Tác giả: Chu Chi
======
Tổ chương trình đem địa điểm nấu cơm dã ngoại đặt ở nơi này, là bởi vì có dòng suối nhỏ cách đây không xa, nước trong veo thấy đáy, các chỉ tiêu về vệ sinh sau khi đo lường kiểm tra đều đạt tiêu chuẩn.
Những người khác đã rửa xong đồ ăn, múc xong nước, đã bắt đầu chế biến.
Đoạn Tinh Dã trở về khá trễ, lúc y mang theo rổ rửa rau qua, bên bờ suối chỉ có mình y.
Lão Từ khiêng camera theo sau.
Rời đi nơi nấu cơm dã ngoại, bốn phía lập tức trở nên u tĩnh.
Bầu trời đầy mây, thanh sắc của rừng cây, mưa bụi, rêu phong đan chéo vào nhau, suối nước lấp lánh xanh biếc, nhẹ nhàng mà từ trước mắt chảy qua, phát ra tiếng vang róc rách.
Đoạn Tinh Dã cẩn thận bước lên một khối đá xanh ướt át, ngồi xổm xuống.
Y vươn tay về phía dòng nước, đầu ngón tay mới vừa chạm vào mặt nước, lại nhanh như tia chớp rụt về.
Làn đạn nhìn mà cười đến sung sướng lăn lộn: Miêu miêu súc trảo~~
Thời tiết còn chưa có dấu hiệu ấm lại, nước suối lạnh đến tận xương.
Tại dã ngoại củi lửa hữu hạn, nấu nước ấm đều là xa xỉ, lúc trước khi các khách quý khác tới bên dòng suối rửa rau đều bị đông lạnh đến tê tê hít khí lạnh, người xem nhìn đến dáng vẻ của bọn họ như thế, đều cười kêu đau lòng, hiệu quả chương trình vô cùng xuất sắc.
Nhưng Đoạn Tinh Dã sợ lạnh, lại cùng thể chất không quan hệ, thuần túy là được trong nhà nuông chiều, từ nhỏ không chịu nóng, không chịu lạnh, mười ngón tay đụng vào việc gì, nuôi đến khả năng chịu đựng với đau đớn của y rất kém cỏi.
Bởi vậy đối với y mà nói, trước mắt không phải là nước, mà là lưỡi dao rậm rạp, ở chỗ này rửa rau, tương đương với đem tay vói vào lưỡi dao rồi xoay tròn trong đó.
Trong lúc Đoạn Tinh Dã rối rắm nhìn nước suối, phía sau y truyền đến tiếng bước chân.
Đoạn Tinh Dã quay đầu lại.
Thừa Độ Chu đã cởi áo khoác, cuốn tay áo sơ mi lên, hướng y ra hiệu, ý bảo là dịch sang bên cạnh đi.
Đoạn Tinh Dã không khách khí với hắn, ngồi xổm hướng bên cạnh dịch hai bước, chừa chỗ cho hắn.
Thừa Độ Chu lấy hành trong túi ra rửa sạch trước, nước suối bao phủ qua mu bàn tay khớp xương rõ ràng của hắn.
Đoạn Tinh Dã chỉ là nhìn cũng đã rùng mình, lại thấy trên người hắn chỉ mặc một kiện áo sơmi mỏng manh, hỏi: " Có lạnh không? "
Thừa Độ Chu vớt hành lên, vẻ mặt đạm mạc ngày thường ẩn ẩn lộ ra nhiệt tình: " Không lạnh. "
Đoạn Tinh Dã nhớ lại dáng vẻ héo hon như chó đất vừa nãy của hắn, không biết người này làm sao lại tốt rồi, nhưng có cameras ở, y không có phương tiện hỏi thăm, chỉ xem như uất ức của Thừa Độ Chu là không đáng giá tiền, chỉ giống như đùa giỡn.
Đoạn Tinh Dã không có chuyện gì làm, từ bên cạnh cầm lên một nhánh cây nhỏ, chọc bùn dính lên giày thể thao của mình. Y một đường từ trong thôn đi trở về, dính không ít bùn.
Việc rửa rau đều giao cho Thừa Độ Chu, y hỏi: " Vừa rồi cũng là anh rửa sao? "
Thừa Độ Chu cùng Giang Lị một tổ, lấy phong độ thân sĩ của hắn, sẽ không làm Giang Lị tới làm việc mệt như vậy.
" Không phải. " Thừa Độ Chu cầm hành đã rửa sạch lên, vẫy vẫy nước, nói, " Là lão Tiêu, giành rửa sạch đồ ăn. "
Nghĩ đến dáng vẻ Tiêu Gia Huy đi theo làm tùy tùng cho Giang Lị hôm nay, Đoạn Tinh Dã đánh giá khách quan: " Lão Tiêu rất biết đau lão bà. "
Thừa Độ Chu mới vừa thả hành xuống, dừng lại, thẳng eo, cánh tay đặt trên đầu gối, mắt đen lạnh lùng nhìn Đoạn Tinh Dã, trong thanh âm lộ ra không vui: " Vậy em cảm thấy hiện tại anh đang làm gì? "
" A a a! Hắn chua! "
" Cười chết rồi, Thừa tổng đột nhiên bị giang tinh bám vào người. "
" Đều là người công cụ giúp lão bà rửa rau, sao em có thể chỉ khen mỗi lão Tiêu? Chu Chu anh chính là muốn tức giận. "
" Chính là không thể gặp lão bà khen người khác tốt! "
Trong phòng phát sóng trực tiếp, làn đạn spam không ngừng, trình độ náo nhiệt phảng phất đều ồn tới trước mặt Đoạn Tinh Dã rồi.
Đoạn Tinh Dã quay đầu lại nhanh chóng liếc nhìn camera, lại nhìn về phía Thừa Độ Chu, lấy nhánh cây nhỏ gõ gõ vào khối đá xanh: " Cũng đâu có nói là anh không tốt, mau rửa rau đi. "
Thừa Độ Chu chỉ cảm thấy y có lệ mình, cúi đầu không nói gì, lấy khoai tây ra khỏi rổ.
Đoạn Tinh Dã cũng im lặng, cầm nhánh cây nhỏ chọc chọc chọc mũi giày.
Y sao có thể không nghe ra là Thừa Độ Chu muốn y khích lệ, trong nháy mắt đó mặt y đều nóng lên, đồng thời cũng kinh ngạc, người từ trước vẫn luôn giống như hồ lô bị bịt chặt miệng, chỉ có liên quan diễn kịch mới linh hoạt này, giờ lại có thể biết trêu chọc như vậy.
Không hổ là ảnh đế trời sinh, cho dù cả ngày đều phải xuất hiện dưới máy quay, đều có thể ổn định không rớt nhân thiết, còn có thể thường thường thêm diễn tú ân ái.
Trừ bỏ không đủ ăn ý, đối tượng buôn bán như vậy mạnh đến không thể chỉ trích.
Đoạn Tinh Dã hít vào hai hơi khí lạnh, lấy nhánh cây nhỏ gõ gõ khối đá, cuối cùng tìm được cơ hội tính sổ: " Vì sao chọn viên đồ ăn kia? "
" ? "
" Chỉ với mấy thứ kia, em chọn cái gì còn chưa đủ rõ ràng sao? Anh nghĩ như thế nào mà lại chọn nó? "
Biểu tình Thừa Độ Chu hiện lên một tia xấu hổ, còn tưởng rằng việc này đã qua, Đoạn Tinh Dã đều nói qua không tức giận, kết quả hiện tại lại nhặt lên tới.
Khó chiều.
Hắn nói: " Em thích màu lam. "
" Thì sao! " Đoạn Tinh Dã thấy hắn rõ ràng hiểu rõ, còn chọn sai, tức giận, " Chú cá voi kia không phải màu lam sao! "
Thừa Độ Chu mím môi, một lát sau mới nói: " Bông cải xanh cũng là màu lam. "
" Sao có thể, đó là lục...... "
Đoạn Tinh Dã vừa muốn hoài nghi Thừa Độ Chu có phải bị bệnh mù màu hay không, đại não liền nhảy số được.
Bông cải xanh...... Lam hoa...... Lam.
" ...... "
Liền làn đạn đều bị lạnh tới rồi: Mạch não này của Thừa tổng, lúc trước làm sao mà theo đuổi được Đoạn lão sư thế?
Thừa Độ Chu gục đầu xuống, xoa da khoai tây, lại đổi một cái, thấp giọng nói: " Thú bông anh tặng em, em không thích. "
Đoạn Tinh Dã ngẩn ra, há miệng th* d*c.
Chỉ cá heo kia, y chỉ nói xấu, biểu hiện có chút ghét bỏ, lại chưa nói không thích.
Thừa Độ Chu chỉ lo chính mình nói: " Nhưng anh tặng hoa cho em, em chưa nói không thích....... Nên anh liền chọn bông cải xanh. "
Làn đạn lập tức thay đổi hướng gió: A xứng đáng tiểu tử anh có lão bà!!!
Đoạn Tinh Dã không biết phải nói cái gì, cúi đầu rửa sạch giày mình, trong lòng lại nóng lên.
Muốn nói Thừa Độ Chu là diễn kịch, nhưng đối với những việc có quan hệ với y, người này lại có thể nhớ rõ rõ ràng ràng, hơi không lưu ý liền sẽ sinh ra hiểu lầm lẫn lộn, giống như chính mình thật sự được hắn đặt ở trong lòng.
Dưới loại tình huống này khống chế không được tim đập, cũng không thể trách y.
Đoạn Tinh Dã nhấp môi, lấy lại bình tĩnh, liếc mắt nhìn trong nước.
Bàn tay Thừa Độ Chu ngâm trong nước, đã đỏ bừng.
Y không nhịn được lại hỏi: " Có lạnh không? "
" Không lạnh. "
Thừa Độ Chu thuần thục từng bước từng bước rửa sạch sẽ khoai tây, Đoạn Tình Dã nhìn, biết tuy rằng tài sản của bản thân Thừa Độ Chu đã bước lên bảng phú hào, nhưng trong sinh hoạt và làm việc kỳ thật một chút cái giá đều không có, bởi vì rất nhiều việc đều là Thừa Độ Chu từ nhỏ quen tay hay làm, điều này cũng dẫn tới việc trưởng thành sớm của Thừa Độ Chu, hiểu được chịu khổ nhọc.
......
Chỉ cần trong công việc có thời gian rảnh, Thừa Hiền đều đặt toàn bộ tinh lực lên trên người thê tử đang nằm viện.
Khi còn nhỏ Thừa Độ Chu cơ bản chuyện gì cũng đều phải tự dựa vào mình, nhưng nhóc không chỉ có thể tự chăm sóc tốt cho mình, mà thời điểm năm tuổi còn học được nấu canh, hỗ trợ làm việc nhà.
Vào năm họ năm tuổi ấy, vào một buổi sáng sớm cuối tuần không cần đi nhà trẻ, Đoạn Tinh Dã ở trên giường vẽ bản đồ, thức dậy so bình thường đều phải sớm hơn.
Thời điểm bảo mẫu tới dọn dẹp, có nói Thừa Độ Chu ở phòng bếp nấu canh, vì thế sau khi bảo mẫu giúp bé đổi xong quần, bé liền chạy xuống lầu.
Dưới chân Thừa Độ Chu lót ghế, đứng trước bệ bếp, so với nồi to trên bệ bếp, thân ảnh nho nhỏ của nhóc có cảm giác cô đơn nhỏ bé.
Mới đầu người lớn không cho phép Thừa Độ Chu độc lập sử dụng phòng bếp, nhưng là xem nhóc làm việc trầm ổn đến không giống cái hài tử, sẽ không dẫn phát mối họa, cuối cùng phòng bếp vẫn là mở ra cho nhóc.
Lúc ấy Đoạn Tinh Dã chỉ cao hơn một chút so với mặt bàn, đôi tay bé đặt trên bàn, nhón mũi chân, mắt to đen nhánh dùng sức nhìn vào trong nồi, nề hà quá lùn. " Cậu đang nấu canh gì thế? "
Thừa Độ Chu cúi đầu liếc mắt nhìn bé một cái, vẫn cầm muỗng quấy tròn, nói: " Canh gà. "
" Nấu cho mụ mụ của cậu sao? "
" Ừ. "
Đoạn Tinh Dã tủng tủng cái mũi nhỏ nhắn.
Thơm quá.
Bé lại nghiêng đầu xem Thừa Độ Chu, chỉ cảm thấy thời điểm Thừa Độ Chu nấu canh không giống với khi bạn nữ cùng nhà trẻ chơi đóng vai gia đình.
Thừa Độ Chu hỏi: " Cậu muốn uống sao? "
Đoạn Tinh Dã gật đầu: " Phải. "
Thừa Độ Chu múc nửa muỗng canh ra tới, thổi thổi, cẩn thận ngồi xổm xuống.
Đoạn Tinh Dã bắt lấy cổ tay của nhóc, cúi đầu uống một ngụm canh từ trong muỗng.
Thừa Độ Chu hỏi: " Thế nào? "
Đoạn Tinh Dã phồng lên miệng giật giật, đôi mắt nheo lại, lắc đầu " Vẫn là a di nấu càng ngon hơn, tại sao cậu không để a di giúp cậu nấu? "
Thừa Độ Chu cái gì cũng chưa nói, đứng lên tiếp tục quấy canh gà.
Đoạn Tinh Dã lúc ấy chưa ý thức được, a di là a di nhà bé, không phải nhà Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu dừng lại, nhìn canh ở trong nồi, nói: " Thời điểm tớ nấu xong 100 con gà, mụ mụ sẽ về nhà. "
Đoạn Tinh Dã bò lại lên ghế bên cạnh, hỏi: " Ai nói nha? "
" Không có ai nói, tớ cầu nguyện với trời. "
" Vậy cậu nấu bao nhiêu con rồi nha? "
" Năm con. "
" Nha. "
Năm con, chính là ngón tay một bàn tay.
Một trăm, là nhiều ít đâu........
Đoạn Tinh Dã thu lại suy nghĩ, gõ nhánh cây: " Để em rửa đi. "
Thừa Độ Chu không hiểu gì nhìn y.
Đoạn Tinh Dã đã vén tay áo lên, nắm lên viên cải trắng bỏ vào trong nước
" Tê—— "
Cơ hồ là chỉ trong một giây đồng hồ, Đoạn Tinh Dã lại đem cải trắng đã ướt nhẹp đặt về chỗ cũ, hai tay cong lại nhét vào giữa bụng cùng chân, tay áo cũng thả trở về, cả người cuộn đến so vừa rồi càng chặt.
Thừa Độ Chu cười rầu rĩ.
Đoạn Tinh Dã có tâm hỗ trợ, nề hà độ lạnh của nước suối là y không thể thừa nhận.
" Không cho cười! "
Đoạn Tinh Dã nhìn về phía hắn.
Thừa Độ Chu vừa lúc cũng đang nhìn y.
Tầm mắt hai người đối diện.
Đoạn Tinh Dã nhìn thấy đôi mắt đen nhánh kia tràn đầy ý cười, không giống ngày thường trầm ổn, thần thái nhiều vài phần tùy ý của thiếu niên.
Đoạn Tinh Dã nhìn nhìn, khóe miệng mím chặt, cố gắng đè ép hơi thở.
Rốt cuộc.
" Phụt! "
Hai người đột nhiên cười lên, vô duyên vô cớ, lại ngăn không được mà ôm bụng cười.
Người xem không ngừng thét chói tai, hô lớn nhìn nhau cười quá ngọt rồi!
Tuy rằng người xem cũng không biết bọn họ đang cười cái gì, nhưng lại rõ ràng giữa tình lữ chính là có một ít điều vô pháp nói rõ được.
Chỉ có thể thấy hình ảnh, bầu trời âm u, mưa bụi vờn quanh, hai người ngồi xổm bên dòng suối, đều là một bộ dáng vẻ cười cong mắt, cách màn hình đều có thể cảm nhận được bầu không khí ấm áp sung sướng.
Đoạn Tinh Dã cúi đầu, có thể nhìn đến ảnh ngược dưới gợn sóng.
Qua một lát, y kêu: " Thừa Độ Chu. "
Thừa Độ Chu thoáng thu liễm ý cười, hỏi: " Sao thế? "
Đoạn Tinh Dã cắn âm cuối đầy dịu dàng, chậm rãi nói: " Anh cười, sắc trời liền ấm. "
" ...... "
Khoai tây trong tay Thừa Độ Chu thiếu chút nữa thì rơi mất, trong nháy mắt nhịp tim đập nhanh mãnh liệt khiến người choáng váng.
Trên mặt Đoạn Tinh Dã còn sót lại tươi cười, đôi mắt hơi kiều trong trẻo sâu thẳm, trong suốt như nước suối, lại so với nước suối càng ấm áp.
Lượng lớn làn đạn ở trong đầu Thừa Độ Chu lao nhanh, cuối cùng động tác nhất trí hình thành một câu.
—— Y nói lời âu yếm với tôi.
Rốt cuộc ức chế không được lửa nóng trong lòng, cúi người dựa về phía trước.
" Những lời này thế nào? Em muốή viết vào trong bài hát. " Đoạn Tinh Dã chỉ chỉ ảnh ngược trong nước, nói, " Nhìn mặt mình, đột nhiên liền nghĩ tới. "
" ...... "
Mẹ nó.
Thủy tiên mỹ thiếu niên.
Thừa Độ Chu trở về vị trí, bình tĩnh.
" Khá tốt. "
Tiếp theo tiếp tục cúi đầu rửa rau.
Dưới sự ra sức của hắn, đem khoai tây chà rớt một tầng da.
***
Thời điểm Đoạn Tinh Dã trở lại sân ghi hình, khoảng cách kết thúc thời gian nấu cơm dã ngoại còn có nửa giờ.
Thừa Độ Chu tính lưu lại giúp Đoạn Tinh Dã, nhưng lại bị Đoạn Tinh Dã đuổi đi, làm cho Thừa Độ Chu có chút khó hiểu.
Đoạn Tinh Dã ném que diêm vào củi khô, lại đặt chảo sắt lên trên.
Chờ lửa nổi lên, đáy nồi nóng lên, y đổ chút nước vào nồi, tiếp theo cầm lấy xẻng, kéo tay áo xuống, đến khi bao hết cả bàn tay lại, đồng thời đứng có hơi xa nồi.
Làn đạn:
" Ha ha ha thật chân thật, lúc tôi nấu cơm cũng như vậy, rất sợ dầu bắn vào tay. "
" Tôi bắt đầu thấy lo lắng rồi, Đoạn lão sư thật sự có thể nấu sao? "
Đoạn Tinh Dã đổ mỡ bò vào trong nồi, giơ nắp nồi chắn trước mặt như thể đang phòng ngự ác ma, nắm cái xẻng xào đảo qua đảo lại.
Sau khi Giang Lị nhìn đến, kéo Thừa Độ Chu hỏi: " Cậu có muốn đi qua giúp một chút không? "
Thừa Độ Chu nói: " Em ấy không cho. "
Giang Lị cười lắc đầu: " Tiên sinh của cậu rất độc lập, một chút đều không kém cậu. "
Thừa Độ Chu nhìn Đoạn Tinh Dã một lát, rũ mi: " Có thể nói đây là nơi không đáng yêu duy nhất của em ấy. "
Đào Tử Dật thấy Đoạn Tinh Dã đã bắt đầu xào rau, rõ ràng là một dáng vẻ tay mới, không khỏi lộ ra biểu tình trào phúng.
Đồ ăn mà Đoạn Tinh Dã nấu ra khẳng định vô pháp nuốt xuống, chỉ bằng dáng vẻ bình tĩnh trước kia của y, Đào Tử Dật quyết định thời điểm đánh giá tuyệt không cho y mặt mũi.