Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 81



 

Vốn dĩ y định nghiên cứu xem món này được chế biến ra sao, nào ngờ, vừa bẻ ra, dòng mật đường bên trong đã chảy tràn, khiến đôi tay y run lên, vội vàng dùng miệng mút lấy chút nhân, rồi c.ắ.n thêm một miếng bánh bao nữa.

 

Ban đầu, khoang miệng còn đôi chút khô khốc vì vị ngọt thuần túy của đường, bỗng lớp vỏ bánh bao mềm xốp tan chảy vào, khiến cảm giác ngán ngẩm kia chợt tiêu tan.

 

Chỉ còn lại vị ngọt nồng nàn vấn vương. Cắn thêm miếng nữa, những hạt mè giòn tan trong khoang miệng, lại càng nhai càng thơm nức mũi.

 

“Ấy! Lão Lưu, cớ sao ngươi lại câm nín?”

 

“Thơm, thơm quá đỗi…”

 

Lưu Hữu Kim đã chế biến điểm tâm nhiều năm, có thể nói mọi món điểm tâm ngọt đều nằm gọn trong lòng bàn tay y. Song, y chưa từng nếm qua món ngọt nào dùng nguyên liệu mè, huống hồ lớp vỏ bánh bao mềm xốp kia, vừa thưởng thức xong một chiếc, dư vị thơm ngon vẫn còn vấn vít nơi đầu lưỡi, thậm chí còn khơi gợi hứng thú thèm ăn vô hạn.

 

Y lờ mờ nhận ra, lần này y và lão Hướng đã chịu thiệt rồi, còn tên họ Khương kia lại nhặt được món hời lớn!

 

Chẳng qua tiểu tử Khương Mẫn kia chỉ là học đồ vừa được thăng lên đầu bếp không lâu, một kẻ không gốc không rễ như y, nếu y và lão Hướng muốn học, chẳng lẽ hắn dám không truyền thụ ư?

 

Hai người tính toán một hồi, chẳng mảy may tỏ ra sốt ruột, cứ thế ung dung bình thản bước tới bên cạnh Khương Mẫn.

 

Bấy giờ Khương Mẫn đang trộn một loại nhân nào đó, chỉ thấy y liên tiếp thả vào chậu vài loại gia vị, dầu hào, bột tôm...

 

Sau khi tiễn hai người Lê Tường trở về, Chưởng quầy Miêu lập tức thấy rõ một màn đó, y không nhịn nổi, tức giận quát hai tên đầu bếp kiêu ngạo: “Nhìn cái gì mà nhìn? Các ngươi nhìn gì đó? Chẳng phải các ngươi đang rất bận rộn sao? Cấm hai người các ngươi không được lảng vảng gần Tiểu Khương mà học trộm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe từ “học trộm” này quả thật quá nặng nề, khiến hai người tự xưng là ‘đức cao vọng trọng’ kia vội vàng rụt cổ lại. Nếu bị gán cái danh này lên đầu, bọn họ làm sao còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ? Cuối cùng, không còn cách nào khác, hai người đó chỉ đành hậm hực trở về bệ bếp của mình.

 

Bấy giờ, một tiểu nhị vốn có nhiệm vụ tiếp đón khách ở tiền sảnh vội vã chạy vào.

 

“Chưởng quầy, các vị khách nhân đều đang hỏi xem còn bánh bao hay không.”

 

Trong lòng Chưởng quầy Miêu vui vẻ khôn xiết, song nghĩ đến một nhúm bột nở nho nhỏ Lê Tường mang qua, y chỉ đành tiếc nuối nói: “Hôm nay không đủ hàng để bán, phải đợi đến mai mới có. Thôi được, để ta tự mình đi giải thích với khách nhân.”

 

Suy cho cùng, tiếng nói của một tiểu nhị không đủ trọng lượng để cáo lỗi cùng các vị khách quý.

 

Hai người đó vừa rời đi, phía hậu bếp liền vang lên tiếng nghị luận râm ran, hơn nữa, tất cả chủ đề đều xoay quanh món bánh bao nọ. Trong khi đó, Khương Mẫn, người đang chăm chú làm bánh bao, lại như lão tăng nhập định, tỏ vẻ mắt điếc tai ngơ.

 

Nếu lúc này Lê Tường trông thấy, ắt hẳn nàng sẽ cất lời ngợi khen hắn một hồi. Khi còn ở cố thế, nàng cũng từng nhận hai môn đồ, đáng tiếc bọn họ đều là kẻ trẻ người non dạ, chẳng chịu đựng nổi sự mê hoặc của thứ gọi là "điện thoại di động", làm việc thiếu chuyên tâm, một tay ghi chép, một tay cầm lấy vật ấy, vừa trông thấy nàng liền cảm thấy bất ổn.

 

Dĩ nhiên Khương Mẫn cũng chẳng vừa học đã biết cách làm ngay, hương vị nhân bánh hắn vừa trộn ra vẫn còn chút lấn cấn, chưa đạt đến mức tuyệt hảo, nhưng chỉ cần trộn thêm vài lượt nữa, ắt sẽ thuần thục.

 

Lê Tường ngước nhìn sắc trời, hiện giờ đã sắp đến giờ Tỵ canh ba.

 

“Phụ thân, buổi chiều con còn có việc ở trà lâu, vậy trưa nay gia đình ta chẳng về nhà nữa, dùng bữa ngay trên thuyền luôn chăng?”

 

“Được, cứ theo lời con đi. Có điều, nếu muốn dùng bữa trên thuyền, chi bằng chúng ta nên sắm sửa thêm chút lương thực và thực phẩm.”

 

---