Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 612



 

Con rể không cho ở tửu lầu, tôn nữ phu quân lại không cho ở tiểu viện, nhị ca càng không chịu xuất hiện, đám người Quan gia sờ đến túi tiền trống không, e rằng gia đình bọn họ không thể trụ lại một ngày trong thành.

 

Bởi vậy, dù trong lòng còn bao bất mãn, bọn họ chỉ còn cách tuân theo lên xe để Lạc Trạch kia đưa ra bến tàu.

 

Gia đình bọn họ đã bị đuổi đi như vậy. Cuối cùng ngoại trừ mấy chục đồng bối vơ vét được từ nhị ca Quan Phúc kia cộng thêm mấy hộp điểm tâm, đồ ăn vặt, bọn họ không thu hoạch được gì nữa.

 

Đương nhiên Quan lão bà tử vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, vài mươi đồng bạc bẽo kia đáng là bao, còn không đủ để mua một đĩa sơn hào hải vị tại tửu lầu.

 

Trước khi lên thuyền, bà ta còn kéo được lão nhị mà làm loạn một phen, kết quả khiến Quan Phúc nổi giận đùng đùng, hắn lập tức dẫn theo thê tử mình cùng bọn họ trở về thôn.

 

Phu thê Quan Phúc về thôn cũng trú ngụ ở nhà lão đại, nhưng ngày thường bọn họ chẳng chịu động tay động chân làm việc gì, chỉ đi ra ngoài buôn chuyện với kẻ khác, trên đường còn tiện tay nhặt được hai cành củi khô, coi đó là công sức một ngày lao động.

 

Đương nhiên khi về tới nhà, bọn họ lại là những kẻ phàm ăn nhất. Rõ ràng như vậy mà nhà Quan lão đại đành nín lặng, không dám thốt lời, bởi lẽ bọn họ vẫn trông mong lão nhị sẽ dẫn cả nhà họ lên thành tìm kế sinh nhai.

 

Bởi vậy, dẫu lòng có bất mãn, bọn họ cũng chỉ đành nuốt ngược vào bụng, không dám nói ra ngoài.

 

Liên tiếp qua nửa tháng, thê tử của Quan Thành rốt cuộc không thể nhịn được nữa.

 

“Ta mặc kệ! Ngươi mau tìm bà nội bảo bọn họ rời đi ngay!”

 

Đã nửa tháng trôi qua, ăn uống, nghỉ ngơi đều nhờ vả đại phòng, nhưng chưa từng thấy nhị thúc bỏ ra lấy một đồng nào.

 

Vốn tưởng nhị thúc chỉ ở nhà mấy ngày, ai ngờ hai người ấy còn muốn sửa nóc nhà, định ở lại nơi này định cư lâu dài!

 

Nếu nhị thúc chịu dẫn cả nhà lão đại vào thành làm ăn phát đạt, muốn bọn họ cung phụng kiểu gì cũng được, nhưng chỉ cần họ nhắc tới chuyện vào thành, phu thê nhà nhị thúc sẽ lập tức nói lảng sang chuyện khác, sau đó giả vờ ngu ngơ.

 

Chẳng mưu được lợi lộc gì, dựa vào lẽ gì mà cho bọn họ ở chỗ này ăn ở miễn phí? Đã vậy còn sớm phân gia từ lâu rồi.

 

Quan Thành trong lòng cũng khó chịu khôn tả, bà nội quá đỗi vô dụng, thời gian dài như vậy cũng không thể khiến nhị thúc đổi ý dẫn cả nhà bọn họ vào thành phát đạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhị thúc còn vậy, huống hồ là vị dượng ở bên kia. Bà nội giả bệnh, cô cô cũng không trở về thăm hỏi, chỉ nhờ người ta tiện đường gửi về một túi ngô. Rõ là bọn họ không mảy may muốn giúp đỡ đại phòng. Người sao lại nhẫn tâm đến thế?

 

Đêm đó, phu thê Quan Thành lặng lẽ mò đến nhà chính, cuối cùng một nhà năm người cũng thương lượng xong xuôi.

 

Chờ tới sáng sớm ngày thứ hai, bọn họ lập tức đuổi thẳng phu thê Quan Phúc ra khỏi cửa.

 

“Ngày nào cũng ham ăn biếng làm, lớn bằng chừng này còn ở đây ăn bám lão nương. Cái thứ ăn không ngồi rồi! Mau trở về mà kiếm tiền đi!”

 

Quan lão bà tử sắc mặt tối sầm, đuổi lão nhị đi, trong lòng bà ta tức giận chất chứa đã lâu, vẫn không thể nuốt trôi.

 

Ngày thường lão nhị nghe lời đến vậy, mỗi khi bà ta tìm hắn vòi tiền, hắn sẽ đưa cho một chút, nhưng cứ nhắc tới chuyện bảo hắn dẫn cả nhà vào thành cùng làm việc kiếm tiền là nói kiểu gì hắn cũng nhất quyết không chịu, chẳng khác nào tên Lê Gại Giang kia, vừa bướng bỉnh lại vừa thối nát.

 

Một đứa là con rể, một đứa là tiểu nhi tử đã ra riêng, bà ta muốn dựa dẫm vào chúng nó cũng chẳng được.

 

Hơn nữa chỉ cần mỗi tháng lão nhị gửi tiền phụng dưỡng về cho bà ta, sẽ không ai trách hắn được một câu nào.

 

Bởi vậy, cứ nghĩ tới một đống tiền lớn ở trong thành mà bà ta không có cách nào chạm tay vào được, lửa giận trong lòng bà ta lại bùng cháy ngút trời. Nghẹn tới nghẹn lui nhiều ngày, vậy mà bà ta đổ bệnh thật, nhưng ấy là chuyện về sau.

 

Ngay đêm tiệc cưới của Quan Thúy Nhi, Ngũ Thừa Phong kéo phu thê Ngũ Đại Khuê rời khỏi tửu lầu, sau đó trực tiếp đưa hai người bọn họ về tòa nhà. Trông bề ngoài quả thực rất nhã nhặn, mà quả nhiên hắn cũng chẳng hề động thủ sử dụng bạo lực.

 

Kiều thị thầm vui mừng, bà ta cứ ngỡ rằng tiểu nhi tử này vẫn còn một chút tình thân với bọn họ, bà ta lập tức muốn trở nên thân mật hơn nên định kéo hắn vào trong nhà.

 

Ngũ Thừa Phong chẳng màng vung tay hất bà ta ra, đoạn lạnh lùng cất lời: “Bấy nhiêu năm qua, sao chẳng thấy các người có chút lòng trắc ẩn nào với ta? Giờ đây chớ vờ vịt cái thá gì là tình mẫu tử thâm sâu, thật khiến ta chán ghét đến tột cùng.”

 

Chàng ta theo tiêu đội xuôi nam ngược bắc, bao phen tranh đấu mắng c.h.ử.i người đời, tính khí đã chẳng còn mềm yếu như thủa xưa.

 

Trừ phi đối diện sư phụ và những người Lê gia, chàng may ra còn giữ chút chừng mực, còn với kẻ khác, đừng mơ tưởng có được sự đối đãi tương tự.

 

---