Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 42: Tớ sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu



Tác giả: Chu Chi

======


Trên sân khấu.

Vương Thế Hi hít sâu, từ từ thở ra, trên mặt có một loại áp xuống thất vọng, không kiêu ngạo không siểm nịnh đối Đoạn Tinh Dã nói: " Em có thể biết được nguyên nhân sao? Chủ yếu em đối bài hát này có kỳ vọng rất lớn, nó cũng ký thác cảm tình sâu nhất của em, em không cảm thấy hôm nay em phát huy kém hơn so với bất luận một tuyển thủ phía trước nào, càng không nghĩ tới em là toàn trường duy nhất một người bị ấn đèn đỏ. "

Làn đạn bị bộ lý do thoái thác này đả động, lập tức đại nhập vào lập trường của Vương Thế Hi, vì thế thanh âm chống lại Đoạn Tinh Dã càng mãnh liệt, ôm đoàn spam làm y lăn khỏi chương trình!

Lúc này, Thừa Độ Chu đứng dậy vớt lên áo khoác, nói với mọi người đang ngồi: " Tôi hiện tại đi đón em ấy, lát nữa mọi người cứ ăn trước, không cần chờ chúng tôi. "

" Cậu đi trước đi. " Giang Lị nói, " Có gì thì tôi lại điện thoại liên hệ cậu. "

Thừa Độ Chu hướng cửa đi đến.

Cơ hồ muốn phát sinh sự cố phát sóng trực tiếp.

Đạo diễn cùng nhà làm phim cầm bộ đàm thay phiên online.

Đoạn Tinh Dã ngại ồn, trực tiếp lấy tai nghe xuống.

Y đơn độc đem tờ giấy ca từ kéo xuống tới, cầm ở trong tay nhìn, không nhanh không chậm mà phẩm vị, nói: " Vương Thế Hi...... Thế gian quý hiếm, tên rất tốt. "

Hiện trường dần dần an tĩnh lại, nghe Đoạn Tinh Dã nói chuyện.

" Cảm ơn. " Vương Thế Hi nói, " Tên hay sẽ ảnh hưởng em thông quan sao? "

Trong giọng nói kia rõ ràng có không phục cùng trào phúng, nhưng giờ phút này sẽ không có người trách cứ cậu ta vô lễ.

" Sẽ không. " Đoạn Tinh Dã mắt đều không nâng, đạm thanh nói, " Tôi nói một chút nguyên nhân cậu không được thông quan. "

" Đầu tiên, biên khúc cùng ca từ của bài hát này không hợp. "

Không hợp chính là không phối hợp, biên khúc là một phong cách, ca từ lại là một phong cách khác, đây là vấn đề thường thấy của người mới sáng tác.

Nhưng là đối với người nghe mà nói, rất ít có người để ý từ khúc hợp không hợp, chỉ quan tâm giai điệu có dễ nghe hay không, hoặc là ca từ có động lòng người hay không.

Làn đạn lại lần nữa bùng nổ bất mãn, cho rằng Đoạn Tinh Dã ở xoi mói.

Vương Thế Hi nắm lấy cơ hội nói: " Em thừa nhận em chưa đủ khả năng trên phương diện sáng tác, cho nên em mới có thể đi vào nơi này để học tập, nhưng nếu liền bởi vì điểm này...... "

Đoạn Tinh Dã căn bản không phản ứng cậu ta, chỉ lo chính mình nói: " Trước nói khúc (giai điệu), thực rõ ràng thiên hàn lâm, khúc nhạc dạo cùng ca khúc vinh quang công bố vào hai năm trước, đụng phải bốn cái âm tiết tuần hoàn, lúc sau hợp âm đi hướng cùng với tiết tấu giai điệu cũng có sự tương tự. "

Trong nháy mắt Vương Thế Hi toát mồ hôi lạnh.

Làn đạn cũng ở trong nháy mắt quay lại hướng gió, thanh âm công kích Đoạn Tinh Dã giảm mạnh, cơ hồ phải bị bao trùm rớt.

" Tôi mới vừa còn nói sao khúc nhạc dạo quen thuộc như vậy, giống như nghe qua ở nơi nào. "

" Thật to gan, từ ca từ sao chép đến khúc. "

" Phía trước không phân xanh đỏ đen trắng liền mắng người đâu? Đừng giả chết, xin lỗi! "

" Mấy người có thể vĩnh viễn tin tưởng tu dưỡng trong âm nhạc của Đoạn lão sư! "

" Nếu không phải Đoạn Tinh Dã, thật đúng là làm cậu ta lừa dối quá quan! "

" Chỉ là nói tương tự, lại không có chứng cứ, Đoạn Tinh Dã có thể đương trường ra âm quỹ đối lập sao? "

Kim Tử Mễ đôi tay bưng kín miệng, nhìn xem Đoạn Tinh Dã, lại nhìn xem Vương Thế Hi trên sân khấu.

Nghe Đoạn Tinh Dã vừa nói, cô mới phát hiện thật đúng là như vậy, trước đó cô cũng chưa nghĩ tới, sẽ có tuyển thủ sao chép, còn sao chép quang minh chính đại như thế, mấu chốt Đoạn Tinh Dã toàn bộ nghe ra tới, quá cường.

Trên sân khấu, hơi thở Vương Thế Hi rõ ràng có trong nháy mắt không xong, bị microphone phóng đại, nói: " Âm tiết đụng phải có thể là trùng hợp, trong lúc em sáng tác không có lại nghe qua bài hát kia. "

" Không quan hệ, cậu có thể giữ lại ý kiến của cậu. Vừa mới nói xong khúc, kế tiếp nói một chút về ca từ. "

Đoạn Tinh Dã đem trang giấy kia thả lại trên bàn, thân thể trước khuynh ngồi dậy.

" Ca từ tuy rằng là cổ vận, nhưng sau khi hóa giải ra vẫn là có thể nhìn ra phong cách âm nhạc nông thôn của nước Mỹ, bộ phận điệp khúc có một tiểu tiết viết rằng, sao trời chiếu sáng lên con đường phía trước, ngưỡng mục một vòng nguyệt cô, vừa khéo làm tôi nhớ tới một câu ca từ tiếng Anh, I followed the guiding star, the solitary bright is high in the sky...... "

( đi theo chỉ dẫn tinh quang của ta, minh nguyệt cô độc cao cao huyền với không trung )

Lời còn chưa dứt, thính phòng đệ nhất bài truyền đến thanh âm mười phần trung khí, không có microphone, nhưng như cũ truyền khắp thính phòng: " Dân dao nông thôn của dàn nhạc The Kids! In the country road! " ( ở trên đường nhỏ nơi nông thôn )

Đoạn Tinh Dã nâng mắt, theo tiếng nhìn lại.

Tạ Hàng vốn là kích động mà nắm quyền, bị Đoạn Tinh Dã xem một cái, lập tức ngồi thẳng xuống.

Tuyển thủ bên cạnh nhỏ giọng hỏi: " Gì? Sao tôi không nghe nói qua. "

Tạ Hàng cũng tận lực đè thấp giọng trả lời hắn: " Ở nước Mỹ lớn lên khả năng sẽ biết, là một dàn nhạc nhỏ đến từ California, ca khúc của bọn họ rất ít được lưu ý, chỉ ở trong vòng dân dao có chút độ truyền xướng, còn không có truyền tới trong nước chúng ta. "

Vương Thế Hi cướp nói: " Nơi này em muốn nói rõ một chút, em không biết câu ca từ tiếng Anh kia, có quan hệ với nông thôn chỉ có mấy cái như vậy, dùng tới ngôi sao cùng ánh trăng chỉ là trùng hợp, em là chịu ảnh hưởng từ truyền thống văn hóa của Trung Quốc chúng ta, cùng nhạc nông thôn nước ngoài không quan hệ. "

" Không chỉ có là một câu này, lúc sau tám tiểu tiết đều có thể tìm được ca từ có tương quan. " Đoạn Tinh Dã nói, " Tôi nói nó anh dịch trung, cũng không oan uổng cậu. "

Vương Thế Hi sắc mặt trắng xanh.

Dưới sân khấu một mảnh ồ lên.

Trước TV, Giang Lị chụp xuống tay, minh bạch: " Đem ca từ nước ngoài phiên dịch thành tiếng Trung, còn chỉnh thành từ ngữ cổ phong, cho rằng như vậy là có thể thoát được hoả nhãn kim tinh của Đoạn lão sư? "

Ngô Ân Kỳ cảm thán: " Đoạn lão sư thật thần, những điều này đều có thể đương trường phản ứng lại, tôi liền nguyên khúc cũng chưa nghe qua, ai có thể nghĩ đến a? "

Tay Vương Thế Hi nắm microphone đều đang run rẩy, nói: " Em biết hiện tại nói cái gì đều có vẻ thực vô nghĩa, nhưng từ khúc đều là tự em viết, không có sao chép bất luận ca khúc nào. "

" Không ai nói cậu sao chép, tôi chỉ là đem hiện tượng nhìn đến đều nói ra, nếu hiện tại còn có nghi vấn, như vậy đem quyền lợi của trọng tài giao cho võng hữu. " Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo, nói, " Hôm nay tôi trước không cho cậu thông qua, là xuất phát từ nghiêm cẩn, cậu có thể nỗ lực hướng võng hữu chứng minh tài hoa cùng năng lực của mình, còn có vấn đề gì sao? "

Vương Thế Hi đối với microphone muốn nói cái gì, cuối cùng lại chưa nói ra tới, chỉ tiết ra hai tiếng th* d*c thô nặng lại tức, trực tiếp đi xuống sân khấu.

Khán giả phát ra một mảnh thanh âm reo hò, chờ Vương Thế Hi xám xịt ra thính phòng, bọn họ mới một lần nữa nhiệt tình mà vì Đoạn Tinh Dã vỗ tay.

Làn đạn rải đầy hoa tươi, giờ phút này tâm tình lại chấn động cũng chỉ có thể hội tụ thành một câu: Đoạn lão sư ngưu bức!!!

Đoạn Tinh Dã một lần nữa đem tai nghe mang lên, lần này, không có lại truyền đến thanh âm ồn ào của nhà làm phim.

......

Kỳ thứ nhất 《 Xướng Tác Nhân 101》 thuận lợi kết thúc, để lại ấn tượng khắc sâu cho người xem, trong đó đoạn gây cấn nhất thuộc về Đoạn Tinh Dã đương trường vả mặt người nổi tiếng trên internet, hoài nghi tính nguyên sang. Không có gì bất ngờ xảy ra lên hot search.

Khu bình luận có người nghi ngờ Đoạn Tinh Dã chưa thâm nhập điều tra đối chiếu liền nói người ta sao chép là quá võ đoán.

Nhưng đại đa số đều là thanh âm ủng hộ.

" Một chỗ hai chỗ tương tự thì thôi, chứ đụng phải nhiều như vậy, Vương mỗ không chột dạ sao? "

" Duy trì tinh thần nguyên sang! Duy trì Đoạn Tinh Dã! "

" Đương trường nghe ra khúc nhạc dạo cùng vinh quang tương tự liền không phải người bình thường có thể làm được, liền ca từ của ca khúc âm nhạc nông thôn ít được lưu ý kia Đoạn Tinh Dã đều có thể buột miệng thốt ra, tôi hướng đại lão quỳ xuống. "

Đoạn Tinh Dã đi ra thính phòng, mới nhìn đến tin nhắn Thừa Độ Chu gửi đến, nói muốn đi đón y.

Y dùng một tay đánh chữ trả lời.

Seen: 【 Không cần, em tự đi được. 】

Bên kia không trả lời tin nhắn.

Thời điểm Đoạn Tinh Dã sắp đến phòng nghỉ, một cuộc điện thoại gọi đến.

Y tưởng Thừa Độ Chu gọi, cầm lấy tới vừa nhìn, là một chuỗi dãy số, địa điểm đến từ thành phố Du.

Đoạn Tinh Dã dần dần dừng lại bước chân. Mặc dù không có ghi chú tên, nhưng xuyến dãy số này vẫn như cũ nhớ kỹ trong lòng.

Tiểu Đái kỳ quái: " Đoạn lão sư? "

Đoạn Tinh Dã nháy mắt: " Các cậu đi vào trước. "

Tiểu Đái lập tức minh bạch, đối chuyên viên trang điểm bên cạnh nói: " Đi thôi đi thôi. "

Toàn bộ hành lang trở nên trống rỗng, đèn huỳnh quang phía trên chỉ sáng mấy bóng, có chút tối tăm.

Đoạn Tinh Dã run rẩy lông mi dài, dưới mí mắt tuyết trắng rơi xuống bóng ma rào rạt run rẩy.

Y nhận điện thoại, thanh âm thấp vài phần: " Alo? "

" Tinh Tinh. "

Đầu kia điện thoại truyền đến thanh âm nam nhân ôn tồn lễ độ.

Là Đoạn Khải Vi.

Đoạn Tinh Dã rũ mắt, ừ một tiếng.

" Đã lâu không gặp. " Đoạn Khải Vi cười nói, " Ba mỗi năm đều gửi bưu thiếp, con thu được sao? "

Đoạn Tinh Dã lặng im một chớp mắt.

Y không biết có bưu thiếp.

Nghĩ đến là ông ngoại giữ lại, lại trước nay không nói với y.

" Thu được. " Đoạn Tinh Dã nói, " Xin hỏi có việc sao? "

" Tinh Tinh...... "

Nhận thấy được trong giọng nói Đoạn Tinh Dã tồn tại loại cảm giác xa cách vốn không nên tồn tại giữa cha con, Đoạn Khải Vi muốn nói lại thôi, ông minh bạch nhiều lời vô ích, đành phải tiến vào chính đề.

" Con còn nhớ rõ Thế Hi đi? "

Đoạn Tinh Dã ánh mắt c**ng c*ng, ngước mắt, một tia hồi ức dịu dàng còn sót lại trong đôi mắt đen nhánh rút đi, bị băng sương càng kiên định bao trùm.

Đoạn Khải Vi nói: " Ba nhìn tin tức trên mạng, rất kinh ngạc, đứa bé kia ở trên phương diện âm nhạc vẫn luôn rất nỗ lực, ôm quyết tâm rất lớn tham gia thi đấu, nhưng hiện tại bị giáp mặt chỉ ra sao chép, đối nó đả kích rất lớn, ba nghĩ tiêu chuẩn sao chép không có nghiêm khắc như vậy, nó đã chịu ảnh hưởng từ ca khúc khác cũng không có gì đáng trách, con làm tiền bối, nhất định có thể thông cảm, cho nên chờ nó lần sau lại trở lại chương trình, con có thể...... không cần nhằm vào nó không? "

Đoạn Tinh Dã bình tĩnh nói: " Ba là vì nó mà gọi điện thoại cho con. "

Đoạn Khải Vi trầm mặc nửa khắc, nói: " Tinh Tinh, ba biết trong lòng con vẫn luôn có khúc mắc, nhưng con không cần đem chuyện giữa người lớn liên lụy đến trên người Thế Hi, ba vẫn luôn muốn tìm cơ hội làm con cùng Thế Hi quen biết, các con đều thích âm nhạc, nhất định có thể trở thành bằng hữu, con cũng có thể xem nó như đệ đệ, nó bây giờ còn nhỏ...... "

Đoạn Tinh Dã ngẩng mặt, trong cổ họng tràn ra tiếng động trầm thấp chứa một tia bất đắc dĩ lại áp lực không được phiền chán, giơ tay đặt lên mí mắt có chút mỏi mệt qua lại v**t v*, đánh gãy nói: " Năm con tham gia tuyển tú, cũng là 21 tuổi. "

Hơi thở Đoạn Khải Vi đều biến mất.

Khi Đoạn Tinh Dã tham gia tuyển tú, không có tiếp nhận bất cứ trợ giúp nào từ trong nhà, cũng không có người trước tiên vì y chuẩn bị hết thảy, ngay cả khi suýt nữa bị tấm màn đen bức đến sắp rời khỏi chương trình, y đều là một mình. Mà khi đó Đoạn Khải Vi, là trạng thái ẩn thân.

Nhưng hiện tại Vương Thế Hi đã tay cầm kịch bản, Đoạn Khải Vi còn phải vì cậu ta cầu tình.

Đoạn Khải Vi đâu chỉ vắng họp lúc Đoạn Tinh Dã tham gia tuyển chọn năm 21 tuổi, mà bắt đầu từ năm Đoạn Tinh Dã 17 tuổi, có thể chứng minh ông tồn tại, cũng chỉ dư lại bưu thiếp gửi về nhà mỗi năm.

Đoạn Khải Vi phóng thấp thanh âm: " Thực xin lỗi, Tinh Tinh, ba... "

" Hư. " Đoạn Tinh Dã dựng thẳng lên ngón tay chạm chạm môi, liên tiếp phát ra vài thanh, " Hư...... Hư, hư. "

Đèn phía trên đầu y là ám, khuôn mặt cõng quang, đôi mắt liền biến mất ở trong bóng tối.

" Ba nói thêm một chữ nào nữa, đêm nay con khiến cho nó thân bại danh liệt. "

Đoạn Khải Vi không ra tiếng.

Hai giây sau.

Đoạn Tinh Dã cắt đứt điện thoại.

......
Sau khi trở lại phòng nghỉ, Đoạn Tinh Dã đi vào phòng trong thay quần áo.

Trong không gian nhỏ hẹp, y đưa lưng về phía cửa, cởi ra áo sơmi màu đen, trong ánh đèn, một tấc một tấc bại lộ ra làn da nõn nà trên vai lưng, bởi vì rũ đầu, làn da sau cổ lộ ra khớp xương rõ ràng.

Đoạn Tinh Dã ở trong điện thoại nhắc tới 21 tuổi, không phải vì làm Đoạn Khải Vi cảm thấy áy náy, áy náy của cha mẹ sẽ chỉ làm trong lòng y cảm thấy dối trá cùng ghê tởm. Y đơn thuần chính là muốn trào phúng, trào phúng Vương Thế Hi là phế vật, cầm ca khúc sao chép tới tham gia chương trình, trang bức không thành ngược lại bị vả mặt, chính là một đứa con riêng như vậy lại được Đoạn Khải Vi xem như thế gian trân bảo, cùng so sánh với y khác nhau một trời một vực.

Nói y nhằm vào Vương Thế Hi, nghĩ nhiều rồi, y không ghen ghét, càng không hâm mộ ai, y không cần bất luận kẻ nào trợ giúp là có thể đứng ở vị trí hiện tại, cũng không cần tình thương chó má của cha tình thương của mẹ, vẫn có thể lớn lên rất tốt.

Đoạn Tinh Dã tự nhận là hiện tại sống rất tốt, bởi vì y có cảm giác an toàn đến từ điện thoại đầy pin, cúp nhét đầy một tủ bát bảy tầng, tài hoa cùng linh cảm vĩnh viễn sẽ không phản bội y, mà không phải là thân tình hư vô mờ mịt, tình yêu bọc vỏ bọc đường theo như buôn bán, những người nhất định phải đi đó, phụ thân y, mẫu thân, Thừa Độ Chu...... Y một người đều không cần, y không ỷ lại bất luận kẻ nào.

Đoạn Tinh Dã cúi đầu, dùng áo sơmi đã cởi ra che lại mặt.

Hồi ức 17 tuổi năm ấy, sau khi y chạy khỏi nhà, vẫn luôn ngồi ở bờ sông, Thừa Độ Chu tìm được y, ở bên người y trầm mặc mà bồi một đêm.

—— " Tớ sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu. "

Thời điểm hừng đông, Thừa Độ Chu đột nhiên mở miệng, thời gian dài không nói chuyện, giọng nói của thiếu niên đều khàn.

Tóc đen của hắn dính sương mù lạnh lẽo nơi thành phố núi, có chút ẩm ướt, áo khoác đồng phục học sinh khoác cho y, trên người chỉ còn một kiện áo sơmi ngắn tay màu trắng có chút ô uế ở góc áo.

Cánh tay Thừa Độ Chu tách ra đặt trên đầu gối, vùi thấp đầu, ánh sáng màu đỏ của mặt trời mọc chỉ chiếu đến lỗ tai cùng cổ hắn. " Nếu cậu yêu cầu tớ mà nói...... Cho nên cuối cùng sẽ không chỉ còn lại một mình cậu. "

Trong phòng thay quần áo, Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, từ áo sơmi màu đen lộ ra một đôi ô đồng, hốc mắt đỏ một vòng, đuôi mắt ướt át.

Ngay lúc này.

Điện thoại chấn động.

Đoạn Tinh Dã cầm lấy tới xem xét.

Thừa Độ Chu: 【 Đã tới rồi. 】

Thừa Độ Chu: 【 [ Định vị vị trí] 】