Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 95



 

Sau khi Lê Tường và Quan Thúy Nhi lo toan dọn dẹp, thu xếp những việc vụn vặt trong bếp núc, bọn thôn dân bên ngoài cũng vô cùng hớn hở, từng kẻ tay cầm tiền bạc mà hân hoan trở về. Lúc này cả nhà Lê Tường mới khóa chặt cổng rồi khởi hành vào thành.

 

Thuyền vẫn là chiếc thuyền cũ, người vẫn là những gương mặt quen thuộc, nhưng hiện tại tâm trạng của cả gia đình lại khác biệt một trời một vực so với ngày hôm qua.

 

Lê Giang chỉ cảm thấy cuộc đời hắn cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng hy vọng. Chắc hẳn do tâm tư thư thái, cho nên hôm nay hắn chèo thuyền cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tâm trạng của Quan thị cũng vô cùng phấn chấn, nét vui tươi tràn ngập khuôn mặt, khiến khí sắc bà trở nên hồng hào hơn rất nhiều, không khác gì người phàm tục khỏe mạnh.

 

Bởi vì hôm nay không cần gói quá nhiều bánh bao như hai ngày trước, cho nên những chiếc ghế băng đều được bà dùng làm nơi để may vá. Dù sao ở trên thuyền không có việc gì làm, nhân dịp này, bà cũng mang giỏ kim chỉ của mình lên.

 

Chờ khi tới thành, bà bỏ vải bông vào trong giỏ, nhường chỗ cho ái nữ của bà gói vài chiếc bánh bao rồi hấp chín.

 

Lê Tường chỉ gói đúng năm chiếc bánh bao. Dù sao trà lâu cũng ở gần đó, nếu hắn cảm thấy chưa đủ, có thể qua trà lâu mua thêm.

 

“Biểu tỷ, nàng có muốn cùng ta đi không?”

 

Hiện giờ chỉ cần nghĩ tới chuyện đi ra ngoài cùng Lê Tường là Quan Thúy Nhi lập tức nghĩ tới cảnh Lê Tường sẽ chi tiền mua sắm cho mình, vì vậy nàng lập tức chối từ.

 

“Ta ở lại trên thuyền cùng cô cô.”

 

Quan thị vội nói không cần, bảo nàng cứ theo biểu muội ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa. Nhưng Quan Thúy Nhi nhất quyết không chịu, Lê Tường đành phải thuận theo ý nàng.

 

Đôi phụ tử cùng nhau lên bờ, mang theo bánh bao tiến đến nơi đã định. Hôm nay nàng đi sớm, khi tới nơi phải chờ khoảng một khắc đồng hồ sau mới thấy vị tiểu ca kia chậm rãi bước tới.

 

“Ha, thật đúng là giữ lời hứa, hôm nay đến thật sớm nha. Tiểu nha đầu, lại giúp ta gói thêm hai mươi chiếc bánh bao nữa đi.”

 

“Tiểu ca, hôm nay ta chỉ làm đúng năm chiếc bánh bao thôi, ta đặc biệt làm để biếu ngươi đó. Bởi vì trà lâu Cửu Phúc đã mua lại bí quyết làm bánh của ta rồi, ta cũng đã hứa với họ sẽ không tiếp tục bán bánh bao nữa. Về sau, nếu chủ nhân của ngươi lại muốn thưởng thức bánh bao, ngươi có thể đến trà lâu mua, hương vị chẳng khác gì bánh do ta đích thân làm đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiểu Trì: “…”

 

Cho nên tiểu nha đầu này nghe lời mà đến sớm như vậy, chỉ vì vài chiếc bánh bao này thôi sao?

 

Nào ngờ, tiểu cô nương này lại thành thật đến thế, thật quá đáng yêu!

 

Lê Tường cẩn thận gói ghém bánh bao, trao cho Tiểu Trì, xem như nàng đã giải quyết xong nỗi bận tâm từ tối qua đến giờ. Lúc này nàng mới cùng phụ thân tiến vào trà lâu.

 

Thoáng chốc, lại gần nửa canh giờ trôi qua.

 

Vừa qua bên này một lát, nàng đã có thể đưa ra đ.á.n.h giá của riêng mình. Kỳ thực, tay nghề làm bánh bao của Khương Mẫn khá tinh xảo, chỉ là từ trước tới nay, hắn vẫn quen làm những món điểm tâm ngọt. Nay mới chuyển sang làm điểm tâm mặn, nên vẫn chưa nắm bắt được độ đậm đà của nhân bánh.

 

Sau đó, trong non nửa canh giờ ở nhà bếp, nàng chỉ chuyên tâm hướng dẫn Khương Mẫn cách thức xử lý nhân bánh bao.

 

Sau khi chỉ bảo hắn pha trộn nhân bánh trong non nửa canh giờ, coi như nàng đã hoàn thành khế ước. Lúc sắp rời đi, Lê Tường lại ghé tìm chưởng quầy Miêu để dò hỏi một vài việc.

 

“Cái gì? Ngươi muốn thuê cửa hàng? Nha đầu, đừng quên ngươi đã ký khế ước không được bán bánh bao đó!”

 

Vừa nghe Lê Tường hỏi chuyện cửa hàng, chưởng quầy Miêu đã vội vàng lên tiếng, dáng vẻ lo lắng cứ như lửa cháy đến nơi.

 

“Chúng ta đã giao hẹn rồi, đúng ba năm đấy.”

 

“Chưởng quầy, người cứ nghe ta nói hết đã nào. Ta đâu có nói thuê cửa hàng để bán bánh bao đâu?”

 

---