Tác giả: Chu Chi
======
Trên đường Thừa Độ Chu đi đến ruộng lúa, phía sau đều là tiếng ríu rít của tiểu hài tử.
Tổ chương trình chọn mấy thôn dân hỗ trợ khách quý cùng nhau cấy mạ, thể nghiệm tiết hồ thương.
Ba Sa hai mươi tuổi liền ở trong đó, nghe nói cậu là ở trong thôn cầu gia gia cáo nãi nãi mới được lựa chọn tham dự quay chương trình.
Vừa rồi ở kho hàng, vừa thấy đến Thừa Độ Chu, đôi mắt Ba Sa liền sáng, sau khi tới gần Thừa Độ Chu, câu đầu tiên chính là dùng tiếng phổ thông không quá tiêu chuẩn hỏi: " Sao Đoạn lão sư không đến đây? "
" ...... " Thừa Độ Chu liếc cậu một cái, nói, " Y có nhiệm vụ khác. "
Ba Sa cười đến không nhìn thấy mắt: " Buổi chiều có thể nhìn thấy Đoạn lão sư không? "
" Ân. " Ngữ điệu của Thừa Độ Chu trở nên có chút lười, ánh mắt khi hắn nhìn tên nhóc tuổi trẻ này, tựa như nhìn thấy được phiên bản dân tộc của Tạ Hàng, có chút không thích.
Đáng tiếc Ba Sa thiếu tâm nhãn, nhìn không ra, dọc theo đường đi đều thao thao bất tuyệt hỏi Thừa Độ Chu chuyện của Đoạn Tinh Dã.
Trên đường Thừa Độ Chu bước nhanh hơn, Ba Sa dừng ở mặt sau, lại bởi vì phía trước là đồng ruộng đường nhỏ hẹp hòi, không dễ đuổi kịp để đi sóng vai.
Nhưng Ba Sa vẫn là nhiệt tình duỗi dài cổ về phía trước, nói: " Thừa tổng, trước khi mọi người rời đi, em có thể xin chữ ký của Đoạn lão sư không ạ? "
Thừa Độ Chu l**m l**m khóe môi, nói: " Cậu hẳn là hỏi y, không nên hỏi tôi. "
Ba Sa cười thẹn thùng: " Em sợ mình khẩn trương nói sai lời nói, hy vọng anh có thể giúp giúp em. "
Thừa Độ Chu quay đầu lại, cười như không cười: " Cậu thích Đoạn Tinh Dã như vậy? "
Ba Sa ôm sát mạ, da đen ẩn ẩn lộ ra màu đỏ, nhưng mà thật sự không rõ ràng: " Em đã thích anh ấy rất nhiều năm, chính là cảm thấy anh ấy đẹp...... "
Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, Thừa Độ Chu cười nhẹ một cái, mắt đen lại không chút cảm xúc, xoay trở về.
Ba Sa còn vẫn tiếp tục nói liên miên: " ...... Có tài hoa, ca hát lại dễ nghe, toàn bộ các ca khúc của anh ấy em đều thích...... "
Nhưng lại đều bị Thừa Độ Chu xem nhẹ.
Những fans khác, sẽ đem ca khúc của Đoạn Tinh Dã đặt ở vị trí đầu tiên, tên nhóc này lại nói thẳng là lớn lên đẹp.
Thừa Độ Chu phát hiện, Đoạn Tinh Dã thực sự rất được một ít tiểu chó săn đầy sức sống thích.
***
Khi sắp đến 12 giờ, bốn người Đoạn Tinh Dã cùng Giang Lị bọn họ mới làm xong đồ ăn.
Khi Đào Tử Dật trải qua, còn cố ý liếc mắt nhìn món Đoạn Tinh Dã nấu, vốn định cười nhạo một chút, nhưng mà vừa thấy, ánh mắt liền xẹt qua kinh ngạc.
Chỉ thấy một mâm sườn heo chua ngọt ra nồi, màu sắc tươi sáng, nước canh nồng đậm, rải thêm mè trắng tạo điểm nhấn, nhìn qua còn cho cảm giác rất ngon.
Đào Tử Dật liếc mắt nhìn Đoạn Tinh Dã đầy nghi ngờ.
Thật sự không biết nấu ăn sao?
Đừng không phải là bẻ nhân thiết đi.
Nhân viên chương trình dùng mâm bạc nâng bốn món ăn lên bàn.
Mặt khác, bốn vị khách quý còn lại đã vội vàng làm xong công việc bên chỗ đồng ruộng, hiện đều đã ngồi bên cạnh bàn.
Từ lúc Đoạn Tinh Dã từ cửa đi vào tới, Thừa Độ Chu liền vẫn luôn xem y.
Giống như sau khi tách ra hai ba tiếng đồng hồ, thì xem sao cũng đều không đủ.
Đoạn Tinh Dã chỉ là đưa ánh mắt nhàn nhạt xẹt qua người Thừa Độ Chu, cũng không có dừng lại.
Thừa Độ Chu tự giác bản thân lại ăn canh bế môn, đoán là khi Đoạn Tinh Dã nấu ăn đã tay chân luống cuống, bị làm cho rất bực bội, cho nên có vẻ tâm tình không tốt.
Chỉ là không đợi hắn nghĩ nhiều, đạo diễn đã kêu nhân viên chương trình mở bốn nắp bạc ra.
Chỉ thấy trên bàn sắp một hàng canh cá, canh vịt, sườn heo chua ngọt, cùng với một mâm rau xanh xào đậu hủ.
Ánh mắt Thừa Độ Chu dừng lại vài giây trên mâm rau xanh xào đậu hủ cuối cùng kia.
Đậu hủ nát, lá cải cũng bị xào đến khô vàng, là món ăn chỉ cần nhìn một cái đều sẽ không có cảm giác muốn ăn.
Hắn nhẹ thở dài một tiếng dưới đáy lòng.
Đạo diễn nói: " Chúng tôi sẽ không nói cho mọi người những món này là do ai làm, mời mọi người nếm thử theo thứ tự, rồi đánh giá công chính khách quan, sau đó chọn ra món mà mọi người cho là ăn ngon nhất. "
Nhóm trượng phu cầm lấy chiếc đũa, bắt đầu từ món ăn thứ nhất, sau khi nếm qua, đều đưa ra đánh giá tương ứng.
Hai món cơm nhà đầu tiên đều không tồi, nhưng cũng không thể phân biệt ra là ai làm.
Chờ tới món thứ ba, Tiêu Gia Huy gắp một khối bỏ vào trong miệng, đuôi lông mày hơi nhướng một chút, so sánh với hai món trước đó, thuộc về loại phản hồi lớn.
Thịt xương sườn được hầm thật sự mềm, vào miệng là tan, xương cốt nhẹ nhàng cắn liền dịch rớt, hương vị đậm nhạt thích hợp, mặn ngọt mỹ vị, dư vị đến cuối, còn có vị chua ngọt của xí muội, k*ch th*ch sự thèm ăn, phi thường thích hợp để khai vị.
" Món này ngon. " Tiêu Gia Huy đưa ra đánh giá đúng trọng tâm, nhìn về phía những người khác.
Võ Hạo cũng gật đầu.
Hoàng Lương ăn xong rồi một khối, thậm chí còn gắp thêm một khối.
Làn đạn:
" Lần đầu tiên Đoạn lão sư nấu cơm mà đã có thể được đến mọi người tán thành, thật giỏi! "
" Không hiểu đi, kỹ năng nấu cơm đã khắc vào trong gien của nam nhân xuyên du. "
" Thừa tổng ăn được món ăn do lão bà đích thân làm, hạnh phúc hỏng rồi đi. "
Đoạn Tinh Dã nhìn thấy phản ứng của ba người khác, trong lòng có đế, sau đó dùng ánh mắt dương dương tự đắc cố ý vô tình liếc sang Thừa Độ Chu.
Thừa Độ Chu tiếp thu đến tầm mắt của Đoạn Tinh Dã, sau khi thực rụt rè mà nếm thử một khối nhỏ, liền l**m l**m nước sốt, một lời chưa nói, cũng không hề nhìn mâm sườn heo chua ngọt kia, ánh mắt ngược lại nhìn thẳng mâm rau xanh xào đậu hủ tiếp theo.
Đoạn Tinh Dã nhấp môi dưới, ngón tay nắm chặt vạt áo.
Có ý tứ gì?
Không thể ăn?
Người xem cảm thấy ngoài dự đoán: Thừa tổng không phải thích nhất sườn heo chua ngọt sao? Sao một chút phản ánh đều không có?
Chính trong tình huống người xem đều cảm thấy tình huống không nên là cái dạng này, bốn người bên cạnh bàn động chiếc đũa cùng hướng về món cuối cùng.
Tiêu Gia Huy nếm một ngụm, biểu tình lập tức một lời khó nói hết.
Mặn đến như là đang mưu sát.
Cứ như rải vào một đống muối vào trong một chén nước không, đậu hủ là hương vị đậu hủ, rau xanh là hương vị rau xanh, gia vị lại là gia vị, mọi thứ trộn với nhau, ai lo phận nấy.
Võ Hạo cùng Hoàng Lương cũng lộ ra biểu tình như thế.
Chỉ là vì biết người nấu đang có mặt ở đây, cho nên họ cũng không nói gì, chỉ cười cười xấu hổ, sau đó gật gật đầu cho qua, trong lòng thầm quyết định lát nữa sẽ không chạm vào món ăn kia nữa.
Sau đó lúc này, Thừa Độ Chu lại một lần nữa gắp lên một đũa rau xanh xào đậu hủ, nhét vào trong miệng.
Ba người khác đều nhìn hắn đầy khiếp sợ.
Điên rồi sao?
Thừa Độ Chu dùng khăn giấy ấn khóe môi, nói: " Món này ăn ngon, vẫn giữ lại được hương vị ban đầu của món ăn, đã thật lâu không ăn qua rau xanh cùng đậu hủ nguyên bản như vậy. "
Những người khác: " ...... "
EQ cao lên tiếng.
Đoạn Tinh Dã càng mím chặt môi hơn, vạt áo đều bị y vò cho nhăn nheo hết.
Thật đúng là chó ngốc, chỉ xứng ăn chút rau xanh lá xanh.
Chỉ có Ngô Ân Kỳ hơi có chút kích động, đầy mặt hồng quang.
Làn đạn kinh ngạc:
" Không thể nào? Thừa tổng thích mấy món như vậy? Nhưng xem biểu tình của những người khác, món này hẳn là không ngon a. "
Rất nhanh, đã có người nhìn ra manh mối.
" Không lẽ Thừa tổng cho rằng món này mới là do Đoạn lão sư làm sao! "
" Đúng rồi! Thừa tổng còn không biết Đoạn lão sư sẽ học nấu ăn, cho nên nhận định món khó ăn nhất chính là do Đoạn lão sư nấu. "
" Tôi đau bụng quá, tưởng là do lão bà nấu, cho nên nhắm mắt khen đại, còn ra sức biểu diễn, ha ha ha ha! "
" Hắn thật sự rất quý trọng thành quả lao động của Đoạn lão sư, tôi khóc chết đây, dù rằng món ăn kia không phải do Đoạn lão sư nấu. "
" Thừa tổng muốn tùy tâm a! Trong chốc lát phải chọn món anh thấy ăn ngon nhất! "
Đạo diễn lên tiếng: " Mời mọi người đưa ra lựa chọn. "
Tiêu Gia Huy cùng Hoàng Lương đều không chút do dự chỉ hướng về phía sườn heo chua ngọt. Bởi vì Giang Lị cùng Đào Tử Dật đều là sẽ nấu cơm, bọn họ một phương diện là cảm thấy ăn ngon, một phương diện cũng đánh cược món này là do bạn đời của mình nấu ra.
Đồng thời, Thừa Độ Chu cũng rất trực tiếp mà chỉ hướng rau xanh xào đậu hủ trước mặt.
Đoạn Tinh Dã đã bực mình đến sắc mặt đều căng thẳng một chút.
Làn đạn cuồng tiếu:
" Thừa tổng anh xong rồi! "
" Đoạn lão sư chính là vì anh mà xem video học thật lâu. "
" A a a đã gấp không chờ nổi muốn được nhìn thấy biểu tình của Thừa tổng khi biết chân tướng! "
Toàn trường chỉ có Võ Hạo, do do dự dự, cuối cùng cũng lựa chọn rau xanh xào đậu hủ.
Hắn biết, ba món ăn phía trước đều quá mức phức tạp, không phải là món mà Ngô Ân Kỳ có thể nấu được, chỉ có rau xanh xào đậu hủ cuối cùng là có khả năng nhất.
Thừa Độ Chu nhìn về phía Võ Hạo, hơi hơi híp mắt.
Võ Hạo ngược lại nhìn hắn đầy cảm kích.
Đạo diễn nghẹn cười, nói: " Mời tất cả khách quý ngồi vào bàn, sau đó lấy món ăn của mình nấu đặt ở trước mặt. "
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoạn Tinh Dã đã còn có thể nhìn không ra chút cảm xúc gì, ngồi vào bên cạnh Thừa Độ Chu.
" Em vất vả rồi. " Thừa Độ Chu nắm tay Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã rút tay về không chút tình cảm.
Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, cầm lấy muỗng sứ, múc một muỗng rau xanh xào đậu hủ, nói: " Anh thật sự thích món ăn này. "
—— " Cảm ơn Thừa tổng! "
Ngô Ân Kỳ chạy chậm lại đây, bưng lên mâm rau xanh xào đậu hủ, cười híp mắt, nói với Thừa Độ Chu: " Tôi lấy đi trước, xíu nữa sẽ đem một phần lại đây cho anh ha!"
" ...... "
Thừa Độ Chu cầm lấy cái muỗng ngừng ở giữa không trung.
Đoạn Tinh Dã lạnh mặt, kéo sườn heo chua ngọt lại đây, đặt mạnh lên bàn.
" Loảng xoảng! "
Cái mâm rung động hai cái, rải ra chút nước canh, ngừng ở trước mặt hắn.
" ......... "
Phòng phát sóng trực tiếp xoát " Ha ha ha " đầy màn hình.
Thừa Độ Chu nhìn một cái Đoạn Tinh Dã, yên lặng buông muỗng xuống, xách lên một lọ nước khoáng trên mặt đất, xoay đầu đi uống ùng ục ùng ục không ngừng.
Thảo.
Mặn đã chết.
======
Tác giả có chuyện nói:
Thừa tổng hạnh phúc: Chỉ cần là do lão bà nấu thì anh đều thích.
Đoạn lão sư: Trợn to mắt chó của anh nhìn cho rõ ràng đi!