Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 112: PN - Tiểu cẩu biết làm nũng là tốt số nhất (1)



Tác giả: Chu Chi

======

Sang năm, Đoạn Tinh Dã nghỉ phép bảy ngày, ôm mèo bay trở về Xuyên Du.

Thừa Độ Chu còn có việc ở đoàn phim, một ngày sau mới đi tìm y.

Thừa Độ Chu vừa đến nơi, Thượng Hải bên kia đã truyền đến tin tức, mời phu phu hai người đi đảo Bali tham gia hôn lễ của thiên kim nhà đầu tư, thời gian là hai ngày một đêm.

Thừa Độ Chu đứng trước cửa sổ, trao đổi đơn giản một chút rồi cắt đứt điện thoại, xoay người hỏi Đoạn Tinh Dã: " Em có đi không? "

Đoạn Tinh Dã ngồi dựa vào đầu giường xem sách, nói: " Em đã nói với chị Dư rồi, không đi. " Nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu, " Nếu anh không thể từ chối, có thể đi một mình. "

Nhà đầu tư kia cùng Thừa Độ Chu ích lợi liên hệ tương đối sâu.

Đoạn Tinh Dã tự nhận là thiện giải nhân ý, nhưng sắc mặt Thừa Độ Chu hơi trầm xuống, hắn cất di động, hỏi: " Trước khi trả lời với chị Dư sao không cùng anh thương lượng một chút? "

Đoạn Tinh Dã dừng lật sách, giọng lạnh đi: " Thương lượng hay không thương lượng thì kết quả đều giống nhau, không đi. "

Thừa Độ Chu nhận thấy được Đoạn Tinh Dã không vui, l**m l**m môi dưới, hòa hoãn ngữ khí: " Bởi vì liên quan đến hành trình của hai người chúng ta, anh nghĩ là thương lượng một chút vẫn tốt hơn, hoặc là em có thể trưng cầu ý kiến của anh một chút rồi lại đưa ra quyết định. "

Đoạn Tinh Dã xốc mắt nhìn hắn: " Như vậy xin hỏi ý kiến của anh là gì? "

Thừa Độ Chu nói: " Hy vọng em đi cùng anh. "

Đoạn Tinh Dã khẽ chớp lông mi, nói đến nói đi cũng là Thừa Độ Chu không hài lòng với quyết định của y. " Đây là kỳ nghỉ của em, em muốn nghỉ ngơi, còn muốn bồi ông ngoại, lại nói ngày mai Tưởng Tư Kỳ sẽ dẫn chó đến gởi nuôi hai ngày, đi không được. "

Thừa Độ Chu khẽ nhíu mày, thanh âm trầm xuống vài phần: " Dù sao trong kế hoạch kỳ nghỉ của em chính là không có anh. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã nghẹn họng, " Bang " khép lại sách vở, thẳng eo, tháo xuống mắt kính.

" Thừa Độ Chu, anh muốn cãi nhau cũng tìm lý do chính đáng chút đi, đừng làm ra vẻ như thế, anh không mệt nhưng em ngại mệt. "

" Đúng vậy, anh làm ra vẻ. " Thừa Độ Chu cúi đầu, kéo xuống áo khoác khóa kéo, khuôn mặt lạnh lùng, nói, " Anh vẫn luôn đều làm ra vẻ như vậy, không cần để ý đến anh, em vất vả lắm mới được nghỉ ngơi, anh không muốn làm em mệt, ngày mai anh liền đi, nhìn không thấy anh, em cũng vui vẻ. "

" Thừa Độ Chu, anh...... " Đầu Đoạn Tinh Dã có chút ong ong, nghiến răng, nói, " Đi rất tốt, không tiễn, sau đó anh cũng đừng trở về, trực tiếp hồi Thượng Hải đi. "

Nói xong, ném thư lên trên mặt tủ đầu giường ở bên cạnh, kéo cao chăn chui vào trong, đưa lưng về phía Thừa Độ Chu, tỏ vẻ cuộc nói chuyện dừng ở đây.

Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn trên giường, biểu tình trên mặt rõ ràng hóa thành mất mát.

Đoạn Tinh Dã để ý chính là kết quả, mà Thừa Độ Chu toàn bộ hành trình để ý chính là thái độ.

Hai người cùng nhau được mời tham gia hôn lễ, Đoạn Tinh Dã lại chưa từng nhắc đến chuyện này với hắn.

Kỳ nghỉ để bọn họ ở chung chẳng được bao nhiêu ngày, tách ra hai ngày, kỳ nghỉ đã qua đi một nửa, càng không còn lại bao nhiêu thời gian, nhưng là Đoạn Tinh Dã suy xét đến bản thân, ông ngoại, chó nhà Tưởng Tư Kỳ, lại chỉ bỏ qua mình hắn.

Đoạn Tinh Dã căn bản không thèm để ý đến hắn.

Mà Đoạn Tinh Dã lại không nghĩ nhiều như vậy.

Tham gia hôn lễ của hào môn còn phải diễn, y rất phiền với những trường hợp như vậy, bởi vậy khi chị Dư hỏi y có muốn đi không, y đơn giản rõ ràng mà từ chối, chỉ là không chờ y nói với Thừa Độ Chu, Thừa Độ Chu đã nói với y trước, còn làm khó y.

Đoạn Tinh Dã bọc chăn, mím chặt môi.

Ba ngày không đánh leo lên nóc nhà lật ngói, thật là quá chiều chuộng tên chó ngốc này rồi.

*

Sau khi Thừa Độ Chu tắm rửa xong, tâm tình vẫn không vui, nhưng thái độ đã hòa hoãn.

Sắp tới hai người đều bận, khó được gặp nhau không nên trở nên không thoải mái.

Thừa Độ Chu lên giường, theo thói quen từ phía sau ôm lấy Đoạn Tinh Dã.

Đoạn Tinh Dã dùng sức thúc khuỷu tay ra sau.

" ...... "

Tay Thừa Độ Chu treo ở giữa không trung, sững sờ nhìn Đoạn Tinh Dã, sau một lúc lâu, xoay người sang hướng bên kia.

Trong bóng đêm, trên giường, phu phu hai người đưa lưng về phía nhau, không khí căng chặt.

Thừa Độ Chu đột nhiên nói: " Anh ngày mai liền đi. "

Đoạn Tinh Dã không khách khí nhắc nhở: " Anh đã nói qua một lần. "

Thừa Độ Chu: " ...... Sợ em không nhớ rõ. "

" Không cần. " Đoạn Tinh Dã nói, " Anh có ở đây hay không đều như nhau cả thôi. "

Thừa Độ Chu tức giận đến không nghĩ nói chuyện, dưới sự xúc động nói: " Em đều có thể suy xét đến chó nhà Tưởng Tư Kỳ, chính là suy xét không đến anh. "

" Chó đáng yêu như vậy, còn anh thì sao? " Đoạn Tinh Dã giận cực phản cười, nói, " Anh nếu là thành chó, em còn nguyện ý thương tiếc anh một chút. "

Thừa Độ Chu nhắm lại miệng, hoàn toàn không thanh.

*

Cứ như vậy hai người ai cũng không biết ai trước ngủ quên mất.

Nửa đêm, trong lúc ngủ mơ Đoạn Tinh Dã xoay người, theo bản năng, dựa vào lưng Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu đã nhận ra động tĩnh, không tỉnh, nhưng có chút ý thức, chậm rãi xoay người qua, cánh tay xen kẽ tiến vào khe hở dưới cổ Đoạn Tinh Dã, kéo người vào trong lòng ngực.

Đoạn Tinh Dã cảm nhận được ôm ấp quen thuộc, nhiệt độ cơ thể ấm áp, khuôn mặt nhỏ tuyết trắng điềm tĩnh cọ cọ ngực Thừa Độ Chu, ngủ sâu hơn nữa.

Vì thế sáng ngày hôm sau khi Thừa Độ Chu, nhìn đến Đoạn Tinh Dã ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực mình, tức giận đều tiêu hết.

*

Thừa Độ Chu thức dậy sớm, lúc từ bên ngoài chạy bộ trở về, dừng ở ngoài sân sau gọi điện thoại cho Đa Ca, tỏ vẻ không đi tham gia hôn lễ, nhờ anh hỗ trợ tìm lý do ứng phó.

Hắn cắt đứt điện thoại, vừa muốn bước vào nhà, không hề dấu hiệu, đột nhiên trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.

*

Lúc Đoạn Tinh Dã tỉnh lại đã sắp 9 giờ, không thấy được Thừa Độ Chu.

Khi y rửa mặt xong, ra khỏi phòng đi ngang qua phòng khách, cố tình nhìn một vòng chung quanh vườn hoa, cũng không thấy bóng dáng Thừa Độ Chu, khuôn mặt nhỏ liền lạnh đi.

Đoạn Tinh Dã đi vào phòng bếp.

Đúng ngay lúc này, từ cửa sau liên tiếp phòng bếp chui vào một bóng đen.

Đoạn Tinh Dã nhìn qua, đột nhiên ngừng ở tại chỗ.

Tiến vào chính là một chú chó lớn, bốn chân phảng phất các đi các, lung lay, khoảnh khắc nhìn đến Đoạn Tinh Dã, đồng dạng yên lặng, một con chân trước treo ở giữa không trung.

" ...... "

" ...... "

Đây là lần đầu tiên Đoạn Tinh Dã ở trên mặt một chú chó nhìn đến biểu tình trố mắt.

Lại nhìn hình thể của nó, thuộc về giống chó lớn, màu lông là tro đen cùng khô vàng trộn lẫn, tai nhọn đứng thẳng lên, diện mạo giống sói, mặt thực đoan chính, chung quanh miệng có một vòng tối đen, chợt liếc mắt một cái giống chó becgie, nhưng là lông càng ngắn, gương mặt cũng hẹp, không có gì bất ngờ xảy ra là giống chó địa phương.

Đoạn Tinh Dã không kinh ngạc nhiều, lấy ra điện thoại nhắn tin cho Tưởng Tư Kỳ.

Seen: 【 Ông đâu rồi? 】

Sao lại ném chó ở nhà y rồi chạy thế này.

Đoạn Tinh Dã lại nhìn cửa sau một cái, chó còn ở đàng kia, thân hình rất to, lại ngoan đến có chút túng, nhìn không ra có tính công kích.

Y nghĩ, Tưởng Tư Kỳ không hổ là nhan khống đỉnh cấp, nuôi chó cũng đều là mi thanh mục tú, trương mặt sói kia càng xem càng thấy soái.

*

Thừa Độ Chu mới vừa khôi phục ý thức, phát hiện mình biến thành chó, thực khiếp sợ, ngay sau đó liền đụng phải Đoạn Tinh Dã.

Dường như Đoạn Tinh Dã không kỳ quái với sự xuất hiện của hắn, cũng không có hứng thú, chỉ lo mở ra tủ lạnh.

Hiển nhiên là không nhận ra hắn.

Nhận ra mới là lạ.

Thừa Độ Chu bức thiết muốn cho Đoạn Tinh Dã biết tình cảnh của mình, bước bốn cái chân phảng phất như mới được lắp đặt vào chạy chậm qua, ngẩng cao đầu nhìn Đoạn Tinh Dã, mở miệng nói chuyện: " Gâu! Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu gâu gâu ô! "

Lão bà, là anh, Thừa Độ Chu.

Đoạn Tinh Dã đang uống sữa bò, lướt qua cửa tủ lạnh nhìn xuống: " Nha, vẫn là tông giọng trầm thấp đâu. "

Thừa Độ Chu: " ...... "

Chó chỉ là ngừng một chút, tiếp tục sủa, nghe tiết tấu còn càng ngày càng gấp, kích động đến hai chỉ chân trước thay phiên đạp đất.

Đoạn Tinh Dã chưa từng nghe qua tiếng chó sủa trầm thấp như vậy, cứ như mở điều âm vậy, không chói tai chút nào, nhưng là nghe chó sủa hoài cũng phiền.

" Đừng sủa. "

Tiếng sủa không ngừng.

Đoạn Tinh Dã " Ầm! " Đóng cửa tủ lạnh lại: " Còn sủa nữa thì hầm mày giờ! "

" ...... "

Trong nháy mắt giọng Thừa Độ Chu nhỏ lại, khẩu hình đóng đóng mở mở, biến thành không cam lòng " A ô a ô a ô ~ ", lại vì áp lực quá lớn, miệng sói mở to ngáp dài, cuối cùng " Anh " một tiếng, không thanh.

Đoạn Tinh Dã không dự đoán được một câu có thể khiến chó dừng sủa, đột nhiên cảm thấy chú chó lớn này nghe lời đến có chút đáng yêu, duỗi tay xoa xoa đầu chó, ngữ khí cũng hòa hoãn: " Còn rất hiểu tính người. "

Thừa Độ Chu ngước mắt nhìn lên, tuy rằng có miệng khó trả lời, nhưng là khi đầu chó bị sờ, nội tâm lại theo bản năng nổi lên vui vẻ lâng lâng.

*

Đoạn Tinh Dã nằm nghiêng trên sô pha nhắn tin cho Tưởng Tư Kỳ.

Seen: 【 Chó nhà ông tên là gì? 】

Tưởng Tư Kỳ không biết đang làm gì, vẫn luôn không trả lời.

Đoạn Tinh Dã lại nhìn thời gian, 10h, Thừa Độ Chu còn chưa về, đó chính là bay đi đảo Bali.

Trước giờ hai người cãi nhau, Thừa Độ Chu dù tức giận đến đâu, đều sẽ không không từ mà biệt.

Chiến tranh lạnh đúng không?

Đoạn Tinh Dã kéo wechat Thừa Độ Chu vào sổ đen, tắt điện thoại, biểu tình âm trầm tiếp tục xem TV.

Chỉ là y xem không được bao lâu, ánh mắt lại bị hấp dẫn đến bên cạnh.

Chỉ thấy chú chó lớn lông xám kia cúi đầu thấp xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt đất, rồi từ từ đi vòng quanh trong phòng khách, thường thường đưa miệng đen đến dưới rèm cửa cửa sổ sát đất, dưới đáy bồn hoa,... ngửi ngửi một chút, không hề có chút ý định muốn nằm sấp xuống nghỉ ngơi.

Đoạn Tinh Dã lại lần nữa cầm lấy điện thoại, hỏi Tưởng Tư Kỳ.

Seen: 【 Chó nhà ông có phải là bị chứng lo âu không? 】

Trên thực tế, sau khi Thừa Độ Chu bình tĩnh lại, đã hoàn toàn bó tay không biện pháp với tình trạng trước mắt, tự bế.

Hắn dần dần quen thuộc thân thể chó này, sẽ linh hoạt vận dụng tứ chi, khứu giác dị thường nhạy bén, lấy mặt sàn đá cẩm thạch trơn bóng làm gương chiếu.

Thừa Độ Chu rất hy vọng đây chỉ là một giấc mộng, lấy móng vuốt che mắt, lại buông ra.

Đá cẩm thạch ảnh ngược ra vẫn là dáng vẻ chó lớn này.

Tuyệt vọng. Quá tuyệt vọng.

Bên kia, Đoạn Tinh Dã lại đưa mắt nhìn chỉ lang khuyển kia, đứng dậy, quyết định mang nó ra ngoài đi dạo một vòng.

Chú chó lớn yêu cầu vận động nhiều hơn, để tránh cho thực sự mắc phải chứng lo âu.

*

Dây dắt chó là đặt ship giao đến, Đoạn Tinh Dã mở hộp lấy ra, muốn đeo vào cho chó.

Nhưng mà đối phương vô cùng kháng cự, lắc trái trái phải phải lùi về sau, cuối cùng nhanh như chớp chui vào dưới bàn nằm bò.

" Ra đây. "

Đoạn Tinh Dã nắm lấy hai chân trước của nó, tốn chút sức lực mới kéo nó ra ngoài được.

" Ô...... " Giọng trầm thấp từ giữa yết hầu phát ra thanh âm bất mãn.

" Tưởng Tư Kỳ không dạy mày quy củ sao? " Đoạn Tinh Dã vỗ vỗ đầu chó, nói, " Dắt chó đi dạo phải mang vòng cổ có dây. "

Thừa Độ Chu lập tức lên tinh thần, mãnh liệt phản bác một câu: " Gâu ô! "

Hắn không phải là chó Tưởng Tư Kỳ nuôi!

Đoạn Tinh Dã đương nhiên nghe không hiểu, không màng đến sự kháng cự của nó, lôi nó ra cửa đi dạo.

Gần giữa trưa, tiểu khu rất thanh tĩnh.

Đoạn Tinh Dã phát hiện lang khuyển rất phối hợp, sẽ không chạy loạn, sẽ không ngửi ngửi khắp nơi, mà là theo bước chân của y, gắt gao đi theo bên cạnh y.

Thời điểm lang khuyển bước đi, không nhanh không chậm, đầu duỗi về phía trước, sống lưng phập phồng theo từng bước đi, có thể nói là thân sĩ trong giới chó, vô cùng ưu nhã.

Chính là đuôi chó rũ xuống, có vẻ hứng thú không cao.

Đi được nửa đường, bọn họ gặp nãi nãi nhà hàng xóm dẫn cháu đi dạo. Bởi vì đều ở cùng một tiểu khu hai mươi năm, bà cơ hồ là nhìn Đoạn Tinh Dã lớn lên, cho nên mặc dù Đoạn Tinh Dã đã thành đại minh tinh, mọi người vẫn bình tĩnh như cũ.

Nãi nãi ngạc nhiên hỏi: " Đây là sói sao? "

" Không phải. " Đoạn Tinh Dã cúi đầu túm túm dây thừng, nói, " Nhìn giống thôi, chứ thật ra là giống chó nhà, rất dịu ngoan. "

" Thật tuấn tiếu. " Nãi nãi cũng là người yêu chó, duỗi tay muốn sờ.

Kết quả nó uốn éo đầu, lùi về sau hai bước, giấu ra phía sau chân Đoạn Tinh Dã.

Nãi nãi: " Ai da ai da, còn thẹn thùng ~ "

Đoạn Tinh Dã quay đầu lại xem, mắt đen hiện lên ý cười.

Lớn lên lại cao lại to, nguyên lai là tiểu cẩu xã khủng .

Tuy bọn họ mới gặp nhau lần đầu, ở chung không đến hai giờ, nhưng là khi tiểu cẩu bất an, sẽ cọ vào người y.

Đối mặt với động vật nhỏ tương phản manh lại tràn ngập tin cậy với mình như thế, trong lòng Đoạn Tinh Dã không khỏi lại mềm mại vài phần.

Thừa Độ Chu chôn mặt vào phía sau chân Đoạn Tinh Dã, trộm giương mắt nhìn người đối diện.

Hắn không phải xã khủng, chỉ là không muốn lấy dạng chó cùng những người khác hỗ động.

Ngoại trừ Đoạn Tinh Dã.

*

Sau khi đi dạo xong về nhà, Thừa Độ Chu cuối cùng cũng có chút tinh thần.

Trong sân, Đoạn Tinh Dã mở vòng cổ ra cho hắn.

Thừa Độ Chu chuẩn bị vào nhà, Đoạn Tinh Dã lại không biết từ chỗ nào móc ra một quả bóng đồ chơi màu vàng.

Ở trong thế giới của chó, màu vàng là màu sắc rất rõ ràng cực kỳ đoạt mắt.

Thừa Độ Chu dịch khai tầm mắt, vững như lão cẩu, thần thái hiện ra dáng vẻ không có hứng thú.

Hắn nhận thức rất rõ về thân phận của mình, hắn là ảnh đế có danh dự có uy tín, đối với trò chơi ném bóng mà loài chó yêu thích, tỏ vẻ thờ ơ.

" Nhìn bên này. "

Đoạn Tinh Dã cầm bóng vẫy vẫy, ném mạnh ra ngoài.

Cơ hồ là đồng thời, " Vút " một chút, lang khuyển quay đầu, nhanh như tia chớp mà chạy vọt theo hướng bóng bay.

*

Đáng chết, không thể kháng cự lại bản năng.