Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 52: Bởi vì yêu em



Tác giả: Chu Chi

======

Cây Dù là do nhân viên chương trình lấy đi vào buổi sáng, động tác quá mức nhanh nhẹn, không để ý bên trong có đồ vật.

Thừa Độ Chu đã cứng đờ, còn Đoạn Tinh Dã dù tay chân đã c**ng c*ng, nhưng biểu tình vẫn không thay đổi, cả đầu óc đều là suy nghĩ...

Làm sao nhặt váy lên một cách ưu nhã nhất trước mặt công chúng.

Y không biết người xem đã liên tưởng đến đâu, mà cũng chẳng sao hết, từ trong cây dù rơi ra một chiếc váy cũng chẳng chứng minh được gì cả, tình huống thực tế còn quá mức hơn nữa kìa đến chính bản thân đương sự còn không thể tưởng tượng được mà.

Đoạn Tinh Dã nhặt váy lên, gấp lại, nhìn sang Thừa Độ Chu: " Đã nói anh là không được treo dù lên giá áo rồi. "

Thừa Độ Chu lập tức hiểu ngầm, cúi đầu gãi gãi đuôi mày: " Lần sau sẽ không vậy nữa. "

Dù không nói, thì người xem cũng biết váy là của hắn, cho nên hiện tại chỉ cần phải phủi sạch hiềm nghi việc mình có dùng đến váy vào tối qua.

" Ai bảo anh giặt nó chứ? Em đều tính ném đi rồi. " Đoạn Tinh Dã diễn sâu, tức giận nói, " Không đúng, vì sao anh lại giặt quần áo giúp em? "

Thừa Độ Chu liếc nhìn hắn một cái, nhỏ giọng nói: " Bởi vì yêu em. "

" ...... "

Làn đạn:

" Ha ha ha ha! Wow wow wow "

" Bởi vì yêu cho nên tự nguyện giặt quần áo cho lão bà, 100₫ cho câu trả lời! "

" Thực sự rất xin lỗi, nhìn đến váy, khuôn mặt nhỏ của tôi liền vàng khè, tôi không thuần khiết rồi tôi đúng là có tội mà. "

" Hóa ra phía sau cây dù còn cất giấu một chuyện xưa dịu dàng như vậy. "

" Đoạn lão sư rõ ràng là không vui vì phải liên tục đi làm suốt mấy tuần liền không được nghỉ, đến Thừa tổng cũng không cho sắc mặt tốt, cho nên mọi người đừng có nghĩ tầm bậy! "

Thừa Độ Chu ném váy đã cuốn tốt vào túi giấy ở bên cạnh, tiếp tục trả lời các câu hỏi từ người xem cùng Đoạn Tinh Dã.

Lão Từ đọc làn đạn: " Bình thường Thừa tổng ở nhà cũng giặt quần áo sao? "

Thấy đã thành công rời đi sự chú ý của mọi người, phu phu hai người đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Đoạn Tinh Dã trả lời: " Bình thường Thừa tổng không ở nhà. "

Làn đạn lăn lộn đầy tiếng cười.

Lão Từ nói: " Thừa tổng thường xuyên đóng phim ở bên ngoài như vậy, Đoạn lão sư có nhớ hắn không? "

Đoạn Tinh Dã kỳ quái: " Ta không cần phải làm việc sao? "

Làn đạn:

" Cười bể bụng rồi! Mỗi ngày xem Đoạn lão sư một lần, đề phòng mắc phải não yêu đương! "

" Khi buôn bán thì Đoạn lão sư rất dễ tính, nhưng với tư cách là một ca sĩ thì y vẫn có tâm sự nghiệp, bằng không sẽ không ra một bài lại tiếp một bài hát hay. "

" Phu phu hai người quá tuyệt rồi, lúc bên nhau thì gắn bó keo sơn, lúc làm việc lại từng người độc lập, đây là tình yêu tuyệt nhất! "

" Hình như Thừa tổng có chút thất vọng nhỏ. "

Lão Từ nhanh mắt bắt lấy một làn đạn, hỏi tiếp: " Thừa tổng sẽ nhớ Đoạn lão sư sao? "

Thừa Độ Chu trầm mặc tự hỏi một lát, nói: " Sẽ, hy vọng thời gian ở bên nhau có thể nhiều một chút. "

Làn đạn thét chói tai, lại xoát đầy màn hình " Ship được rồi!".

Đoạn Tinh Dã khẽ nhấp môi, không nhìn Thừa Độ Chu ở bên cạnh.

Chỉ cần là những lời nói Thừa Độ Chu nói trong lúc quay chương trình, y đều xem như gió thoảng qua tai.

Nhưng thái độ quá mức chân thành vẫn là quấy nhiễu trái tim y.

Thời gian giao lưu với người xem trong phòng phát sóng trực tiếp trôi qua thật sự rất nhanh, chỉ mới qua không bao lâu, xe đẩy để các khách quý bày hàng đã được đưa đến.

Sau khi bày biện xong, Thừa Độ Chu lấy một chiếc ghế dựa cho Đoạn Tinh Dã. Nhưng y không ngồi, còn đẩy Thừa Độ Chu sang bên cạnh, đeo bao tay vào, muốn đích thân đứng bán.

Thừa Độ Chu nhìn ra y là vì tị hiềm, nhân lúc du khách còn chưa tới, cúi người đến gần kéo y ôm vào trong lòng ngực.

Đoạn Tinh Dã không vui cũng không rõ vì sao hắn lại ôm mình, nhưng vì để ý đến máy quay cách đó không xa, mới không đẩy hắn ra: " Làm gì? "

Thừa Độ Chu cười nói bên tai y: " Về sau anh không như vậy nữa...... "

Đoạn Tinh Dã cảm nhận được bàn tay to lớn đặt ở sau lưng mình đang bất động thanh sắc xoa ấn lên, giảm bớt một ít khó chịu.

Oán khí được tích cóp từ sáng đến giờ dường như đã bị một trận gió thổi tan.

Xem như anh còn có lương tâm.

Đoạn Tinh Dã không nói gì, thả lỏng thân thể, gác cằm lên vai Thừa Độ Chu.

Người xem nhìn đến phu phu hai người trước khi bán còn phải dựa vào nhau tú một lát ân ái, đều phải ngọt đến rụng răng.

" Hai ngươi này đúng là một giây cũng đều không muốn tách nhau ra mà! "

......
Đến giờ mở bán, các du khách dũng mãnh tiến vào khu mỹ thực.

Quầy hàng của bốn tổ khách quý bị vây quanh chật như nêm cối.

Cũng may là có nhân viên chương trình ở một bên giữ trật tự, nên hiện trường mới gọn gàng ngăn nắp.

Trước quầy hàng " Yaourt trái cây của phu phu Lữ Dạ Thư Hoài ", có chút du khách là vì mỹ thực mà đến, có chút lại là fans đến vì xem phu phu minh tinh.

Phu phu hai người bán hai loại yaourt trái cây, một loại định giá 25, một loại định giá 35, với tổ hợp trái cây khác nhau.

Đoạn Tinh Dã đeo khẩu trang, theo yêu cầu của khách hàng, cũng rất ra dáng ra hình mà bỏ các loại trái cây khác nhau vào trong chén.

Chỉ là mới bán được ba chén, Thừa Độ Chu đã nhìn ra vấn đề.

Hắn đột nhiên duỗi tay, nắm lấy cánh tay đang cầm muôi vớt của Đoạn Tinh Dã kia, lắc qua lắc lại, nói: " Em phải học theo dì bán hàng trong nhà ăn, run run hai lần trước. "

Các du khách hàng phía trước lập tức thét chói tai, rất nhiều fans đều hô to: " Đừng mà! Thừa tổng đừng keo kiệt như vậy ——!!! "

Thừa Độ Chu nhìn Đoạn Tinh Dã, không để ý đến tố cầu của fans.

Lúc này Đoạn Tinh Dã mới ý thức được, bản thân múc quá đủ.

Y thì không ngại, nhưng trái cây có hạn, bán đi càng nhiều, kiếm tiền càng nhiều, cứ theo như cách múc cho mỗi chén sắp tràn ra tới như y, khả năng đến cuối cùng sẽ tổn thất không ít.

Vì thế Đoạn Tinh Dã bắt đầu có ý thức khống chế số lượng trái cây trong mỗi một muỗng.

Nhưng dù như vậy, đối khách hàng mà nói vẫn có lời như cũ.

Có một fan là tiểu cô nương khi nhận yaourt, rụt vai thả tim với Đoạn Tinh Dã: " Đoạn lão sư, yêu anh nha. "

Chung quanh lập tức phát ra từng trận cười to.

Mọi người đều là xem đoạn phát sóng trực tiếp vừa rồi.

Đoạn Tinh Dã cúi đầu nghiêm túc làm việc, không đùa giỡn với cô.

Khi khách hàng tiếp theo nhận yaourt, kích động thổ lộ: " Đoạn lão sư, yêu anh! "

" ...... "

Tiếp sau đó, là một cậu thiếu niên: " Đoạn lão sư, yêu...... "

" Mấy người đủ rồi đó! "

Đoạn Tinh Dã rốt cuộc nhịn không được tức giận.

Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp cùng du khách tại hiện trường đồng thời cười to lên.

Chỉ là đùa giỡn cũng kết thúc ở đây.

......
Sau khi Đoạn Tinh Dã bán ra được mười mấy chén, Thừa Độ Chu liền tiếp nhận vị trí của y, không cho y làm nữa.

Lượng người trước trung tâm thương mại Hằng Nguyên rất nhiều, yaourt trái cây được chuẩn bị chỉ có không đủ, chứ không có tình huống bán không được.

Hơn nữa sau khi khách hàng ăn qua, thời điểm tổ chương trình hỏi thăm, thuần một mặt khen ngợi.

Tiểu cô nương đứng trước máy quay điên cuồng gật đầu: " Trái cây mà Thừa tổng cùng Đoạn lão sư chọn lựa ăn siêu ngon, sữa chua cũng siêu ngon luôn! "

Đồng học của cô ở bên cạnh bổ sung một câu: " Thật sự là ngọt như mối tình đầu! "

Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp nhìn đến, nước bọt đều phải từ khóe miệng chảy xuống.

" Ô ô ô thật muốn đến hiện trường ăn yaourt trái cây Lữ Dạ Thư Hoài đích thân làm. "

" Bất luận là chọn trái cây vẫn là tẩy trái cây đều rất nghiêm túc, đùng là người bán có lương tâm mà. "

" Cầu phu phu hai người mở cửa hàng, tôi nhất định đi ủng hộ! "

Không đến một giờ đồng hồ, toàn bộ trái cây đã bị bán hết.

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã là tổ đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ.

Bọn họ ôm hộp sắt bắt đầu đếm tiền.

Đếm tới cuối cùng, kiếm lời hơn 3000.

Đoạn Tinh Dã giơ hai tay lên cao, duỗi thẳng eo, đi phía trước ngã vào người Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu tiếp được y, rất rõ ràng y hiện tại đang rất vui vẻ.

Mỗi lần nhận được thu hoạch sau sự nỗ lực, dù là ít hay nhiều, Đoạn Tinh Dã đều sẽ phát ra vui vẻ từ tận trong tim.

Giống hệt tiểu hài tử.

Chờ toàn bộ khách quý đều bán xong, tổ chương trình mới bắt đầu thống kê doanh số bán hàng của mọi người.

Cuối cùng [ Lữ Dạ Thư Hoài ] lấy một trăm khối ưu thế mỏng manh chiến thắng [ Tước Lê ], đạt được số tích phân cao nhất, trước mắt xếp hạng theo tổng tích phân vẫn như cũ đứng thứ nhất.

Sau khi kết thúc Tiêu Gia Huy còn đang phân tích cùng Giang Lị : " Chúng ta thua vì chỉ số phần trăm lợi nhuận không cao bằng bọn họ. "

Giang Lị đánh hắn một cái: " Chủ tịch công ty như anh vậy mà còn tính toán không qua được người trong giới giải trí bọn em. "

" Đều là do không chọn tốt phương án kinh doanh. " Tiêu Gia Huy thở dài, nói, " Hai người kia quá thông minh. "

Đoạn Tinh Dã nghe được, thăm dò nói: " Cảm ơn. "

Giang Lị cùng Tiêu Gia Huy đều nhịn không được cười lên.

Kế tiếp, mọi người cùng đi ăn cơm, thời gian từ giờ đến lúc kết thúc quay hình vào buổi chiều, đều là thời gian hoạt động tự do của các khách quý.

Hai tổ phu thê Giang Lị cùng Ngô Ân Kỳ quyết định tìm một tiệm cà phê nghỉ ngơi, tâm sự.

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã thì muốn đi cửa hàng thú cưng đón mèo con, cho nên không tham gia với bọn họ.

Người xem thấy một màn như vậy đều tò mò, mèo ở đâu ra?

Dưới sự đi theo chỉ đường từ nhân viên chương trình, phu phu hai người bước vào cửa hàng thú cưng.

Bọn họ rất điệu thấp mà mang lên mũ lưỡi trai cùng với khẩu trang, không gây ra náo động cho phạm vi lớn.

Bác sĩ vẫn là bưng cái rổ kia ra tới.

Mèo con đã tỉnh, tối hôm qua trời quá tối, hiện tại rốt cuộc thấy rõ màu lông của nó, là màu xám nhạt có vằn đen, từ nửa khuôn mặt dưới đến cằm rồi chạy dài cho đến bụng đều là màu trắng tuyết, có một điểm đặc biệt là, một nhúm lông bên sườn mũi của nó khác với màu trắng ở xung quanh, mà lại là màu tro đen.

Bé mèo lúc này đang giương đôi mắt đen nhánh tròn xoe, lỗ tai, mũi, miệng đều là hồng nhạt, màu sắc rất nhạt, giống như những mèo con khác, đều là một bộ dáng không quá thông minh.

Bác sĩ nói mèo con còn quá nhỏ không thể tắm rửa, chỉ làm sạch da lông đơn giản, hơn nữa đã tiêm vắc-xin phòng bệnh, đuổi trùng.

Thừa Độ Chu ôm mèo con ra ngoài, quá nhỏ, cơ hồ chỉ dùng một bàn tay là có thể nắm lấy, nhưng hắn vẫn là dùng hai tay ôm lấy, trong lòng bàn tay có cảm giác rất mềm mại.

Mèo con suốt một đêm đều chôn mình ngủ trong quần áo của Thừa Độ Chu, đã quen thuộc với mùi vị của hắn, cho nên lúc bị bế lên tới rất an tĩnh, giương ra bốn đệm thịt phấn nộn.

Người xem đều sắp bị đáng yêu đến khóc rồi.

Thừa Độ Chu hỏi Đoạn Tinh Dã: " Đặt tên gì? "

Mèo con là bé gái.

Đoạn Tinh Dã chú ý tới một nhúm lông màu tro đen ở phía dưới mũi của nó kia, nói: " Bà Mối. "

Làn đạn đột nhiên không kịp phòng ngừa: Ha ha ha ha ha ——

Thừa Độ Chu chấp nhận rồi, cúi đầu nói với mèo con: " Ta là ba ba. "

Lại quay nó về hướng Đoạn Tinh Dã, nói: " Đây cũng là ba...... "

Đoạn Tinh Dã lại nhanh hơn, giới thiệu bản thân với mèo con: " Ta là gia gia. "

Thừa Độ Chu: " Chậc. "

Làn đạn cuồng tiếu:

" Thân phận tăng gấp bội! "

" Đoạn lão sư đùa rất vui sao! "

" Về sau chính là có con gái rồi, một nhà ba người nha! Muốn hạnh phúc a! "

Trong tiếng chúc phúc của người xem, phu phu hai người kết thúc hành trình khai trương trung tâm thương mại kỳ này.

Lần này trở về bọn họ đặt chuyến bay có thể mang theo thú cưng, bình thường là phải hẹn trước, nhưng là vì họ có thẻ vip, cho nên bên hãng hàng không rất nhanh đã hỗ trợ an toàn ổn thỏa.

Đến buổi tối, phu phu hai người cùng mèo bước lên máy bay.

Khoang hạng nhất chỉ có hai người một mèo này.

Đoạn Tinh Dã đưa vào một đoạn văn trong bản ghi chú, nói với Thừa Độ Chu: " Không được để mèo con vào phòng ngủ và phòng làm việc của em, mèo con không thể nhảy lên sô pha, toàn bộ tổn thất về đồ dùng trong nhà nếu bị mèo con phá hư đều do anh gánh vác, em sẽ không chăm mèo, sẽ không chơi với mèo, nếu mèo con bị bệnh mời anh liên hệ với trợ lý để giải quyết...... "

Thừa Độ Chu nghe lại giống như không nghe thấy.

Dù sao hiện tại Đoạn Tinh Dã nói gì hắn đều đáp ứng.

Cuối cùng Đoạn Tinh Dã chỉ tay vào trong rổ, nhìn điện thoại nói: " Mèo con thuộc quyền sở hữu của anh, nếu ngày nào đó anh rời đi, không được vứt bỏ mèo con cho em. "

Rốt cuộc Thừa Độ Chu cũng có phản ứng, nhẹ nhàng chớp chớp mắt, nhìn Đoạn Tinh Dã, nhấp môi.

Mèo con ngẩng đầu tròn vo nhỏ bé lên, đến gần ngửi ngửi ngón tay ở phía trên, là mùi hương nó thích, vì thế mà nheo lại mắt, dùng đỉnh đầu cọ cọ.

Đoạn Tinh Dã cảm thấy đầu ngón tay ấm áp, có dòng điện rất nhỏ theo đầu dây thần kinh, chạy thẳng đến trái tim.

Y lập tức thu tay lại, cảm thấy bị mạo phạm mà liếc nhìn mèo con.

Viên đầu nhím biển kia nhìn thì nhỏ bé, lại rất lông xù xù, còn rất ấm áp.

Thật kỳ lạ......

Đoạn Tinh Dã chà xát đầu ngón tay, nhưng rất nhanh thì thả xuống dưới.

Dù sao y không nuôi mèo.

Đoạn Tinh Dã bấm vào nút vẽ trong bản ghi chú, rồi đưa điện thoại cho Thừa Độ Chu, để hắn ký tên.

Giữa phu phu, nuôi một bé mèo con còn muốn viết hiệp nghị, chắc cũng chỉ có mỗi bọn họ.

Thừa Độ Chu nhìn đoạn văn bản dài trong bản ghi nhớ, vẫn không nhúc nhích, cũng không biết là đang xem đoạn nào, đột nhiên dùng ngón tay gạch một đường ở dòng 【 nếu ngày nào đó anh rời đi 】, lại gạch một đường, cuối cùng dứt khoát chuyển động tô đen thành một hàng đen như mực.

" ...... "

Đoạn Tinh Dã nhìn điện thoại, lại nhìn Thừa Độ Chu.

Cằm Thừa Độ Chu hơi căng chặt, ký tên của mình xuống chỗ trống phía dưới, trả điện thoại trở về.

Đoạn Tinh Dã cảm thấy Thừa Độ Chu đang cho mình xem sắc mặt, dùng điện thoại chọt chọt hắn, không khách khí nói: " Anh làm gì đó? "

Thừa Độ Chu quay mặt sang hướng khác, dùng ót đối diện với y.

" ??? "

Đoạn Tinh Dã không thể hiểu nổi.

Lại nhìn hiệp nghị trên bản ghi chú, phát hiện ra dù Thừa Độ Chu tô đen câu kia, thì cũng không ảnh hưởng đến ý nghĩa biểu đạt hoàn chỉnh, vì thế cũng ký tên.

Sau đó Đoạn Tinh Dã nghĩ đến, Vạn Khoa Đô Hội là Thừa Độ Chu mua, phải rời khỏi cũng không tới lượt Thừa Độ Chu rời đi.

" ...... "

Y chỉ là theo bản năng liền biểu đạt như vậy.

Chỉ là Đoạn Tinh Dã sẽ không thừa nhận sai lầm, mà xem như không có việc gì xảy ra, cất điện thoại, đắp chăn lên đùi, dựa vào lưng ghế ngủ.

Y vừa mới cảm thấy ánh đèn có chút chói mắt, đã quên tắt đèn.

" Bang " một tiếng. Ánh đèn trên đỉnh đầu bị tắt đi.

Đoạn Tinh Dã cương một chút, vẫn không mở mắt, tiếp tục ngủ.

Thừa Độ Chu thu tay lại, nhìn mèo con trên đầu gối, dùng ngón tay vuốt nhẹ đầu nó.

Mèo con cũng củng củng đầu đáp lại hắn, an ủi không tiếng động.