Tác giả: Chu Chi
======
Trước khi Thừa Độ Chu đi ra cửa hàng, phát hiện chưởng quầy nhìn họ muốn nói lại thôi.
Hắn dừng lại, hỏi: " Còn có cái gì phải cho chúng tôi sao? "
Chưởng quầy lập tức vui mừng ra mặt, Vỗ tay, nghênh ra tới: " Đúng vậy, hai vị thiếu gia! Vừa vặn có một đám bánh quả hồng mới ra tới, mời hai vị nếm thử một chút. "
Một cái tiểu nhị giơ một cây gậy trúc ra tới, trên đỉnh dùng dây treo một khối bánh quả hồng.
Chưởng quầy cười làm hành động mời.
Đây là nhiệm vụ tổ chương trình sắp xếp cho hai người.
Trước công chúng, Đoạn Tinh Dã ngẩng mặt, cùng Thừa Độ Chu mỗi người nửa bên cắn bánh quả hồng xuống dưới, khó tránh khỏi muốn môi chạm môi.
Người xem kích động cắn đường.
Thừa Độ Chu l**m l**m bột phấn màu trắng nơi khóe môi, nói: " Thật ngọt. "
Đoạn Tinh Dã vừa mới không có chút nào xấu hổ, hiện tại lại mặt đỏ lên, oán trách: " Anh nhất định phải sến sẩm như vậy sao? "
" ??? "Thừa Độ Chu mờ mịt, " Ang nói bánh quả hồng thật ngọt. "
" ...... "
Đoạn Tinh Dã cố ý quay đầu đi không để ý tới hắn.
Làn đạn: Ha ha ha! Đoạn lão sư anh nghĩ đi đâu thế!
Phu phu hai người hoàn thành tương tác tình lữ, chưởng quầy lấy ra một bao giấy dầu, nói: " Đây là mứt trái cây mà Hoàng gia kêu tôi chuẩn bị mỗi tuần, nói lão thái gia hàng năm uống dược nên miệng đắng, muốn hiếu kính lão nhân gia, trước giờ đều là Thúy Đào tới lấy, hôm nay thật là kỳ quái, nha đầu kia không biết chạy đi đâu đến bây giờ còn không có xuất hiện, hai vị thiếu gia nếu về phủ, có thể thuận tiện giúp tôi đưa qua không? "
Tin tức lão thái gia qua đời vẫn còn đang bị phong tỏa, Hoàng gia chính là Hoàng Lương.
" Thúy Đào là ai? " Đoạn Tinh Dã hỏi.
Chưởng quầy nói: " Là nha hoàn chiếu cố cuộc sống hàng ngày của lão thái gia. "
Đoạn Tinh Dã nói: " Nàng mỗi tuần đều tới? "
Chưởng quầy nói: " Ai, đúng vậy. "
Phu phu hai người cầm lấy, chuẩn bị theo nhắc nhở về phủ tìm Thúy Đào.
Đoạn Tinh Dã vào cửa liền nhìn đến một người ăn mặc như hạ nhân đi qua, hỏi: " Thúy Đào ở đâu? "
" Thúy Đào? Thúy Đào mới trở về từ cục cảnh sát. " Người hầu chỉ hướng người gác cổng cách đó không xa, nói, " Đang ở chỗ quản gia đâu. "
Hai người đi hướng chỗ người gác cổng, còn chưa đi đến gần.
Thì đã nghe thấy thanh âm sốt ruột của một thiếu nữ: " Tổng quản, người nhà tôi bị bệnh, thật sự phải trở về gấp, ông mau kết toán tiền công cho tôi đi. "
Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu tiến vào trong phòng.
Liền thấy ở trước mặt quản gia, đứng một thiếu nữ mặc trang phục nha hoàn bằng vải thô, tóc thắt hai bím, phía sau lưng là một cái bố bao, nàng nhìn đến hai vị thiếu gia tiến vào, dường như là sợ hãi mà hơi co rúm lại bả vai một chút, một bàn tay vô ý thức xoa vòng tay ngọc bích trên cổ tay kia.
Đoạn Tinh Dã liếc mắt nhìn vòng tay của nàng một cái, dù biết là đạo cụ giả, cũng cùng một thân quần áo mộc mạc của thiếu nữ không hợp nhau.
Đoạn Tinh Dã hỏi: " Sao thế? "
Quản gia khom lưng chào họ, nói: " Thiếu gia, Thúy Đào nói người trong nhà sinh bệnh nặng, tình huống khẩn cấp, muốn nghỉ việc về quê, tôi đang muốn kết toán tiền công cho nàng. "
Đoạn Tinh Dã nhìn về phía tiểu cô nương tên là Thúy Đào, nói: " Lão thái gia mới vừa qua đời, ngươi đã vội vã rời đi? Không sợ cảnh sát lại muốn tìm ngươi hỏi chuyện sao? "
Thúy Đào ấp úng lui hướng cửa: " Không không, không liên quan đến tôi, tôi thật sự cái gì cũng không biết, không liên quan đến của tôi...... Tôi không cần tiền công nữa, tôi hiện tại liền đi! "
Thúy Đào không cho mọi người kịp phản ứng, xoay người liền chạy, tay nải đụng phải khung cửa, rơi vào trong phòng, nhưng nàng cũng không quay đầu lại, vội vã rời đi.
Làn đạn: NPC rơi xuống trang bị, mời kiểm tra và nhận.
Thừa Độ Chu xách tay nải trên mặt đất lên, vừa mở ra đã thấy, bên trong dùng quần áo bao lại mấy tờ ngân phiếu, một chút trang sức châu báu cùng với một chiếc chén, đế chén còn tàn lưu một chút màu đen của dược liệu.
Đoạn Tinh Dã suy đoán nói: " Chén này hẳn là chén uống thuốc của lão thái gia, như vậy vật chứng mấu chốt nhất không có nộp lên cục cảnh sát, Thúy Đào đang giấu giếm điều gì. "
Thừa Độ Chu nói: " Nàng đại khái là đồng lõa, nhưng hiện tại trốn chạy...... Từ từ đợi xem chứng cứ của những người khác. "
Tốc độ tìm kiếm chứng cứ của Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu rất nhanh, còn dư lại mười phút, lại ra bên ngoài thì không đủ thời gian, vì thế bọn họ liền an tâm ngồi trong phòng khách uống trà.
Đến giờ, người đi tìm kiếm chứng cứ bên ngoài lục tục trở về, giống như Đoạn Tinh Dã đã nói, ở vòng tìm kiếm chứng cứ đầu tiên, người sói không có động thủ, toàn viên bình an trở về.
Chỉ là xem biểu tình, mỗi người đều thu hoạch không ít, ánh mắt nhìn về phía những người khác đều có thâm ý khác, tựa hồ trong lòng đã xác định người hiềm nghi là ai.
Mọi người ngồi vây quanh bàn tròn, bắt đầu chia sẻ tin tức, nhưng là bọn họ trước sau vẫn giữ lại tâm nhãn, bởi vì không biết tổ khác có đang che giấu cùng bóp méo điều gì hay không.
Giang Lị làm đại tỷ, nói trước: " Chúng tôi đi chính là câu lạc bộ đêm, phát hiện Hoàng gia là khách quen ở bên đó, lão thái gia còn ở vào một tháng trước đã tìm thám tử tư điều tra hắn, cụ thể là điều tra cái gì chúng tôi cũng không dám nói, chỉ là sau đó, Hoàng gia rất ít lại đi câu lạc bộ đêm. "
Tiêu Gia Huy nói: " Ở trong phòng làm việc của thám tử tư, chúng tôi tìm thấy mấy tấm ảnh, khả năng có trợ giúp. "
Hắn mở ra một phong thư, bên trong là hai tấm ảnh đen trắng.
Chỉ thấy giữa ghế dài của câu lạc bộ đêm, có một người phụ nữ mặc sườn xám ngồi trên đùi Hoàng Lương, cử chỉ thân mật.
Mặt Hoàng Lương vừa thấy chính là ghép vào, cùng bầu không khí của tấm ảnh thực không hợp, cho nên có chút buồn cười.
Giang Lị nói: " Hơn nữa nghe thám tử tư nói, Đào nhị ca thiếu không ít nợ cờ bạc, cũng sắp đến ngày trả tiền rồi. " Vừa nói, vừa đặt một tờ giấy nợ đặt lên bàn, " Đây là tôi vừa rồi hỗ trợ chuộc lại tới, cũng chỉ là một góc của tẳng băng chìn, dùng làm vật chứng. "
Đào Tử Dật vội vàng nói: " Đại gia đừng vội kết luận, bên phía tôi cũng tìm kiếm được một chứng cứ rất khả nghi. "
Gã lấy ra một phần điện báo vỗ lên trên bàn, nói: " Chúng tôi đi nhà máy hóa chất dưới trướng lão thái gia, phát hiện Võ cô gia là nghiên cứu viên ở đó, hắn cùng một nhà công ty ở Ấn Độ từng có trao đổi điện báo, bàn bạc về việc bán kỹ thuật độc quyền xử lý hóa chất và nước bẩn của lão thái gia, nhưng lão thái gia vẫn luôn không muốn bán, trong một phần điện báo cuối cùng, công ty Ấn Độ tỏ vẻ nguyện ý ra giá trên trời mua sắm kỹ thuật kia, cho nên Võ cô gia hoàn toàn có động cơ giết hại lão thái gia, chính vì để cướp lấy kỹ thuật kiếm lời cho mình. "
" Làm mọi người đừng nóng vội đưa ra kết luận, sao anh lại trước có kết luận? " Võ Hạo cười, đẩy mắt kính, nói, " Trước hết nghe nghe phát hiện của bên tôi đi. Chúng tôi đi trường học, Đoạn tứ gia là giáo y tại trường, Thừa gia là bác sĩ khoa ngoại ở bệnh viện tại trấn trên, hai người mấy năm trước liền có ý định ra ngoại quốc du học, chỉ là lão thái gia không muốn giúp đỡ, trùng hợp là sắp tới hai người bọn họ còn cùng nhau xin vào trường học danh tiếng, chính là đang có nhu cầu cần gấp chi phí xuất ngoại. "
Tiếp theo hắn lấy ra hai phần thư thông báo trúng tuyển, hẳn là lấy từ văn phòng Đoạn tứ gia, lại lấy ra một quyển sổ nhật ký, mở ra đến một tờ.
【 Không biết gia gia sẽ cho chúng ta bao nhiêu di sản, nhưng nhất định cũng phải đủ cho ta cùng thừa cùng nhau hoàn thành việc học. 】
Kế tiếp, Đoạn Tinh Dã không hề giữ lại mà thuật lại một lần tình huống của Giang đại tỷ, phối hợp với vật chứng tìm được, chứng thực lời mình lời, chỉ là tạm thời vẫn che giấu việc đã gặp gỡ Thúy Đào.
Người xem nghe xong, đều hôn mê.
" Hình như mỗi người đều có động cơ giết người! "
Giang đại tỷ, chịu thương chịu khó chống đỡ gia tộc, lại bởi vì là thân nữ nhi, vô pháp trở thành đương gia gia chủ, chung quy muốn đem sự nghiệp mình dốc sức làm chắp tay nhường cho Đào nhị ca chơi bời lêu lổng, dưới sự giận dữ, viết xuống nhật ký công tác hy vọng lão thái gia mau chết đi.
Đào nhị ca, thiếu một khoản nợ kếch xù, chờ tiền từ di sản để cứu mạng.
Ngô Tam muội, trong gia đình trọng nam khinh nữ, là người có độ tồn tại thấp nhất, nếu di chúc không có phần của đại tỷ, thì càng không thể có phần của nàng, mà trượng phu nàng tựa hồ còn có giao dịch không để người biết với công ty Ấn Độ.
Đoạn tứ gia, muốn cùng trượng phu xuất ngoại cầu học, di sản của lão thái gia là hi vọng cuối cùng của bọn họ.
Rốt cuộc ai là hung thủ?
Không khí tại hiện trường cứng lại, mọi người đánh giá lẫn nhau, đều mang theo hoài nghi.
Ai cũng đều không thể thông qua động cơ giết người để chỉ ra hung thủ, nhưng là vòng thứ nhất cần thiết muốn đẩy một người đi ra ngoài.
Đào Tử Dật đánh đòn phủ đầu, đầu mâu chỉ hướng Giang đại tỷ: " Không bằng chúng ta trước bỏ phiếu loại đại tỷ, nàng đều đã mua vé tàu để trốn đi, đang yên lành sao lại mua vé tàu? Khẳng định đã sớm có kế hoạch mưu sát lão thái gia. "
Giang Lị " Ha! " một tiếng, đôi mắt trợn lên, nhập diễn: " Mua vé tàu cũng đâu có nghĩa là cho bản thân dùng, tôi mua phiếu chính là để đưa hai vị đệ đệ xuất ngoại học y? Sao cậu có thể ngậm máu phun người như thế? Nhưng thật ra là cậu, so với tôi còn gấp hơn, tôi biết mấy năm nay cậu nợ nần đầy người, đã nhiều lần vì tìm tôi lấy nhiều chút tiền, mà nhiều lần nói trong phòng bị trộm, mất cái này mất cái kia, tôi thấy cậu là vừa ăn cướp vừa la làng, tìm tôi lấy tiền rồi đòi bồi thường đâu, hiện tại lão thái gia vừa chết, người vui mừng nhất chính là cậu, toàn bộ sản nghiệp trong nhà đều là của cậu, cậu cũng không cần xem sắc mặt tôi để sinh hoạt. "
Thời điểm mỗi vị khách quý thay quần áo, đều đã nhận được một phần kịch bản, bên trên trình bày rõ mối quan hệ giữa bản thân và những người khác, hiện tại vừa lúc có tác dụng.
Mắt thấy mâu thuẫn đã chuyển đến trên người mình.
Đào Tử Dật đỏ mặt tía tai: " Cái gì kêu vừa ăn cướp vừa la làng? Tôi xác thật là mất đồ, tôi còn hoài nghi là chị quản lý bất lực đâu. "
Hoàng Lương giúp đỡ: " Đúng đúng đúng, tìm chị vốn đã không ở cái nhà này, tự mình tham ô công khoản chuyển đến tài khoản của mình, chính là muốn tự lập môn hộ! "
Tiêu Gia Huy thở dài: " Nhị đương gia, nói đạo lý chút đi. "
Trong lúc họ cãi nhau, Đoạn Tinh Dã lẳng lặng quan sát bọn họ, đột nhiên nói: " Ván thứ nhất trước đẩy Hoàng gia. "
Bàn tròn chợt an tĩnh lại, ánh mắt của mọi người đều tụ tập về hướng Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã lấy ra tay nải dưới bàn, mở ra, bên trong lộ ra một chiếc chén, một ít trang sức vụn vặt, cùng với mấy tờ ngân phiếu.
" Cái này là vật phẩm của nha hoàn Thúy Đào bên người lão thái gia, nếu không có bất ngờ gì xảy ra, trang sức bên trong hẳn là đồ Đào nhị ca bị mất, chỉ là người trộm đồ vật không phải là Thúy Đào, mà là Hoàng gia. "
Hoàng Lương sắc mặt hoảng hốt, chỉ vào chính mình: " Tôi...... Tôi? "
" Anh đã mượn sức Thúy Đào bấy lâu nay. " Đoạn Tinh Dã nói, " Lớn đến vàng bạc tài bảo, nhỏ đến mứt trái cây đồ ăn vặt...... Mứt trái cây là anh kêu chưởng quầy cửa hàng mỗi tuần đều chuẩn bị, nhưng hiển nhiên là một lão nhân bệnh nguy kịch không thể ăn không nhiều như vậy...... Anh có khả năng còn hứa hẹn với Thúy Đào chuyện khác nữa, mới có thể thuyết phục nàng hạ độc vào trong thuốc của lão thái gia. Động cơ của anh cũng rất rõ ràng, bởi vì ngoại tình bị lão thái gia bắt được, sợ ông nói cho Đào nhị ca, nếu như vậy anh liền sẽ gặp phải nguy hiểm bị đuổi ra khỏi nhà, tối hôm qua lão thái gia theo thứ tự kêu mọi người vào nhà nói chuyện, Đào nhị ca là người thừa kế trong nhà, là người cuối cùng đi vào, anh muốn cho lão thái gia ở trước đó liền vô pháp mở miệng. "
Hoàng Lương kích động đến đứng lên: " Cậu không thể nào chỉ bằng vào những thứ này liền kết luận tôi cấu kết cùng Thúy Đào, lại nói lão thái gia có phải bị độc chết hay không đều là vấn đề. "
Quản gia lúc này lên tiếng: " Căn cứ báo cáo kiểm nghiệm của pháp y, lão thái gia trước khi chết có dấu hiệu trúng độc, trên người có hai chỗ vết thương trí mạng, hơn nữa trái tim cũng có dấu hiệu vôi hóa van tim (*). "
" ...... " Hoàng Lương bỗng chốc câm miệng.
Đoạn Tinh Dã thả tay đang chống mặt xuống, nói: " Nếu anh không phủ nhận việc đã đưa mấy thứ này cho Thúy Đào, đồng thời nếu anh muốn thoát khỏi hiềm nghi, thì phải thuyết minh vì cái gì đưa cho nàng những thứ này? Dựa vào những chứng cứ trước mắt mà nói, Thúy Đào chỉ cùng một mình anh có liên hệ. "
Hoàng Lương ậm ừ, thế nhưng nói không ra lời, lại ngồi xuống.
Đào Tử Dật hồ nghi mà liếc mắt nhìn Hoàng Lương một cái.
Giang Lị nhân cơ hội nói: " Bắt đầu đi, bỏ phiếu, nếu những chứng cứ trước mắt đều chỉ hướng về phía Hoàng gia, vậy chúng ta liền căn cứ theo chứng cứ, so với không có lý do gì mà nghi ngờ lẫn nhau còn tốt hơn. "
Vòng bỏ phiếu thứ nhất kết thúc, Hoàng Lương bị loại trừ.
Có người cảm thấy bỏ phiếu như vậy rất có đạo lý, cũng có người cảm thấy qua loa.
Toàn bộ các phòng phát sóng trực tiếp đều thoáng dời đi trong chốc lát, phát một đoạn video trước khi bắt đầu trò chơi, là video Hoàng Lương ở phòng thay quần áo.
Một phần kịch bản được đưa lên, lời thuyết minh của nhân viên chương trình vang lên: " Thân phận của anh là —— hung thủ. "
Hoàng Lương mở ra kịch bản thì thầm: " Lão thái gia đã biết chuyện của tôi cùng đầu bảng câu lạc bộ đêm, tựa hồ còn chưa có nói cho Đào...... Không được, tôi phải tiên hạ thủ vi cường, nếu gần không được người ông ta, thì mua chuộc nha hoàn bên người ông ta. "
Nói xong, Hoàng Lương hướng màn ảnh lộ ra một nụ cười lạnh tà ác.
Màn ảnh lại dời về phía trước Hoàng Lương đang đi hướng ngục giam, gã đáng giận mà than một tiếng: " Manh mối chỉ hướng quá rõ ràng...... Tôi vốn cho rằng Thúy Đào là nhân vật không quan trọng, ai! "
Số lượng làn đạn tăng vọt.
" Đoạn lão sư thật giỏi! Đúng hết! "
" Oa, vòng thứ nhất liền loại được hung thủ. "
" Trò chơi tiếp tục, tức là còn có cái thứ hai hung thủ? "
" Hung thủ tuyệt đối xin đừng là Đoạn lão sư, người có chỉ số thông minh cao phạm tội, người tốt cơ hồ không có khả năng thắng. "
Các khách quý còn lại bước vào lượt tìm kiếm chứng cứ tiếp theo, địa điểm liền ở trong nhà.
Nhưng thông qua vòng thứ nhất, đều đã rõ ràng mỗi người đều có động cơ giết người, Giang Lị là người đầu tiên đưa ra muốn cùng Tiêu Gia Huy tách ra hành động, Ngô Ân Kỳ cùng Võ Hạo thần sắc khác nhau thương lượng một chút, cuối cùng cũng quyết định tách ra.
Đến lượt Lữ Dạ Thư Hoài, Thừa Độ Chu nói: " Chúng ta vẫn cùng nhau đi. "
" Anh không sợ em là người xấu? " Đoạn Tinh Dã buồn cười, nói, " Lát nữa tìm cơ hội xé anh, rồi giá họa cho người khác. "
Thừa Độ Chu nghiêng đầu, bình tĩnh nói: " Chết trong tay em, giống như cũng có thể. "
" ...... " Đoạn Tinh Dã thu cười, tức giận, " Bớt nói nhảm... Lát nữa nếu anh dám hại em, anh xong rồi. "
Làn đạn kích động:
" A a a! Lữ Dạ Thư Hoài là cặp đôi duy nhất không màng nguy hiểm vẫn đi cạnh nhau! "
" Đây là tin tưởng đi! Đều cảm thấy đối phương sẽ không hại mình! "
" Từ từ, sẽ không phải là hai người đều là sói đi? Mới không sợ hãi như vậy. "
======
(*) Bệnh vôi hóa van tim là tình trạng khi các mảng canxi và mô mỡ, các khoáng chất dư thừa bám tại van. Điều này làm các van tim cứng và hẹp lại đóng mở kém linh hoạt. Van tim không thể đóng mở bình thường dẫn đến tim hoạt động không hiệu quả, giảm lưu lượng máu đi nuôi cơ thể. Van tim bị hẹp dần dần làm gia tăng sức cản với dòng máu và tăng hoạt động tim. Bên cạnh đó, những mảng vôi hóa làm tăng nguy cơ hình thành cục máu đông, cục máu đông di chuyển vào tuần hoàn chung gây tắc hẹp mạch máu, đặc biệt nếu tắc mạch vành gây nhồi máu cơ tim, tắc mạch não gây đột quỵ, ảnh hưởng đến tính mạng.