Tác giả: Chu Chi
======
Video hẹn hò mà tổ chương trình đưa cho Đoạn Tinh Dã xem là được cắt ra từ một tập phim hàn, bắt đầu từ giây thứ năm khi nam nữ vai chính dắt tay nhau ở cửa công viên giải trí, thì Đoạn Tinh Dã đã hơi hơi nhăn mày.
Thấy y lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, người xem cười đến rất vui vẻ.
" Những động tác này đối với các tổ khách quý khác đều thực nhẹ nhàng, nhưng đến nơi này của Đoạn lão sư cứ như muốn mạng của y. "
" Hôm nay lão bà phải chủ động trong lúc hẹn hò, Thừa tổng hưởng phúc rồi. "
" Không biết Thừa tổng có thừa nhận được phần phúc khí này không, đừng có mà lại cho là chính mình lại làm sai cái gì ha ha! "
Video hẹn hò nị nị oai oai cũng không đến một phút, rất nhanh đã xem xong rồi.
Đoạn Tinh Dã mở điện thoại tổ chương trình đưa ra, trong bản ghi nhớ đã liệt ra một danh sách gồm mười mấy hạng mục, mặt trên bao gồm " Dắt tay ", " Đầu dựa vào vai ", " Ôm eo từ phía sau ", " Hai căn ống hút uống cùng một ly đồ uống cũng đối diện nhau vượt qua tám giây ", " Hôn má khi tự chụp ", " Hôn trên trời cao "......
Đều là việc mà các cặp đôi thật sự sẽ làm.
Đoạn Tinh Dã hỏi lão Từ: " Nếu làm không được thì sao? "
Lão Từ giải thích: " Cái này không phải cưỡng chế, nhưng nó sẽ quyết định phương tiện giao thông mà mỗi một tổ khách quý đi đến địa điểm kết hôn vào buổi chiều, hoàn thành càng nhiều hạng mục, thì phương tiện giao thông đạt được đương nhiên sẽ càng tốt, chỉ có khách quý bắt đầu hôn lễ trước khi mặt trời lặn, thì đêm nay mới có thể vào hôn phòng ở. "
Đoạn Tinh Dã nói: " Trừ bỏ hôn phòng còn có lựa chọn gì? "
Lão Từ: " Lều trại. "
Đoạn Tinh Dã c*n m** d***: " Các người như thế mà còn không gọi là cưỡng chế sao? "
Lão Từ cười tủm tỉm.
Không ra ngoài dự đoán của tổ chương trình, ngày thường Đoạn lão sư hiếm khi làm ra các hành động thân mật với Thừa tổng, cho nên nhiệm vụ này với các tổ khách quý khác mà nói là thuận theo tự nhiên, thì ở trong mắt y thực tế là cưỡng chế. Bất quá như vậy mới có xem điểm sao.
Trên đường đến sân bay, Đoạn Tinh Dã che giấu nhiệm vụ bí mật, cùng Thừa Độ Chu khái quát lại một chút hành trình hôm nay.
Bọn họ muốn giống như các cặp đôi khi chưa lập gia đình, căn cứ nhắc nhở, đi đến các địa điểm hẹn hò mà tổ chương trình đã an bài để check in.
Thừa Độ Chu cũng che giấu việc cầu hôn, mở ra phong thư, bên trong là tin tức về địa điểm đầu tiên cần đến sau khi xuống máy bay.
Đoạn Tinh Dã đang ngồi ghế: " Kỳ này còn rất nhẹ nhàng. "
Đơn giản là du sơn ngoạn thủy, trừ bỏ phải làm một ít hành động mà các cặp đôi đều phải làm với Thừa Độ Chu ra, không có bất kỳ nhiệm vụ nào khác.
Đoạn Tinh Dã nhìn ra ngoài cửa sổ xe, như suy tư gì. Y cần phải hoàn thành những động tác trên danh sách đó, lại không thể bị Thừa Độ Chu phát hiện khác thường, lấy phong cách ở chung tôn trọng nhau như khách giữa hai người bọn họ ngày thường, đột nhiên dắt tay, ôm hoặc là hôn môi, Thừa Độ Chu khẳng định sẽ không được tự nhiên, theo đó sẽ sinh ra hoài nghi.
Đúng ngay lúc này, Thừa Độ Chu từ phong thư rút ra một trương ảnh chụp.
Là cáp treo.
" ...... " Thừa Độ Chu đem ảnh chụp đưa cho Đoạn Tinh Dã, " Có thể chứ? "
Đoạn Tinh Dã nhắm mắt, hơi có chút tạm dừng không rõ ràng.
Trước đây khi y ra nước ngoài trượt tuyết, trước khi ngồi vào cáp treo đều phải cọ xát trong chốc lát, độ cao kia chỉ cao có mấy tầng lầu, còn lần này nơi bọn họ đến là Dung Châu, nổi tiếng vì núi rừng, có công viên rừng rậm quốc gia cấp bậc 5A, cũng là nơi được đông đảo bộ phim đến lấy cảnh, đường cáp treo đều là mắc ở giữa dãy núi, cao tới 1200m, ngồi lên trên đại khái có thể chân chính thể nghiệm một hồi hồn phi thiên ngoại.
Lúc này Đoạn Tinh Dã mới ý thức được, chủ đề hẹn hò mạo hiểm bọn họ rút phải cũng không nhẹ nhàng như trong tưởng tượng.
" Anh có thể chứ? " Đoạn Tinh Dã hỏi lại Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu hàm hàm hồ hồ: " Hẳn là có thể. "
Làn đạn:
" Tôi nhớ trước đây Đoạn lão sư có từng nói, Thừa tổng sợ độ cao. "
" Sao tôi lại có cảm giác Đoạn lão sư càng giống như người sợ độ cao hơn? "
" Hai người giống như đều không thích ứng đi, họ từng nói qua lúc học tiểu học có đi công viên trò chơi chỉ có hai người bọn họ kết bạn mà ngồi ở dưới. "
" Ha ha, phu phu hai người đều sợ độ cao, lại rút phải chủ đề mạo hiểm. "
Thừa Độ Chu lại đang suy nghĩ một chuyện khác, ảnh chụp tổ chương trình đưa chính là địa điểm được chỉ định để cầu hôn, lúc sau còn sẽ có hai bức ảnh, cho nên tổng cộng có ba lần cơ hội.
Nếu có thể bắt lấy cơ hội cầu hôn trên cáp treo lần này, thì sẽ không đến mức càng về sau càng thấp thỏm, hơn nữa ngẫm lại còn rất lãng mạn.
...... Chỉ là Đoạn Tinh Dã dưới tình huống không biết đây là lưu trình mà tổ chương trình sắp xếp, có thể đáp ứng không.
Thừa Độ Chu cảm thấy hẳn là nên hòa hoãn một chút bầu không khí giữa hai người bọn họ trước khi đến địa điểm, như vậy khả năng bị từ chối sẽ hạ thấp một chút.
Trong lòng Thừa Độ Chu căng thẳng, không quá lạc quan mà nhìn ra ngoài cửa sổ xe, suy tư bước đầu tiên nên làm gì mới có thể kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Bàn tay Thừa Độ Chu hơi hơi run, nhìn sang bên cạnh.
Đoạn Tinh Dã nhìn phía trước, hơi chau mày, nói: " Em không thích ngồi cáp treo. "
Thừa Độ Chu biết hiện tại Đoạn Tinh Dã đã bắt đầu khẩn trương, chủ động nắm tay mình nhiều ít có chút ý tứ tìm kiếm an ủi.
Đoạn Tinh Dã sợ độ cao, nhưng lòng tự trọng lại rất mạnh, sợ bị chê cười, cho nên chưa bao giờ nói ra. Lúc đi chơi xuân ở công viên trò chơi thời tiểu học, mấy người bạn vẫn luôn tụ ở chung quanh y muốn đi chơi các trò chơi k*ch th*ch trên cao, Đoạn Tinh Dã luôn là đầu uốn éo, dù trong lòng sợ hãi, nhưng ngoài miệng thì lại nói " Nhàm chán ", " Không thích ", không muốn tham dự vào đó.
Thừa Độ Chu không cùng Đoạn Tinh Dã ở cùng một vòng bạn bè, liền không cùng y đồng hành, nhưng luôn là yên lặng đi ở gần đó, cứ thế chờ Đoạn Tinh Dã cùng các bạn nhỏ đều đi rời ra, khi có chút khó xử mà một người đứng ở tại chỗ, thì vừa quay đầu lại, là thấy được Thừa Độ Chu. Vì thế thời gian còn lại, hai người cùng nhau kết bạn ngồi chơi.
Thừa Độ Chu cố gắng ổn định lại nhịp tim, thả lỏng bàn tay cứng đờ, nói: " Lúc ngồi cáp treo không cần nhìn đi xuống dưới. "
Thân thể Đoạn Tinh Dã trượt xuống, đầu dựa lên vai Thừa Độ Chu: " Nếu lát nữa em khẩn trương, thì anh không được cười. "
" ...... "
Tim Thừa Độ Chu lại đập nhanh hơn, lúc này đến xương cốt đều mềm.
Đoạn Tinh Dã vừa dựa lại đây, liền có mùi hương bạch đào ngọt thanh thanh nhã phiêu đến, lời nói thì cường thế, nhưng lại phối hợp với động tác thân thể ỷ lại dựa vào lại đây, thì cảm giác hoàn toàn không giống nhau.
Thừa Độ Chu đã lâu lắm rồi không thấy qua Đoạn Tinh Dã làm nũng với hắn khi xuống khỏi giường, khụ một tiếng rất nhẹ, nới lỏng giọng nói, nói: " Không cười em. "
Hắn bỗng nhiên cảm thấy cầu hôn lại có thể thành công rồi.
Đâu chỉ có Thừa Độ Chu, nhịp tim của người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đều nhảy nhanh hơn một đoạn.
" Trời ạ! Đoạn lão sư giống như đang làm nũng? "
" Là vì nhiệm vụ đi? "
" Một khi Đoạn lão sư chủ động lên hồi hồi đều muốn mạng người a! "
" Tôi yêu nhiệm vụ bí mật ấn đầu rải đường này! Lão bà thật ngọt! "
" Thừa tổng cũng rất thích, kích động đến mức lỗ tai đều đỏ rồi. "
Lúc này, lão Từ ngồi phía trước quay đầu lại liếc nhìn.
Đoạn Tinh Dã vươn ra một tay khác từ trong túi, âm thầm đưa hai ngón tay lên.
Tỏ vẻ đã hoàn thành hai động tác.
Lão Từ tươi cười thần bí gật đầu, chứng thực thành công.
Làn đạn: Ha ha ha! Quả nhiên là vì nhiệm vụ!
Đoạn Tinh Dã dựa vào vai Thừa Độ Chu, quay mặt đi nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ.
Chỉ cần chính mình không xấu hổ, không khó xử, nhiệm vụ đều chỉ là chuyện nhỏ.
Quả thực là tiện nghi cho Thừa Độ Chu.
......
Lúc khách quý đang ở trên máy bay thì không thể phát sóng trực tiếp, truớc đây phòng phát sóng trực tiếp đều để không ở đó, nhưng hôm nay, tổ chương trình lại cho phát sóng video cảnh thăm ban của các tổ khách quý.
Bên phía [ Lữ Dạ Thư Hoài ], màn ảnh nhắm ngay Thừa Độ Chu đang ngồi xem kịch bản bên bàn lùn dưới tàng cây.
Lão Từ thuyết minh tình huống: " Hôm nay chúng ta đến đoàn phim săn thú để phỏng vấn Thừa tổng, hiện tại là thời gian nghỉ ngơi, Thừa tổng, cùng khán giả chào hỏi đi. "
Thừa Độ Chu nhìn về phía màn ảnh: " Chào mọi người, tôi là Thừa Độ Chu. "
Làn đạn:
" Thừa tổng mặc tây trang dân quốc quá đẹp trai! "
" Video thăm ban chờ mong hai ngày nay rốt cuộc tới! "
" Đoạn lão sư đâu? Không phải nói Đoạn lão sư tới thăm ban sao? "
" Lúc này hẳn là còn chưa tới đi. "
" Cảnh hôn! Cảnh hôn! Cảnh hôn! "
Sau khi lão Từ giới thiệu xong Lý Lâm ở bên cạnh, mới bắt đầu phỏng vấn Thừa Độ Chu, hỏi hắn vì sao chưa bao giờ nhận diễn cảnh thân mật.
Thừa Độ Chu đối màn ảnh biểu đạt ra cái nhìn đối với cảnh thân mật, nói tóm lại chính là ba chữ —— không cần thiết, nhìn ra được hắn cũng không muốn lãng phí tinh lực đặt ở loại suất diễn này.
Người xem lập tức hiểu rõ.
" Hắn không biết Đoạn lão sư sẽ đến sao? "
" Còn không biết Đoạn lão sư sắp sửa cùng hắn đáp diễn. "
" Ha ha ha! Ngồi chờ vả mặt! "
Không bao lâu, trong sự chờ đợi của mọi người Đoạn Tinh Dã rốt cuộc nhập kính, làn đạn đột nhiên gia tăng.
" A a a a! Lão bà quá đẹp! "
" Tuy rằng đã xem qua ảnh tạo hình, nhưng là khi y vừa xuất hiện trong video vẫn là bị kinh diễm đến, Đoạn Tinh Dã không đóng phim thật sự quá mất mát, người xem bị mất mát. "
" Cười chết rồi, Thừa tổng khờ khạo này vì sao lại không phát hiện lão bà tới? Còn lật xem kịch bản, kịch bản có thể đẹp bằng lão bà sao? "
Chỉ chốc lát sau, liền thấy Đoạn Tinh Dã sắc mặt khẽ biến, không thể nhịn được nữa mà duỗi tay nhéo lỗ tai Thừa Độ Chu.
Làn đạn cười ầm lên.
Thừa tổng ngơ ngác khi lỗ tai mình bị nhéo.
Chỉ là ngay sau đó, mọi người lại bị dáng vẻ trong mắt đều là vui mừng tha thiết khi nhìn thấy Đoạn Tinh Dã của hắn làm xúc động rồi.
Cách màn hình đều có thể nhìn ra, Thừa tổng lúc ấy phi thường nhớ nhung Đoạn lão sư.
Lúc sau, khán giả lại hóng chuyện vụ Lý Lâm mời Đoạn Tinh Dã làm khách mời trong phim, quả nhiên Thừa Độ Chu tự vả mặt, tích cực yêu cầu quay cảnh hôn.
Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đều thét chói tai chờ mong cảnh hôn đến, kết quả video lại bắt đầu tuần hoàn phát lại từ đầu, tổ chương trình không định phát toàn bộ quá trình thăm ban trong một lần.
Làn đạn tim gan cồn cào, mắng to tổ chương trình quá giảo hoạt.
Nửa đoạn trước của video thăm ban vẫn luôn không ngừng phát đi phát lại, chờ đến khi lại mở ra tình hình thực tế của các khách quý bên kia, thì Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đã đứng trước cáp treo.
Đoạn Tinh Dã đứng xếp hàng trong đội ngũ, nhìn xe cáp dọc theo đường cáp bay lên trên ở phía trước, bởi vì trên cao có gió, có mấy chiếc xe cáp tựa hồ còn lắc lắc. Trong nháy mắt, y sinh ra ảo giác mất đi cân bằng, cả ván sắt cứng rắn dưới chân đều trở nên không vững chắc.
Khi sắp đến lượt bọn họ, Đoạn Tinh Dã hơi di chuyển đứng sang bên cạnh một chút, làm đoàn đội quay phim ở phía sau đi trước.
Thừa Độ Chu nhìn thấy y lùi bước, duỗi tay qua: " Em nắm chặt tay của anh...... Chỉ cần anh ở, em sẽ không ngã xuống. "
Nghe được " Ngã xuống ", lưng Đoạn Tinh Dã khẽ run rẩy, đôi tay để trong túi gắt gao nắm chặt lại, đôi mắt đen nhánh bướng bỉnh nhìn Thừa Độ Chu: " Nếu anh cũng ngã xuống thì sao? "
" ...... "
Thừa Độ Chu thu tay lại.
Vì để không chậm trễ tiến độ quay chương trình, Đoạn Tinh Dã không muốn lên xe cáp cũng phải lên. Y đỡ thanh chắn, ngồi xuống cực kỳ cẩn thận, trên khuôn mặt tuyết trắng lộ ra một tầng hồng nhạt.
Người xem phát sóng trực tiếp đều thu hồi tâm tư chơi đùa lại.
" Khẩn trương đến mức mặt đều đỏ. "
" Đoạn lão sư cố lên, rất an toàn. "
" Phân đoạn này đối với người sợ độ cao thật sự quá không tốt mà. "
Thừa Độ Chu đi theo đi lên, kéo xe cáp lắc nhẹ một chút.
Đoạn Tinh Dã nắm chặt thanh chắn, cất cao giọng: " Anh chậm một chút đi! "
Thừa Độ Chu đành phải chờ xe cáp ổn định, lại ngồi vào đối diện.
Đoạn Tinh Dã lại hướng hắn vẫy vẫy tay: " Anh đến đây đi. "
Thừa Độ Chu chần chờ một chút, mặt đối mặt là vì nghĩ trong chốc lát sẽ dễ quỳ xuống cầu hôn, nhưng nhìn dáng vẻ khẩn trương của Đoạn Tinh Dã, hẳn là không có khả năng thực hiện kế hoạch.
Thừa Độ Chu dời qua, Đoạn Tinh Dã buông thanh chắn lạnh băng ra, tự động tới gần, ôm lấy cánh tay hắn, mặt gắt gao chôn vào vai hắn.
"......"
Tim Thừa Độ Chu đều tan chảy rồi.
Xe cáp chỉ có hai người, phía trước họ có một camera được đặt cố định lại, trước giờ Đoạn Tinh Dã ở trước màn ảnh vẫn luôn là dáng vẻ lạnh lùng, người xem hầu như chưa từng thấy qua dáng vẻ dịu ngoan nhu nhược như này của y, vừa đau lòng vừa điên cuồng.
" Để tôi tới bảo hộ lão bà! "
" Xong đời, tôi là thẳng nam mà lại thấy động tâm rồi. "
" Thừa tổng mau ôm người vào trong lòng ngực yêu thương nha! "
Thừa Độ Chu rũ mắt nhìn Đoạn Tinh Dã, nhỏ giọng hỏi: " Em ổn chứ? "
Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh thì ướt át, mặt thì đỏ, chỉ là không phải vì thẹn thùng, mà là vì tim đập quá nhanh, máu tuần hoàn nhanh hơn dẫn tới mặt đỏ. Nhìn biểu tình là biết y không được tốt lắm.
Thừa Độ Chu vỗ vỗ đầu y an ủi, đau lòng nói: " Em dựa vào đi. "
Hiện tại xe cáp chỉ mới bắt đầu đi lên, còn chưa đến vị trí cao nhất. Đoạn Tinh Dã đã như thế này thì cũng không thể thưởng thức phong cảnh sơn xuyên hùng vĩ, khi y không xem cảnh vật chung quanh thì bệnh trạng sẽ giảm bớt một chút.
Đoạn Tinh Dã cũng biết hiện tại chỉ vừa mới bắt đầu, trong đầu hiện lên hình ảnh nam nữ chủ trong phim hàn hôn nhau khi vòng đu quay lên đến điểm cao nhất, y nhân lúc hiện tại bản thân còn có năng lực hành động, dịch đến gần hắn, hôn một cái lên môi Thừa Độ Chu.
" ...... " Đầu óc Thừa Độ Chu trống rỗng.
Làn đạn cười to: Đều sắp bị hù chết rồi mà vẫn còn nhớ rõ làm nhiệm vụ, không hổ là kẻ cuồng sự nghiệp!
======
Tác giả có chuyện nói:
Đoạn lão sư: Đang nghiêm túc làm sự nghiệp.
Thừa tổng: Đang điên cuồng động tâm.