Rơi lệ trên bàn cơm quả là bất nhã, Quan Thúy Nhi áy náy, không dám ngẩng đầu nhìn ai, gần như vùi đầu vào chén mà lặng lẽ ăn.
Lê Tường cũng hiểu, hôm nay chỉ là ngày đầu tiên, mọi người cần thời gian để quen thuộc lẫn nhau, nàng cũng chẳng thể yêu cầu biểu tỷ lập tức thoải mái cởi mở. Cứ để nàng có thời gian từ từ hòa hợp cùng gia đình mình.
Cứ thế, ba người yên ắng dùng xong bữa cơm, Quan Thúy Nhi vẫn như cũ tranh rửa chén. Lê Tường cũng đi ôm cỏ khô để trải đệm giường cho nàng.
Hiện giờ đã là cuối thu, nhà nàng lại nằm sát bờ sông, đêm về hơi nước thấm đẫm, vừa ẩm ướt lại vừa lạnh lẽo. Song, chỉ cần trải thêm một chút cỏ khô lên đệm giường, sẽ chẳng còn cảm giác ướt át cùng lạnh giá ấy nữa.
Chờ sau khi thu xếp mọi việc xong xuôi, mặt trời cũng khuất dần sau núi. Bốn phía yên tĩnh như tờ, chỉ ngẫu nhiên có vài tiếng ch.ó sủa từ trong thôn vọng lại.
Lê Tường cứ có cảm giác có điều gì đó bất thường, nàng suy nghĩ hồi lâu, cho đến khi thấy tiểu hài tử nhà đối diện chạy ra ngoài chơi, lúc này nàng mới chợt hiểu ra điều bất thường ấy nằm ở đâu.
“Nương, cớ sao hai ngày nay Kiều thẩm không mắng c.h.ử.i người? Ngày thường vào giờ này, nhà đối diện hẳn đã ồn ào khắp xóm giềng rồi chứ?”
“Bà ta ư? Trượng phu của bà ta đã trở lại. Vốn dĩ Ngũ Đại Khuê đã chán ghét vì bà ta làm hắn mất mặt, cho nên dù bà ta có muốn mắng c.h.ử.i cũng đành phải nín nhịn trong cổ họng, chẳng dám phát tiết ra bên ngoài.”
“Thì ra là vậy……”
Chẳng trách nàng lại cảm thấy hai ngày này yên ắng đến thế, thì ra trượng phu của bà ta đã trở lại. Nếu không phải trời đã tối, quả thực Lê Tường cũng muốn chạy qua nhà đối diện ngó qua một chút, xem nam nhân có thể chế ngự được Kiều thẩm kia có dung mạo ra sao.
Kỳ lạ thay, rõ ràng hai nhà đối diện nhau, song nguyên chủ lại chưa từng diện kiến Ngũ Đại Khuê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy có thể hiểu thân thể cũ thường xuyên ở trên thuyền, không có mặt ở nhà nhiều, nhưng vào ngày lễ ngày tết thì sao? Nàng đâu phải lên thuyền, tại sao vẫn chưa từng gặp qua đối phương?
Chẳng qua, người này không hề liên quan gì tới chuyện nhà mình, Lê Tường chỉ cảm thấy đôi chút kỳ lạ rồi cũng gạt bỏ khỏi tâm trí, không còn bận tâm đến nữa.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa hừng đông, gà trong thôn cũng chưa cất tiếng gáy chào bình minh, nàng đã rời giường. Nàng nhớ hôm nay cả nhà còn phải vào trong thành bán bánh bao, bởi vậy cần phải nhồi bột sớm một chút mới tiện.
Chạng vạng hôm qua, phụ thân nàng đã nghiền xong toàn bộ lúa mì. Nàng cũng muốn làm hết sạch chỗ bột mì này, nhưng ngẫm lại vẫn nên lấy ổn định làm trọng. Hôm nay, tình cảnh buôn bán bánh bao chưa thể đoán định, chi bằng nàng cứ làm ít một chút sẽ thỏa đáng hơn.
Lê Tường múc ra chừng mười cân bột mì. Đúng lúc nàng đang thắp đèn chuẩn bị thêm nước vào bột, thì cánh cửa khẽ kẽo kẹt mở ra. Nàng vội vàng quay đầu nhìn, hóa ra là phụ thân đi vào.
“Tương Nhi, con cứ đong đủ bột mì và nước theo liều lượng, xong rồi hãy quay lại ngủ thêm một lát đi. Phụ thân sức lực lớn hơn, để phụ thân tới nhồi bột cho.”
“Hắc hắc, phụ thân, người không nói, con cũng phải qua gọi người. Nhiều bột mì như vậy con làm sao có thể nhồi nổi.”
“Vậy được, chờ ta đi rửa tay trước đã.”
Phàm là thực phẩm đưa vào miệng, tất thảy đều phải giữ vệ sinh sạch sẽ.
Lời này cũng do Lê Tường nói cho mọi người nghe, điều quan trọng nhất chính là người trong nhà nàng đều ghi nhớ cẩn thận, đây cũng là chuyện khiến nàng vui mừng nhất.
Rất nhanh, Lê Tường đã trộn bột và nước xong xuôi. Kế tiếp chính là việc của Lê Giang.
---