đâu, sao lại không thấy tới bến tàu nữa?”
“Hắn… Hắn chỉ là người cùng thôn với ta, ngày thường vốn không chuyện trò nhiều, ta cũng không rõ hắn đã đi đâu.”
Lê Tường không nói ra lời thật lòng. Theo nàng suy đoán, kẻ này dường như không phải bằng hữu thân thiết của Ngũ Thừa Phong. Nếu quan hệ đôi bên tốt đẹp, ắt hẳn trước khi rời đi Ngũ Thừa Phong sẽ tự mình báo cho đối phương hay, đâu cần phải thông qua nàng mà dò hỏi. Dù sao, cứ lừa dối qua loa là được.
“Ngươi nhất định biết rõ! Mau nói cho ta biết hắn đã đi đâu, nếu không ta sẽ đ.á.n.h ngươi.”
Kẻ nọ tuy tuổi tác còn nhỏ, song khí thế đã hung hãn đến lạ, những đứa trẻ bướng bỉnh thông thường ắt sẽ dễ dàng bị lời lẽ này của hắn dọa sợ.
Riêng Lê Tường thì sao? Nàng chỉ nhàn nhạt lùi về sau hai bước, buông một câu đầy khinh ghét, tức thì hóa giải thế công hung hãn của hắn.
“Ngươi đứng ra xa ta một chút đi, nước bọt của ngươi đã văng cả lên mặt ta rồi.”
Lạc Trạch nhất thời ngây người.
Có lẽ đối phương không ngờ lại gặp phải một tiểu cô nương không chút e sợ hắn, bởi vậy y đứng sững hồi lâu. Cuối cùng vẫn là Lê Tường mở lời hỏi trước.
“Ngươi tìm Ngũ Thừa Phong có việc gì? Nếu có chuyện quan trọng, hãy nói với ta, ngày nào đó nếu ta trông thấy hắn sẽ giúp ngươi chuyển lời.”
Lạc Trạch khẽ nhíu mày, đối phương đã không chịu khai, y cũng không thể thật sự ra tay với tiểu cô nương này. Bởi vậy, được Lê Tường chủ động bắc cho một cái thang, y cũng thuận thế mà xuống.
“Tìm hắn tỉ thí một trận! Nói cho hắn biết, ta tên là Lạc Trạch, hắn ắt sẽ rõ.”
Dứt lời, kẻ nọ làm ra vẻ ung dung tự tại, vắt vạt áo lên vai rồi nghênh ngang bỏ đi, để lại Lê Tường ở phía sau với vẻ mặt ngơ ngác.
Lê Tường chỉ biết câm nín.
Đúng là bọn tiểu tử ngỗ nghịch chẳng chịu làm ăn đứng đắn.
---