Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 80: Cưỡi ngựa



Tác giả: Chu Chi

======

Sau khi ký xong hợp đồng với 《 Điền Viên Phong 》, trước khi chính thức thu hình, chị Dư đến văn phòng Đoạn Tinh Dã để trao đổi về hạng mục công việc: " Tổ chương trình hy vọng em có thể biểu diễn tài nghệ trong tiết mục, em sẽ hát sao? "

Trong loại chương trình sinh hoạt điền viên này, các khách quý trừ bỏ nói chuyện phiếm, còn phải thể hiện tài nghệ, không chỉ là để xây dựng ra bầu không khí bạn tốt gặp mặt, vẫn là thêm độ phong phú cho tiết mục.

Đoạn Tinh Dã đang xem máy tính, nói: " Kéo một đoạn đàn violon đi. "

Chị Dư ghi lại, nói: " Trong số các khách quý thường trú có một người kêu Vương Thế Hi, em cũng đã gặp rồi, chính là người lần trước bị tuôn ra là sao chép trong Xướng Tác Nhân kia, cậu ta ký vào công ty cũ của em, đang ở vội vàng vận tác, cắn chết ca khúc dự thi kia là nguyên sang, cảm giác quen thuộc mãnh liệt chỉ là trùng hợp, liền luật sư hàm đều ra, ai lại nói là sao chép liền kiện ai, cho nên thời điểm em thu Điền Viên Phong đừng nhắc đến Xướng Tác Nhân, cũng đừng nhắc đến vụ sao chép, tốt nhất là có thể tránh đi cậu ta một chút, loại người này rất khó chơi, vạn nhất lưu lại đầu đề câu chuyện, chờ sau khi cậu ta tẩy trắng xong, nói không chừng còn sẽ làm em xin lỗi. "

Đoạn Tinh Dã sẽ không đề cập đến vụ sao chép, bởi vì đó là việc giữa tác giả của tác phẩm ban đầu cùng Vương Thế Hi.

" Lại khó chơi, cũng chỉ là một tên ăn trộm. " Giọng y lãnh đạm, nói, " Người nên tránh đi dù sao cũng không phải em. "

Chị Dư chỉ nghĩ là Đoạn Tinh Dã nói chính là việc Vương Thế Hi trộm ca khúc sáng tác của người khác, lắc đầu, biết Đoạn Tinh Dã cũng không phải là người dễ chịu thua.

Nhưng Đoạn Tinh Dã trước giờ đều không thích gây chuyện, những nghệ sĩ từng bị Đoạn Tinh Dã thu thập kia, đều là tự mình chủ động gây chuyện với y, cho nên thường thường không một người có thể rơi vào kết cục tốt.

Chị Dư ngồi đối diện Đoạn Tinh Dã, lại xem lại trailer Điền Viên Phong, nói xong chính sự, nhịn không được liền bát quái: " Vương Thế Hi khẳng định là đã phẫu thuật thẩm mỹ, lúc tham gia Xướng Tác Nhân vẫn là mặt bình thường, hiện tại dáng mặt đều thay đổi một mảng lớn, nhưng không để ý kỹ cũng khó nhìn ra, bệnh viện công ty bọn họ tìm có chút tài năng. "

Chị Dư ở trong giới giải trí lâu rồi, ánh mắt cực độc ác, nghệ sĩ có chỉnh sửa nơi nào, liếc mắt một cái là nhìn ra được, giống Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu như vậy dùng gương mặt mẹ sinh, một đao cũng không động là có thể tỏa sáng rực rỡ ở trước màn ảnh, có thể nói là hi thế trân phẩm.

Đoạn Tinh Dã nhìn màn hình máy tính trước mặt, an tĩnh nửa khắc, nói: " Mẹ cậu ta mở bệnh viện thẩm mỹ. "

" A! Chị đã nói mà! Mặt cậu ta chỉnh đến rất cẩn thận. " Chị Dư hứng thú bừng bừng, nói: " Bệnh viện nổi danh không? "

Đoạn Tinh Dã nhìn trang web tin tức, nói: " Mỹ Dạng. "

" Biết! " Chị Dư vỗ tay, nghĩ tới, nói, " Mỹ Dạng rất nổi danh, chủ yếu là hợp tác với các công ty giải trí, bộ idol dưới tầng chúng ta, mười một người trong nhóm nhạc nam của Đường Ninh khi mới xuất đạo kia, chính là đưa đến Mỹ Dạng chỉnh, chậc, như vậy xem ra, Vương Thế Hi là phú nhị đại hàng thật giá thật, khó trách còn không đến một tháng liền có thể hồi sinh từ cõi chết. "

Đoạn Tinh Dã không tiếp chuyện.

Tối hôm qua y nhìn thấy tên của Vương Tố Thiến trong làn đạn video, hôm nay lên mạng tìm kiếm, tìm không thấy thông tin cá nhân, chỉ ở tại trang web xí nghiệp nhìn đến một vài từ ngữ mấu chốt, phát hiện nữ nhân kia có được một bệnh viện thẩm mỹ.

Kéo giao diện xuống, trong sơ đồ kết cấu cổ phần xí nghiệp, Đoạn Tinh Dã thấy được một tên xí nghiệp rất quen thuộc —— là một công ty trong danh nghĩa của Đoạn Khải Vi tham dự đầu tư.

Đoạn Tinh Dã từ trước đến nay không chú ý đến đôi mẹ con kia, giờ xem ra, Vương Tố Thiến có đầu óc hơn con trai nhiều, qua nhiều năm như vậy cũng không có cực hạn với việc làm một con chim hoàng yến ốm yếu, mà còn cầm tiền của Đoạn Khải Vi đi sáng lập sự nghiệp, lắc mình biến hoá thành nữ cường nhân.

Khẩu hiệu tuyên truyền của bệnh viện thẩm mỹ là " Vẻ đẹp nội tâm, tinh với ngoại hình ".

Đoạn Tinh Dã cười lạnh một chút, tắt trang web.

Bản lĩnh trợn mắt nói dối của Vương Thế Hi, đại khái đều là học từ trên người nữ nhân này.

......
Cùng lúc đó, trong phòng họp công ty giải trí âm nhạc Xương Thế, Vương Thế Hi nghe nói trong số khách quý phi hành kỳ đầu tiên có Đoạn Tinh Dã, liền trầm mặc, sau đó vẫn luôn không ra tiếng.

Kế đến quản lý nói đến việc sắp xếp trợ lý cho Vương Thế Hi.

Đào Tử Dật đột nhiên mở miệng, lười biếng nói: " Thế A Huy làm trợ lý cho cậu ấy đi. "

A Huy là trợ lý đã theo Đào Tử Dật ba năm, nghe vậy, sửng sốt, tiếp theo vô cùng lo lắng nói: " Trên tay tôi còn có không ít công việc của anh...... "

Đào Tử Dật phảng phất nghe không thấy gã nói chuyện, tiếp tục nói với quản lý: " A Huy làm việc cẩn thận, có nhiều kinh nghiệm khi làm trợ lý, sư đệ mới nhập môn, yêu cầu người mang. "

A Huy hiểu rõ bản thân không có quyền nói chuyện, chỉ có thể nghe theo chỉ đạo của Đào Tử Dật, mặt đen đi.

Gã nhìn về phía Vương Thế Hi bên kia bàn hội nghị, âm thầm cắn răng.

Ở công ty giải trí làm trợ lý, cũng là muốn chú trọng theo đúng nghệ sĩ, một ca sĩ mới xuất đạo đã sao chép, nếu không phải cường tẩy trắng cường nâng đỡ, đã sớm lui vòng, Vương Thế Hi có thể nổi tiếng hay không đều khó nói, ở giai đoạn trước mắt Đào Tử Dật đều không muốn đối ngoại thừa nhận Vương Thế Hi là sư đệ của gã, lại đem trợ lý đã làm việc cho gã nhiều năm đưa cho đối phương, không khác gì giáng chức của gã (A Huy).

Vương Thế Hi còn đang suy nghĩ tâm sự của mình, đối với sắp xếp của công ty đều tiếp thu.

Quản lý vỗ tay tan họp, nói: " Vậy cứ quyết định như vậy đi. "

Đào Tử Dật không coi ai ra gì mà đứng dậy, rời đi phòng họp.

A Huy ngồi tại vị trí, nhìn chằm chằm bóng lưng Đào Tử Dật, hô hấp dồn dập.

Ban đầu gã là trợ lý của Đoạn Tinh Dã, nhưng Đào Tử Dật đã hứa hẹn với gã, chỉ cần gã đưa demo ca khúc của Đoạn Tinh Dã đưa cho gã(ĐTD), liền sẽ hướng công ty xin để gã làm người đại diện, nhưng là một năm lại một năm đi qua, gã không chỉ không thể lên làm người đại diện, mà còn vẫn luôn đảo quanh ở chức trợ lý, ngược lại dần dần bị bài xích đi.

Hôm nay A Huy mới rốt cuộc minh bạch, gã thay Đào Tử Dật làm việc dơ bẩn, Đào Tử Dật chỉ hy vọng gã biến mất, không có khả năng đem gã đẩy lên vị trí càng cao.

Hai tay A Huy dần dần nắm thành quyền, ánh mắt bốc lên oán hận.

Y cầm lấy điện thoại của mình, mở ra mục ghi âm, kéo danh sách xuống dưới cùng.

Một file ghi âm nằm ở đàng kia, thời gian tạo là ba năm trước, ghi lại nội dung trò chuyện năm đó giữa gã và Đào Tử Dật.

......

Sau khi họp xong, Vương Thế Hi cũng đợi không được đến lúc trở về phòng nghỉ, liền tìm một góc hẻo lánh ở hành lang, gọi điện.

" Mẹ, khách quý phi hành trong chương trình ngày kia là Đoạn Tinh Dã. "

Nhân thiết phú nhị đại của cậu ta toàn bộ đều là lấy tài liệu từ những gì Đoạn Tinh Dã trải qua, bởi vì cậu ta quen thuộc nhất với cuộc sống của Đoạn Tinh Dã, một ít chi tiết nhỏ thậm chí có thể hỏi Đoạn thúc thúc, có chi tiết, nhân thiết của cậu ta mới có thể có vẻ càng chân thật. Hơn nữa Đoạn Tinh Dã là phú nhị đại quý khí nhất mà cậu ta gặp qua, không chỉ đơn giản là có tiền, mà còn có khí chất được hình thành từ hoàn cảnh sống cùng những trải nghiệm trong quá trình trưởng thành, có sẵn một nhân sinh logic trước sau như một để đi theo như vậy, cậu ta sẽ không lộ tẩy.

Nhưng cậu ta lại phải đụng phải chính chủ ở trong chương trình, nếu là khi cậu ta mới vào giới giải trí, dù cho nhân thiết là mượn từ Đoạn Tinh Dã, cậu ta cũng không sợ, bắt chước cũng có thể đúng lý hợp tình, nhưng sau lần giao phong ở sân khấu Xướng Tác Nhân, cậu ta ý thức được Đoạn Tinh Dã là kẻ tàn nhẫn, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.

Đầu bên kia điện thoại Vương Tố Thiến an tĩnh một chút, hình như là đang tự hỏi, khi lại lần nữa mở miệng, cười nói: " Thế Hi, mẹ không phải đã thảo luận qua với con sao? Đoạn Tinh Dã sẽ không vạch trần con, dựa vào cái gì chuyện nó trải qua con không thể trải qua, đồ vật nó có con không thể có? Phàm là nó ở trong tiết mục dám nói một chữ giả, mẹ bên này sẽ lập tức giúp con chuẩn bị tài liệu chứng minh, đến lúc đó chúng ta khiến nó bị thẩm vấn công đường trên weibo. "

Trong quan niệm của hai mẹ con, những bằng cấp đó, những giải thưởng đó, chỉ cần đưa tiền đúng chỗ, liền không có gì không thể làm ra, bởi vậy mới dám lấy trộm quang minh chính đại như vậy.

Vương Thế Hi nhíu mày: " Nếu y nóng nảy, nói mẹ là tiểu tam, phá hoại gia đình của y...... "

Vương Tố Thiến đánh gãy cậu ta, thanh âm lạnh lẽo: " Mẹ phải nói bao nhiêu lần nữa, mẹ cùng Đoạn thúc thúc còn là tự do yêu đương, sau khi Đoạn thúc thúc con ly hôn, chúng ta mới ở bên nhau. "

Vương Thế Hi hơi thêm suy tư, dần dần buông ra mày.

Phải.

Chuyện đã bảy tám năm trước, thời đó internet cũng không phát triển như hiện tại, mọi người nói chuyện phiếm cũng không lưu trữ lại, người Hám gia cũng không có chứng cứ chỉ ra Đoạn Khải Vi ngoại tình, hoặc là nói mẹ cậu là tiểu tam.

Lại nói xuất đạo đã ba năm, Đoạn Tinh Dã đều chưa từng đề cập đến bối cảnh gia đình mình, hẳn là không võng hữu quấy rầy người nhà của y, nếu chuyện cũ của cha mẹ bị tuôn ra, cho dù là người bị hại, cũng sẽ phải chịu phỏng đoán cùng công kích đến từ bốn phương tám hướng, mà dạng nhà cao cửa rộng như Hám gia hẳn là rất xem trọng danh dự, ở trong phong ba dư luận không có khả năng toàn thân mà lui, Đoạn Tinh Dã sẽ không để chuyện gièm pha của gia đình mình bị người đem ra bàn luận, cho nên lần trước trên sân khấu Xướng Tác Nhân, Đoạn Tinh Dã mới làm bộ không quen biết cậu.

Tục xưng đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc, hẳn là Đoạn Tinh Dã mới là người muốn tránh đi cậu, mà không phải là cậu muốn tránh đi Đoạn Tinh Dã.

Sau khi Vương Thế Hi nghĩ kỹ, thì thở phào nhẹ nhõm, yên tâm rồi.

Vương Tố Thiến ở bên kia điện thoại nói: " Con chỉ cần biểu hiện thật tốt trong chương trình, còn những việc khác con không cần quản, cũng không cần bị ảnh hưởng bởi ai đó, mẹ đều đã mua sẵn hot search cho con. "

Vương Thế Hi nói: " Vâng. "

" Thế Hi, con phải tự tin lên. " Vương Tố Thiến khôi phục sắc mặt, dịu dàng cười nói, " Vô luận sự tình biến thành cái dạng gì, con đều có mẹ có Đoạn thúc thúc làm hậu thuẫu mạnh nhất của con, nhưng con nhìn Đoạn Tinh Dã đi, không có mẹ đau, không có cha thương, nó lấy cái gì cùng con so. "

Vương Thế Hi gật đầu tán đồng, nói: " Cảm ơn mẹ. "

Vương Tố Thiến nói: " Cố lên, con trai của mẹ mới là ưu tú nhất. "

Chờ xem đi, sẽ còn ưu tú hơn nhiều con trai của nữ nhân kia.

Cúp điện thoại, Vương Tố Thiến đem bó chi phiếu trước mặt kiểm kê lại, rồi dùng kẹp cố định lại.

Cửa văn phòng bị gõ vang, trợ lý đẩy cửa tiến vào, nói: " Vương tổng, Phương phu nhân cùng tiên sinh của cô ấy đã tới rồi, nhưng Phương phu nhân không có hẹn trước, phải cho nàng chen ngang sao? "

Nghe vậy, trên gương mặt vẫn còn phong vận của Vương Tố Thiến lộ ra nụ cười diễm lệ, đứng lên, chỉnh trang làn váy, vén một ít tóc ra sau tai: " Dẫn bọn họ đến phòng khách, tôi sẽ sắp xếp. "

***
《 Điền Viên Phong 》 chọn phương thức phát sóng trực tiếp, địa điểm ở một nông trường phong cảnh tú mỹ, tại một tràng nhà gỗ với phong cách ấm áp, trong viện dâng lên khói bếp.

Bốn giờ chiều thứ năm hôm nay, phát sóng trực tiếp đúng giờ bắt đầu.

Bốn vị khách quý thường trú ngồi dưới mái hiên cạnh sân vườn, cùng người xem chào hỏi.

Khương Đông là MC trong chương trình, chịu trách nhiệm dẫn dắt lưu trình, anh liếc mắt nhìn đồng hồ, nói: " Hai vị khách của chúng ta hẳn là sắp tới rồi, tôi mang Đại Hoàng đi nghênh đón. "

Đại Hoàng là chú chó vàng miệng đen trong viện nuôi, giống như nghe hiểu được tiếng người, từ trên mặt đất đứng lên.

Làn đạn:

" Ha ha, bé chó thật thông minh. "

" Trailer nói khách quý phi hành là một đôi cp quốc dân, ai a? "

" Hy vọng là Lữ Dạ Thư Hoài. "

" Không có khả năng là Lữ Dạ Thư Hoài, phía trước chính là Đoạn Tinh Dã chỉ ra Vương Thế Hi sao chép, hiện tại gặp mặt không ngại sao? "

" Một cây đàn của Vương Thế Hi đã có giá 600 vạn usd, cũng không thiếu tiền, tiến giới giải trí chỉ vì truy đuổi mộng tưởng, không cần phải sao chép! "

" Vương Thế Hi từ nhỏ đã tiếp thu giáo dục chuẩn quý tộc, với tu dưỡng đạo đức của cậu ấy không có khả năng sao chép! "

" Không ai nói sao chép, chính mình đã trước vội vã dậm chân, đúng là phục fans luôn. "

Trong weibo thông báo trước đó của 《 Điền Viên Phong 》 , tổ chương trình cũng không công bố thân phận của khách mời, cho nên giờ phút này người xem đều tò mò chờ đợi.

Màn ảnh đi theo Khương Đông, liền thấy dưới sắc trời sáng sủa, phía trước là một con đường nhỏ giữa những bụi cỏ, từ cuối đường đang có hai nam nhân đang đi tới.

Một thân ảnh cao lớn tuấn lãng, mặc áo sơmi đen, cứ như siêu mẫu trên sàn diễn.

Một thân ảnh khác thì mảnh khảnh thon dài, mặc áo sơmi màu xanh ngọc, cổ áo cởi hai nút trên cùng, lộ ra một bên xương quai xanh trắng nõn, quý khí bức người.

Số người xem trong phòng live tăng mạnh.

" A a a —— Lữ Dạ Thư Hoài!!! "

" Tổ chương trình thật tinh mắt, khách quý mở màn thật sự rất quan trọng, tôi lọt hố rồi. "

8_" Hai người quá đẹp trai rồi! "

Khương Đông cùng phu phu hai người đối mặt, hàn huyên: " Hoan nghênh đi vào phòng nhỏ điền viên, một đường vất vả. "

Khương Đông dẫn bọn họ vào trong viện, hai người khác đều nhiệt tình cùng khách nhân chào hỏi.

" Thừa tổng, Đoạn lão sư, tôi rất thích hai người đó! "

" Lần đầu tiên gần gũi ship cp, cảm động đến khóc rồi. "

Chỉ có Vương Thế Hi, thời điểm ở trong sân đang náo nhiệt, một người nhặt lên giỏ tre ở trong góc, cùng Khương Đông nói: " Em ra sau cho ngựa ăn. "

Tổ chương trình sắp xếp tuyến chuyện xưa cho Vương Thế Hi là thiếu gia nhà giàu xuống nông thôn, cho nên sẽ để cho cậu ta làm một ít công việc chân tay, hơn nữa nghe nói Vương Thế Hi biết cưỡi ngựa, cho nên đem trại nuôi ngựa phía sau nhà giao cho cậu ta xử lý.

Vương Thế Hi cho ngựa ăn là có viết trong kịch bản, là xem điểm đã được đặt ra trước tiên.

" Đi, cùng nhau. " Khương Đông tiếp lời Vương Thế Hi, nói, " Vừa lúc mang khách đi tham quan phía sau. "

Vương Thế Hi chưa nói cái gì, xách sọt tre đi ở phía trước.

Dưới lời mời của Khương Đông, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đi theo ra phía sau.

Chung quanh trại nuôi ngựa đều là đồng cỏ bình thản, dùng hàng rào vây ra một khu vực rộng lớn, hình thành một vòng tròn, ở giữa cũng có hàng rào ngăn cách.

Ở bên cạnh buộc ba con ngựa, đang đứng nghỉ ngơi.

Đoạn Tinh Dã đi qua, ánh mắt lướt qua ba con ngựa, hỏi: " Có thể cưỡi sao? "

" Có thể a. " Khương Đông lấy ra thái độ chủ nhà hiếu khách, nói, " Cậu muốn cưỡi sao? Tiểu Vương của chúng tôi cũng biết cưỡi ngựa, tôi bảo cậu ấy mang cậu cưỡi một vòng? "

Thân hình Vương Thế Hi hơi căng chặt không rõ ràng.

Đoạn Tinh Dã giơ tay sờ sờ con ngựa trắng kia, nói: " Không cần, tôi biết cưỡi. "

Khương Đông không biết Đoạn Tinh Dã ở trình độ nào, kiên trì nói: " Tôi thấy vẫn là để Tiểu Vương bồi cậu đi, nếu mà rơi xuống thì rất nguy hiểm. "

Đoạn Tinh Dã đã thuần thục cởi ra dây thừng cột trên hàng rào, dắt ngựa vào trong sân, đột nhiên thay đổi chủ ý: " Cũng phải. "

Tiếp theo y nhấc chân giẫm bàn đạp, thân hình uyển chuyển nhẹ nhàng như yến, vượt qua lưng ngựa ngồi xuống, tiểu bạch mã dậm chân tại chỗ hai cái, Đoạn Tinh Dã theo biên độ nhẹ nhàng đong đưa, nhưng sống lưng như cũ đứng thẳng như tùng.

Tư thái tự nhiên như vậy hiện ra dưới màn ảnh, làm làn đạn tăng lên nhiều hơn, người xem bị kinh ngạc.

" Động tác lên ngựa thật ưu nhã! "

" Bị Đoạn lão sư bắn trúng rồi! "

" Động tác này tôi có thể xem đi xem lại một trăm lần! "

" Thừa Độ Chu biết cưỡi ngựa tôi còn hiểu được, vì hắn phải đóng phim, nhưng Đoạn Tinh Dã không phải ca sĩ sao? "

" Đại gia chú ý nhìn kỹ, người nam nhân này không gì không làm được, y muốn ra tay. "

Đoạn Tinh Dã cao cao mà ngồi trên lưng ngựa, nhàn nhạt rũ mắt nhìn về phía Vương Thế Hi, nói: " Cậu biết cưỡi ngựa? "

Vương Thế Hi đột nhiên trở nên đề phòng, nhìn y, chần chờ một chút, gật đầu: " Học lúc học tiểu học. "

Trong lòng cậu ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu Đoạn Tinh Dã dám nghi ngờ cậu ta, cậu ta liền nói chính mình có giấy chứng nhận.

Đoạn Tinh Dã lại đạm nhiên nói: " Vậy cậu cũng chọn một con ngựa, bồi tôi đi hai vòng đi. "

" ...... "

Vượt ngoài dự kiến của Vương Thế Hi.

Cậu ta đang muốn từ chối, nhưng Đoạn Tinh Dã đã xem như là cậu ta đồng ý, tác động dây thừng, cưỡi ngựa rời đi.

Cố tình Khương Đông lúc này còn thích náo nhiệt, cũng là cho Vương Thế Hi một cơ hội biểu hiện, nói: " Mau đi a Tiểu Vương. "

Vương Thế Hi thả sọt tre xuống, căng da đầu đi chọn ngựa.

Cậu ta vì tham gia chương trình, đã huấn luyện một tuần, đều không phải là hoàn toàn sẽ không.

Vương Thế Hi đi đến bên cạnh một con ngựa màu nâu.

Đôi mắt con ngựa kia không biết có phải là đang nhìn cậu ta hay không, dùng sức phun khí từ xoang mũi.

Vương Thế Hi căng da đầu, túm chặt dây thừng, một chân bước lên bàn đạp, dùng lực nhất giẫm, lưng còng câu vai, khi có chút gian nan mà huy động một cái chân khác, đã đá phải mông ngựa, con ngựa kia táo bạo mà lui về phía sau hai bước, vẻ mặt Vương Thế Hi biến đổi, cả người từ giữa không trung rớt xuống dưới, kêu lên một tiếng rồi rớt xuống đất.

May mà mặt cỏ rất mềm, Khương Đông cuống quít tiến lên đỡ.

Người xem xem đến không hiểu ra sao:???

" Từ nhỏ học tập cưỡi ngựa? "

" Đạt giải thưởng? "

" Nếu không phải đã xem qua động tác lên ngựa của Đoạn lão sư, tôi còn tưởng rằng con người khi lên ngựa đều xấu hổ như vậy. "

Mặt Vương Thế Hi đỏ lên, nói bù: " Đổi một con, con này tính tình không tốt. "

Camera rất nhanh liền dịch khỏi người cậu ta, chuyển sang quay cảnh Đoạn Tinh Dã đang cho ngựa chạy chậm trong sân.

Chỉ thấy chiếc áo sơmi màu xanh ngọc kia của Đoạn Tinh Dã cùng chú ngựa trắng tôn nhau lên, cổ y thẳng tắp hướng về phía trước, hai chân đi xuống kéo dài, mũi chân đạp lên bàn đạp hơi hơi nâng lên, toàn bộ dáng người vẫn duy trì sức dãn, nhưng khi y ngồi trên lưng ngựa, rồi lại có vẻ thả lỏng cùng tự nhiên.

Làn đạn:

" Nguyên lai cưỡi ngựa có thể đẹp trai như vậy! "

" Thật có khí chất. "

" Y cứ như thiếu gia của gia tộc quý tộc lâu đời! "

Sở hữu tầm mắt người xem đều bị dáng người của Đoạn Tinh Dã hấp dẫn.

Con ngựa trắng ném động chân, nhẹ nhàng chạy chậm, lướt qua từng vòng hàng rào, thời điểm tới rồi chính giữa, Đoạn Tinh Dã kéo ngược dây thừng, chú ngựa trắng dịu ngoan mà quay đầu xoay cái vòng.

Tiếp theo, Đoạn Tinh Dã hơi nghiêng người về trước, ngựa lại lần nữa chạy lên, dần dần gia tốc, lúc sắp tiếp cận chướng ngại vượt, hai vó trước cao cao giơ lên, bay vọt lên, vượt qua hàng rào rơi trên mặt đất.

Làn đạn nháy mắt bạo lên.

" Đoạn Tinh Dã quá biết cưỡi ngựa! "

Mặt Khương Đông đầy vẻ khiếp sợ, hỏi Thừa Độ Chu ở bên cạnh: " Cậu biết Đoạn lão sư cưỡi ngựa lợi hại như vậy sao? "

Thừa Độ Chu đứng sau hàng rào, ánh mắt trước sau đuổi theo Đoạn Tinh Dã, nói: " Biết. "

So với con ngựa kia còn giỏi hơn.

......Bởi vì hắn bị cưỡi quá.

Trong nháy mắt khi ý niệm không chịu khống chế mà hiện lên, một trận gió xuân thổi qua mặt cỏ phất lại đây, lập tức thổi chín mặt Thừa Độ Chu.

Hắn nhìn trong trại nuôi ngựa phía trước, dáng người Đoạn Tinh Dã hơi nghiêng về phía trước, giữa cổ áo đong đưa lộ ra da thịt, cùng với đùi khi lực ôm chặt lưng ngựa, quần banh thẳng nếp uốn......

Khi màn ảnh dời về phía Thừa Độ Chu, làn đạn sợ hãi.

" Ngọa tào! Thừa tổng mặt anh sao lại hồng thành như vậy? "



======
Tác giả có chuyện nói:

Thừa tổng: Anh khống chế không được sức tưởng tượng của mình.

Đoạn lão sư: Thỉnh anh đem đầu óc gỡ xuống.