Tác giả: Chu Chi
======
Lúc 4h chiều, toàn bộ khách quý tập hợp ở chợ nông sản lớn nhất địa phương.
Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã vừa xuất hiện, Giang Lị cùng Ngô Ân Kỳ liền đi đầu vỗ tay, phát ra thanh âm " Vu ~ vu ~ vu ~ " ồn ào.
Giang Lị nói: " Danh xứng với thật, danh xứng với thật! "
Ngô Ân Kỳ hô lớn: " Tâm phục khẩu phục! "
Hiển nhiên, các khách quý khác đều đã biết tạo hình hoá trang của phu phu hai người trong trận chiến truy tìm vào buổi sáng là dạng gì, bởi vì không chỉ là weibo, bọn họ ở B trạm đều lên hot search bảng đệ nhất, chỉ là mới qua mấy tiếng đồng hồ mà thôi, đoạn video vũ điệu ngón tay《 Kiyomi (Gwiyomi) 》 kia có gần ngàn vạn lượt xem, đã có up chủ lấy hai người bọn họ vì tư liệu sống làm thành " Khiêu chiến không cần tâm động ".
Thời điểm Đoạn Tinh Dã ở khách sạn tìm video làm yaourt trái cây, đều ở trang đầu đề cử nhìn thấy hình chụp nữ trang của y cùng Thừa Độ Chu, bởi vì phát sóng trực tiếp còn đang tiếp tục quay hình, vì phòng ngừa người xem lại hưng phấn, y nhịn xuống không click mở.
Đối mặt với trêu ghẹo của mấy người Giang Lị, phu phu hai người cũng không thấy xấu hổ, có thể là da mặt thật sự đã dày hơn, cũng có khả năng là cùng đại gia cùng nhau chơi lâu rồi đã khá quen thuộc, hoặc có thể là phòng xép xa hoa đã vuốt phẳng tâm linh bị thương của họ.
Đoạn Tinh Dã còn rất bình tĩnh mà tới câu: " Cảm ơn. "
Tiếp theo, bốn tổ khách quý liền căn cứ theo danh sách đã đưa ra, tiến vào đến chợ nông sản mua sắm nguyên liệu nấu ăn ngày mai cần dùng .
Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu mục tiêu vô cùng rõ ràng đi tới khu vực trái cây, ở nơi đó có rất nhiều trái cây mới mẻ, tuy rằng nơi này giá cả đã so với cửa hàng bán lẻ ở bên ngoài rẻ hơn, nhưng kinh phí là cố định một ngàn khối, vì hạ thấp phí tổn, vẫn là phải cùng lão bản chém giá.
Xem minh tinh vì một hai trăm, mấy chục khối thậm chí mấy khối cùng chủ quán cãi cọ, cũng là sẽ một trong những điểm đáng xem nhất của chương trình.
Tới lượt tổ [ Lữ Dạ Thư Hoài ] này, Đoạn Tinh Dã không dính khói lửa nhân gian, việc chém giá làm không được, cho nên đều là Thừa Độ Chu lên sân khấu.
Cho đến cuối cùng khi mua dưa gang, lão bản không chú ý giới giải trí, không giống như những chủ quán trước, không phải biết Thừa Độ Chu thì biết Đoạn Tinh Dã, vị này không nhận mặt minh tinh, làm sao đều không giảm giá.
Giao lưu nửa ngày, có thể nghe được ra lão bản có khẩu âm xuyên du, Thừa Độ Chu nói: " Lão bản, gặp mặt chính là duyên phận, thành phố Xuyên Du chính là cố hương thứ hai của tôi. "
Làn đạn: Ha ha ha bắt đầu đánh bài cảm tình.
Thừa Độ Chu chấp nhất phải mua dưa gang từ nhà này, là bởi vì nhà này chuyên bán dưa gang, có một chủng loại đặc biệt ngọt, da mỏng thịt giòn, mấy nhà xung quanh đều không có. Đáng tiếc bọn họ kinh phí dư lại không nhiều lắm.
Lão bản trời sinh mặt đen, xua xua tay: " Nếu không đắc nếu không đắc. " (đại khái là không giảm giá, không giảm giá, chỗ này tui trả bik edit sao, mà càng không bik tiếng địa phương bên trung, nên thôi để nguyên convert luôn)
Đoạn Tinh Dã lại nếm một khối dưa gang nhỏ, đem tăm xỉa răng ném vào thùng rác: " Tương âm mà, mấy rương dưa này chúng tôi đều mang đi. "
Lão bản mặt lạnh đánh giá y một lát, không biết làm sao lại chợt bật cười, tuy rằng có vẻ rất bất đắc dĩ, nhưng lại nhả ra đồng ý.
Làn đạn:
" Tương âm chính là rẻ chút đi. "
" Thân ở nơi đất khách mà nghe được tiếng quê nhà, thực sự cảm thấy rất thân thiết. "
" Đoạn lão sư chỉ dùng một câu, lão bản liền giảm hai trăm khối, lợi hại! "
Nhưng phu phu hai người không phải thật sự muốn chiếm tiện nghi, trước khi đi, Thừa Độ Chu còn cố ý đối phòng phát sóng trực tiếp nói dưa gang của nhà này rất ngọt, đáng giá mua ăn, tương đương với tặng lão bản một cái quảng cáo giá trị mấy chục vạn .
Sau khi mua xong, toàn bộ nguyên liệu nấu ăn sẽ được tổ tiết mục phái xe vận chuyển về phòng bếp của khách sạn 5 sao.
Bên cạnh chợ nông sản còn có chợ hải sản, bên trong có rất nhiều quầy hàng, hàng tươi sống đều vớt đi lên làm tại chỗ, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã ở đàng kia ăn cơm chiều, rồi mới trở về khách sạn.
Lúc 7 giờ tối, bốn tổ khách quý tập hợp ở phòng bếp của khách sạn, mỗi người đều mặc vào trang phục đầu bếp sạch sẽ ngăn nắp, vì quầy hàng ngày mai mà chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, tuy rằng còn có đầu bếp của nhà ăn đang bình thường công tác, nhưng là hai bên không ảnh hưởng đến nhau.
Bởi vì thời điểm mua sắm các khách quý là tách ra mua nên không biết đối phương muốn bán cái gì, thẳng đến nhìn đến từng rương trái cây được chuyển vào, Giang Lị mới biết được phu phụ Lữ Dạ Thư Hoài phải làm chính là yaourt trái cây.
" Ai nha! " Cô ngồi trên ghế, chính đang cầm xiên tre xiên qua thịt, hối hận nói, " Ý nghĩ của tôi đúng là không đủ nhanh nhạy a, giống yaourt trái cây thanh thanh sảng sảng như vậy thật tốt, cắt xong là có thể bán. "
Cô cùng Tiêu Gia Huy làm chính là gà xiên nhúng.
Tổ Ngô Ân Kỳ thì là hamburger thịt bò.
Đào Tử Dật cùng Hoàng Lương còn lại là mì lạnh nướng. Bọn họ chuẩn bị lên đơn giản nhất, chỉ cần đem mì lạnh bán thành phẩm nhét vào tủ lạnh, cắt một chén hành thái, là được, bởi vậy tới không bao lâu liền đi rồi.
Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã mua đều là trái cây, bước đầu tiên cần phải rửa sạch sẽ.
Thời điểm rửa dâu tằm, Thừa Độ Chu nhặt lên một quả vẫy vẫy bọt nước, thực tự nhiên mà nhét vào miệng Đoạn Tinh Dã, thời điểm rửa cà chua bi, đồng dạng cũng thường thường nhét cho y mấy quả.
Làn đạn bắt tại trận: Đầu bếp ăn vụng!
Tuy rằng yaourt trái cây thoạt nhìn đơn giản, nhưng là công tác chuẩn bị lại rất cần sự kiên nhẫn, chỉ là rửa mười mấy rương trái cây kia liền hao phí không ít sức lực cùng thời gian.
Đoạn Tinh Dã chưa từng làm qua việc này bao giờ, mới rửa được một nửa, liền xách theo ống nước đứng thẳng eo, mặt đều suy sụp xuống.
Thừa Độ Chu nhìn ra y không vui vẻ, chưa nói cái gì, tiếp nhận ống nước, lại đem Đoạn Tinh Dã đẩy đẩy sang bên cạnh, ý tứ là làm y ở một bên nghỉ ngơi.
Chờ rửa xong toàn bộ trái cây, Thừa Độ Chu bắt đầu cắt trái cây.
Đêm nay xử lý dưa gang cùng dứa trước, cắt thành từng khối nhỏ sau đó bỏ vào tủ lạnh, còn táo, chuối cùng xoài dễ dàng bị oxy hoá, thì sáng ngày mai lại xử lý.
Đoạn Tinh Dã dựa eo vào một bệ bếp bên cạnh, liếc mắt nhìn Thừa Độ Chu thuần thục cắt dưa, hỏi: " Cần em hỗ trợ sao. "
Thừa Độ Chu nói: " Không cần, em đi lên nghỉ ngơi trước đi. "
Thiếu gia kiều khí là giúp không được gì, đao công nát nhừ còn phải chú ý phòng ngừa y cắt phải tay mình, có tinh lực kia còn không bằng Thừa Độ Chu tự mình cắt xong còn nhanh hơn.
Đoạn Tinh Dã liếc mắt nhìn máy ủ sữa chua lên men cách đó không xa, còn 8h nữa mới có thể hoàn thành lên men, dù sao hiện tại cũng không còn việc gì khác.
Y nghiêng đầu tiến đến trước mặt Thừa Độ Chu: " Em đây thật sự đi rồi. "
Thừa Độ Chu tạm dừng động tác, đối diện với đôi mắt đen nhánh kia, Đoạn Tinh Dã hơi động động lông mi, có cảm giác nghịch ngợm khi chơi xấu, rõ ràng là biết cứ rời khỏi như vậy thì không tốt, nhưng là lại không nghĩ tốn thời gian ở bên này.
Thừa Độ Chu biết, nếu hắn nói không thể, Đoạn Tinh Dã sẽ bắt đầu làm nũng, chỉ là sẽ thu liễm một chút khi đang ở trước màn ảnh.
Thừa Độ Chu rũ mắt, tiếp tục cắt trái cây: " Em đi đi. "
Đoạn Tinh Dã " Hừ " một tiếng, tháo xuống mũ đầu bếp: " Anh cũng đừng nói em lười biếng. "
Thừa Độ Chu nhịn xuống không cười, Đoạn Tinh Dã đối với việc mình không có hứng thú, vẫn thường sẽ lười biếng, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, hiện tại chính là được tiện nghi còn khoe mẽ.
Thừa Độ Chu xuất thần, nghĩ đến tiết thủ công năm nhất và năm hai tiểu học, Đoạn Tinh Dã đều cố ý muốn cùng hắn ở chung một tổ, không biết làm liền sẽ tìm hắn, bài tập thủ công quá rườm rà cũng sẽ trực tiếp kêu hắn hỗ trợ làm, nhưng là Thừa Độ Chu một lần cũng chưa cho làm giúp y, tình nguyện hủy đi tác phẩm của mình, lại biểu thị một lần, cũng muốn Đoạn Tinh Dã tự mình động thủ hoàn thành bài tập.
Nhưng là theo hai người dần lớn lên, hắn ở trước mặt Đoạn Tinh Dã trở nên càng ngày càng không có nguyên tắc, tới khi lên sơ trung, chỉ cần Đoạn Tinh Dã nói chuyện hơi mềm một chút, hắn đã có thể cả đêm hỗ trợ viết xong một quyển bài tập hè.
Hiện tại hồi tưởng lên, thời điểm chân chính có cảm giác, có lẽ so lúc 16 tuổi còn muốn sớm......
Thừa Độ Chu ánh mắt có chút xuất thần.
Đột nhiên, ngón tay bị cắt phải.
" ...... "
Hắn tạm dừng động tác, buông đao.
Đoạn Tinh Dã đang ở bên cạnh, mới vừa cởi tạp dề ra, nhận thấy được động tác của Thừa Độ Chu, nhìn đến ngón trỏ tay trái của hắn chảy máu, dại ra một chút.
Thừa Độ Chu đang muốn đưa tay vào hồ nước, Đoạn Tinh Dã đã bắt lấy tay hắn trước một bước, mở ra vòi nước, đem ngón tay hắn đưa tới dưới dòng nước súc rửa.
Đoạn Tinh Dã nhìn về phía nhân viên công tác: " Có băng dán cá nhân sao? "
Nhân viên công tác khẩn trương lên: " Làm sao vậy? "
Thừa Độ Chu nói: " Không có việc gì, vết thương rất nhỏ. "
Chỉ chốc lát sau, nhân viên công tác đưa băng dán cá nhân đến.
Vết thương trên ngón trỏ còn có chút vết máu, Đoạn Tinh Dã vùi đầu đến thấp thấp, xé mở đóng gói, đem băng dán phủ lên đi, quấn quanh một vòng, sẽ không quá lỏng, cũng sẽ không quá chặt.
Thừa Độ Chu nhấp môi dưới, có chút ngượng ngùng. Kỹ thuật dùng dao của hắn còn có thể, nhưng vừa rồi làm việc riêng, mới không cẩn thận cắt phải.
Tuy rằng chỉ là một miệng vết thương rất nhỏ, nhưng là trong lòng Đoạn Tinh Dã đột nhiên nặng trĩu.
Giờ phút này mới ý thức được, nếu y có thể hỗ trợ làm việc nhiều một chút, chia sẻ một chút, giống Giang Lị cùng Tiêu Gia Huy như vậy, giống Ngô Ân Kỳ cùng Võ Hạo như vậy, Thừa Độ Chu liền sẽ không bị vết thương này.
Mọi người đều rất mệt, lại không phải chỉ có mình y mệt, nhưng chỉ có y là lười biếng.
Mà Thừa Độ Chu vẫn là giống như trước giờ, trên phương diện này vẫn luôn bao dung y, nguyện ý làm luôn phần việc của y, không có nửa câu oán hận.
Y đã quá thói quen được Thừa Độ Chu chiếu cố, thế cho nên đều cho là đương nhiên, còn lấy thái độ không sao cả đối đãi với trách nhiệm vốn nên là hai người phải cùng nhau gánh vác.
Sau khi dán xong băng dán, Đoạn Tinh Dã buông tay ra, sờ đến vết sẹo trên mu bàn tay của Thừa Độ Chu. Bị thương trong lần đóng phim ở Miến Điện trước đó, đã kết vảy bong ra từng màng, dư lại một vết sẹo nhợt nhạt nổi lên.
" Cảm ơn. " Thừa Độ Chu nhìn ngón trỏ, nói, " Dán một đêm thì tốt rồi. "
Đoạn Tinh Dã gật đầu, cắn c*n m** d***, cúi mặt đã nổi lên một chút hồng xuống.
Làn đạn:
" Đoạn lão sư giống như rất áy náy oa. "
" Y thật sự là không muốn Thừa tổng bị thương dù là một vết thương nhỏ, tự mình cào rách lưng của Thừa tổng, đều phải đau lòng thật lâu. "
" Đoạn lão sư tuy rằng có chút kiều khí, nhưng vẫn là rất biết chiếu cố người. "
Thừa Độ Chu tiếp tục cắt dưa, loại vết thương bé nhỏ không đáng kể này còn không đến mức làm chậm trễ công việc của hắn.
Đoạn Tinh Dã lại lần nữa mang tạp dề vào, mũ cũng mang lên, kéo một khối thớt gỗ đến trước mặt.
Thừa Độ Chu nhìn ra y muốn hỗ trợ, nói: " Em đừng nhúc nhích, em cầm đao anh còn phân tâm chú ý đến em. "
Đoạn Tinh Dã hơi chau mày, thanh âm hơi hiện lãnh đạm: " Anh lo cho bản thân mình đi. "
" ...... "
Sự thật chứng minh, Đoạn Tinh Dã tuyệt không phải là dạng người ngu ngốc cầm dao đều có thể làm chính mình bị thương, tuy rằng động tác cắt dưa rất chậm, nhưng là không có cắt phải bản thân, kỹ thuật cầm đao cũng rất cẩn thận, so không lại với tốc độ của Thừa Độ Chu, nhưng có chút ít còn hơn không.
Tới gần 9 giờ, phu phu hai người mới cắt xong toàn bộ trái cây, dùng màng bọc thực phẩm bọc lấy, bỏ vào tủ lạnh.
Lúc bọn họ tính toán về phòng, phía bên kia của phòng bếp bay tới một mùi hương cay rát.
Đoạn Tinh Dã ngửi ngửi theo hướng mùi vị truyền đến, sau đó liền nhìn đến phía bên kia, Giang Lị cùng Tiêu Gia Huy đang sứt đầu mẻ trán.
Quầy hàng của hai vợ chồng làm đến có chút lớn, Giang Lị đang nấu lẩu cay, lại muốn giúp Tiêu Gia Huy xiên thịt, không ngừng chạy qua lại giữa hai bên, trên đường thiếu chút nữa thì vấp ngã.
Ngày hôm qua còn được hai vợ chồng nhiệt tình khoản đãi một bữa, nếu hiện tại làm như không thấy, thì không tốt lắm. Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã thương lượng một chút, bản thân lưu lại hỗ trợ, còn Đoạn Tinh Dã thì lên lầu trước.
Giang Lị nhìn Thừa Độ Chu từ trên trời giáng xuống, cơ hồ vui đến khóc, nhưng cũng không để hắn hỗ trợ xiên thịt, mà là nhờ hắn xem lẩu cay trong nồi.
Có Thừa Độ Chu hỗ trợ, hiệu suất của Giang Lị cùng Tiêu Gia Huy tăng lên một khoảng lớn, chỉ tốn thêm mười phút nữa liền kết thúc nhiệm vụ hôm nay.
Ngô Ân Kỳ cùng Võ Hạo vừa lúc cũng làm xong rồi.
Giang Lị nấu một ít xiên thịt, mời mọi người ăn.
Da giòn thịt nộn, sảng cay tiên hương, quá mức khai vị.
Giang Lị còn nhớ đến Đoạn Tinh Dã ở trên lầu, liền đề nghị cùng nhau ăn khuya.
Thừa Độ Chu hồi tưởng lại biểu tình chuyên chú khi ngửi được hương vị cay rát vừa rồi của Đoạn Tinh Dã, là thèm ăn rồi, huống hồ hắn cũng ngại làm đại gia mất hứng.
Khoảng thời gian tách ra này, đều không đủ cho Đoạn Tinh Dã tắm rửa, khẳng định cũng chưa ngủ, cho nên hắn gọi điện thoại cho Đoạn Tinh Dã, nhưng là y không bắt máy, vì thế sửa thành nhắn tin.
Thừa Độ Chu: 【 Em đang làm gì? Trong chốc lát Giang tỷ, lão Tiêu bọn họ đi lên ăn khuya. 】
......
Thời điểm chuẩn bị tốt nguyên liệu nấu ăn, chương trình hôm nay cũng liền thu xong.
Đoạn Tinh Dã trở lại phòng xép ở tầng cao nhất, ngồi xuống giường, đang muốn nằm xuống nghỉ ngơi một lát, thì lại ngoài ý muốn đá ngã một túi giấy ở bên chân, quần áo quen thuộc trượt ra ngoài.
" ...... "
Đoạn Tinh Dã xách một kiện trong đó lên, là váy ca rô xếp ly kia.
Đoạn Tinh Dã một bên đánh giá một bên ở trong lòng nói thầm.
Thừa Độ Chu háo sắc đến không biên giới, cả ngày ra vẻ đạo mạo, trong đầu lại không biết nghĩ thứ gì, cư nhiên lại công khai đem thứ này đóng gói mang về.
Nhớ lại ánh mắt nhân viên đạo cụ xem y hôm nay, Đoạn Tinh Dã chỉ cảm thấy mất mặt chết rồi.
Đoạn Tinh Dã đem váy cuộn cuộn, nhét trở lại túi giấy, nhưng rất nhanh, lại chần chờ một chút.
Y nghĩ đến ngón tay bị quấn băng keo của Thừa Độ Chu.
Mặt ngoài Thừa Độ Chu luôn là cùng y không qua được, nhưng kỳ thật từ nhỏ đến lớn, không rên một tiếng đã vì y làm rất nhiều việc, cũng vì y thoái nhượng rất nhiều lần, là một người ẩn nhẫn đến gần như thâm trầm.
Tuy rằng ở trên quan hệ thể xác ngoài ý muốn trắng ra, đến mức muốn gì nói đó, nên nói hay không nên nói cũng đều nói ra, nhưng kỳ thật ở trước kia khi hai người chưa tham gia luyến tổng, Thừa Độ Chu dù muốn, cũng luôn chịu đựng không nói.
Khoảng thời gian đầu khi mới kết hôn, lúc nằm trong cùng một cái chăn, Đoạn Tinh Dã cho rằng Thừa Độ Chu đã ngủ, kết quả không cẩn thận xoay người đụng phải vị trí nào đó của hắn, mới phát hiện nóng đến có thể làm bánh nướng áp chảo.
" ...... "
Người này chính là vẫn luôn suy xét đến cảm xúc của y như vậy, y ngẫu nhiên chiếu cố một chút cảm xúc của đối phương, giống như cũng không phải không được.
Làm Thừa Độ Chu sảng một chút thì sao chứ.
Thỏa mãn hắn một chút thì sao chứ.
Hơn nữa...... Vốn dĩ cũng đã rất lâu không thảo luận triết học rồi.
Đoạn Tinh Dã lại lần nữa móc váy ra, mở ra đặt ở trước mặt, lúc này, trên mặt hồng đến giống lấy máu.
......
Đoạn Tinh Dã mặc váy xong, nghĩ nghĩ, lại c** q**n lót ra, theo mũi chân đá đến một bên.
Nếu đều quyết định câu dẫn, thì cũng đừng câu nệ.
Đoạn Tinh Dã đi đến phòng khách, bò lên trên sô pha, lấy qua một quyển tạp chí ở bên cạnh mở ra làm đạo cụ, bãi dáng, lại nhếch cẳng chân lên, khẽ đong đưa.
Nghĩ đến biểu tình sau khi Thừa Độ Chu vào nhà, mắt đều nhìn thẳng, nội tâm Đoạn Tinh Dã đột nhiên sinh ra một loại đắc ý, thấp thấp mắng câu: " Chó ngốc...... "
Đợi một lát, y vớt lên di động xem thời gian.
Vừa liếc mắt một cái đã nhìn đến một cuộc gọi nhỡ, cùng với tin nhắn trên cùng của wechat.
Thừa Độ Chu: 【 Em đang làm gì? Trong chốc lát Giang tỷ, lão Tiêu bọn họ đi lên ăn khuya. 】
" Thảo! "
Đoạn Tinh Dã nháy mắt từ trên sô pha bò dậy, một chân mới vừa dẫm đến trên mặt đất, bên ngoài truyền đến tiếng khóa cửa chuyển động, cửa mở.
" ...... "
Thừa Độ Chu vào phòng, trên tay xách theo túi đóng gói, vừa nhấc đầu.
" ............ "
Đoạn Tinh Dã đứng trước cửa sổ sát đất, lấy bức màn gắt gao bọc chính mình, chỉ lộ ra một cái đầu, ánh mắt ướt át đề phòng, mặt đỏ đến giống cà chua.
Tạo hình này quá mức mới mẻ rồi, hắn còn chưa từng gặp qua dáng vẻ hoảng loạng như vậy của Đoạn Tinh Dã.
Thừa Độ Chu dại ra hai giây, hỏi: " Em làm gì thế? "
Hắn đã nhắn tin cho Đoạn Tinh Dã, nhưng lại không được trả lời, sợ y thật sự ngủ rồi, cho nên vẫn là uyển chuyển từ chối đề nghị lên phòng cùng nhau ăn khuya của mấy người Giang Lị, chỉ đóng gói một phần mang về cho Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã bị kinh hách, vội vàng liếc mắt nhìn ra phía sau Thừa Độ Chu, nghẹn đến mức tiếng nói lại mềm lại ngọt: " Mau mau đóng cửa lại! "
Thừa Độ Chu không biết vì cái gì y lại hoảng, nhưng vẫn là theo lời y đóng cửa lại.
Đoạn Tinh Dã vội la lên: " Bọn họ đâu rồi? "
Thừa Độ Chu nói: " Không tới. "
Đoạn Tinh Dã còn không kịp thở phào nhẹ nhõm, thấy Thừa Độ Chu đi về phía này, vội vàng nói: " Đừng tới đây! "
Thừa Độ Chu tạm dừng bước chân, nhưng vẫn là đi về phía trước: " Em trốn cái gì? "
Hiện tại Đoạn Tinh Dã chẳng còn lại một chút tâm tư kiều diễm nào, chỉ cảm thấy quá mất mặt, dứt khoát đem đầu cũng rụt ra sau bức màn, gắt gao chôn trong đó, càng không nghĩ làm Thừa Độ Chu nhìn đến dáng vẻ này của mình.
Thừa Độ Chu kéo bức màn.
Đoạn Tinh Dã giữ chặt lấy không cho kéo, trong ngữ khí hung hãn mang theo âm rung: " Anh đi ra ngoài! "
Thừa Độ Chu buông tay ra, có chút bất đắc dĩ: " Làm anh nhìn xem. "
" Xem cái đầu anh! "
" ...... "
Thừa Độ Chu không hiểu, thanh âm lạnh xuống: " Em không mặc quần áo? "
Đoạn Tinh Dã: " Anh mới không mặc quần áo! "
Thừa Độ Chu: " Em mặc nữ trang nên không dám gặp người sao? "
" ............ "
Bức màn không có tiếng.
Thừa Độ Chu ngẩn ra.
Vừa rồi bất quá là phép khích tướng.
Tiện đà hoài nghi: " Mặc? "
Vẫn là không thanh âm.
" Thảo! " Thừa Độ Chu vội muốn chết, bắt đầu kéo bức màn, " Làm anh nhìn xem, cầu em. "
" ...... "
======
Tác giả có chuyện nói:
Đoạn lão sư: Thật có tiền đồ.