“Được, vậy Khương đại ca, xin phiền ngươi nhóm lửa giùm ta.”
“Tốt thôi.”
Vốn dĩ Khương Mẫn đi lên từ một học đồ bếp núc, cho nên hắn cực kỳ am hiểu mấy chuyện nhóm lửa này.
Lê Tường ước chừng độ nóng của chiếc nồi sắt, thấy nhiệt độ đã vừa đủ, nàng mới đổ ba bát hạt mè vào trong đó.
Sau đó, nàng vừa dùng cái xẻng xóc đều mè, vừa dùng miệng thổi. Rất nhanh, những phần xác mè lẫn lộn bên trong đã được thổi bay toàn bộ. Chờ đến khi những hạt mè trong nồi bắt đầu nổ lách tách, Lê Tường mới bảo Khương Mẫn tắt lửa.
Giữ nguyên độ nóng trong chốc lát, nàng mới bỏ hạt mè ra ngoài cho nguội.
Chưởng quầy Miêu hiếu kỳ nhón một chút, bỏ vào miệng nhấm nháp, quả thực là thơm lừng! Trước giờ hắn chỉ biết mè dùng để ép dầu, chứ chưa từng ăn hạt mè rang thế này. Hiển nhiên tiểu cô nương này thực sự có chút tài năng.
“Chưởng quầy Miêu, xin phiền ngươi nhờ người thái miếng thịt này thành nhân giúp ta.”
“Chuyện này dễ thôi. Giang Tiểu Tứ, ngươi tới băm thịt.”
Lão gia hỏa có thể bận bịu, nhưng tiểu nhân như chúng ta thì vẫn có thể giúp đỡ.
Một tiểu học đồ nghe lời cầm thịt qua một bên, thoăn thoắt thái. Trên bàn còn lại cải trắng và rau hẹ, cũng có từng người đi lên mang qua một bên xử lý. Lê Tường chỉ cần phụ trách kiểm nghiệm thành quả là được.
Chờ sau khi tất cả nguyên liệu đã được xử lý xong xuôi, phụ thân nàng cũng mang theo chỗ bột cái kia trở lại.
“Khương đại ca, ngươi tới ngửi thử xem, nhớ kỹ loại mùi vị này nhé.”
Lê Tường phất tay một cái, Khương Mẫn lập tức đi tới gần, nghiêm cẩn cẩn thận ngửi thứ nàng vừa chỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mùi vị này là…… Một vị chua chát? Nhưng trong cái chua ấy lại thoảng hương lúa mạch. Tựa hồ mùi khối bột để lâu đã dậy men.”
“Đúng vậy, là khối bột để lâu dậy men, nhưng không phải ôi thiu, nó chỉ lên men thôi. Khi nhồi bột, nhất định phải bỏ thứ này vào, như vậy, lúc hấp bánh thì bánh sẽ mềm xốp hơn nhiều.”
Lê Tường chỉ Khương Mẫn đổ năm cân bột mì ra, dạy hắn tỉ lệ hòa bột mì cùng nước, lại đem dùng nước ấm hòa tan bột cái rồi mới cho vào trong bột mì.
“Nhất định phải dùng nước ấm pha cùng, nếu dùng nước lạnh, vậy bột sẽ cứng quánh, thích hợp hơn để làm mì sợi.”
“Sau khi nhào xong khối bột, cần để nó nghỉ nửa canh giờ cho lên men, nếu thời tiết quá lạnh có thể đặt vào trong nồi sắt nóng nhưng không cần giữ lửa lò.”
“Sau khi làm xong, cần giữ lại một phần bột cái, để lần sau lại tiếp tục dùng làm men dẫn.”
Khương Mẫn vô cùng nghiêm cẩn khắc ghi từng lời nàng chỉ dạy, từ công đoạn ủ bột cho đến khi cán mỏng làm vỏ bánh bao, tất thảy đều ghi nhớ thật cẩn thận.
Chờ sau khi ủ bột xong, lại cán thêm một xấp vỏ, Lê Tường bắt đầu trộn nhân.
“Tuy không thể dạy ngươi bí phương làm nhân truyền từ gia tộc ta, nhưng ta có thể dạy ngươi cách khiến những món nhân thông thường trở nên ngon hơn.”
Hiện tại, trong nhà bếp chỉ có những nguyên liệu nấu ăn như vậy, cho nên Lê Tường muốn dạy hắn làm bánh bao nhân mè đường, bánh bao nhân thịt heo rau hẹ, bánh bao nhân thịt lợn hành hoa. Khương Mẫn học một chốc, không ngờ lại thực lòng tôn kính Lê Tường như bậc sư phụ của mình.
Chưa từng nghĩ có ngày lại học được nhiều điều hữu dụng đến vậy từ một tiểu cô nương mới mười mấy xuân xanh. Ví dụ như trộn nhân, còn phải cho thêm các loại gia vị như dầu hào, ngũ vị hương, bột tôm... thêm thắt nhiều như vậy, hương vị liệu có trở nên quái đản chăng?
Mười lăm phút sau, lồng hấp nghi ngút khói được mở ra.
Cho đến khi Chưởng quầy Miêu nhìn thấy những chiếc bánh bao trắng ngần, múp míp trong lồng hấp, giống hệt như thứ hắn từng được nếm qua, lòng hắn đã vững tin hơn phân nửa. Khi hắn nếm thử món bánh bao mè đường kia, mọi lưỡng lự trong hắn liền tan biến.
Chỉ thấy vị đường trắng ngọt lịm tan chảy, bao bọc lấy từng hạt mè rang thơm lừng, ngào ngạt.
---