Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 97: Vậy mà còn dám nói là đã ý thức được sai lầm của mình?



Tác giả: Chu Chi

======

Buổi tối, tổ chương trình rời đi trước, đuổi máy bay.

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã kết thúc chương trình quay trong khi hai tháng, đều chợt có loại ảo giác cả người nhẹ nhõm.

Thừa Độ Chu đặt bàn tại nhà hàng bên bờ biển, lúc ăn cơm, phu phu hai người liền lên kế hoạch cho hai ngày sau.

Lặn xuống biển, ngâm suối nước nóng, dong thuyền buồm ra biển, tham quan thành cổ...... Còn để lại thời gian phơi nắng ngoài bãi biển.

Tuy rằng có rất nhiều hạng mục bọn họ đã trải nghiệm qua ở những địa phương khác, nhưng đây là tuần trăng mật, chú trọng chính là cùng nhau tận hưởng.

Ăn xong, Thừa Độ Chu buông dao nĩa, lấy khăn giấy chấm chấm khóe miệng, nói: " Đêm nay nghỉ ngơi sớm một chút, dưỡng tốt tinh thần. "

Đoạn Tinh Dã đã trải qua hai ngày quay hình, cũng khá mệt mỏi, nói: " Đi thôi, trở về. "

Tới khách sạn, tắm xong, Thừa Độ Chu ngồi trên giường, cầm điện thoại đặt thuyền để ngày mai ra biển cùng với lặn xuống biển, sau khi đặt cọc xong hơn trăm đồng Euro, vừa nhấc đầu, thì nhìn thấy Đoạn Tinh Dã vừa ra khỏi phòng tắm.

Tóc Đoạn Tinh Dã rũ xuống, mặc áo tắm dài màu trắng, dây lưng bên hông vừa nhìn là biết cột đại cho có, lại nhiều đi hai bước liền có thể tự động rơi ra.

Đoạn Tinh Dã không nhận thấy được tầm mắt của Thừa Độ Chu, bò lên giường, khi cúi người, cổ áo rũ xuống, ánh mắt Thừa Độ Chu không chịu khống chế di chuyển xuống, mắt chớp chớp, nhìn thấy thứ tốt, nhìn không chớp mắt.

Đoạn Tinh Dã chụp gối đầu mềm mại, đang muốn nằm xuống, tay đã bị nắm lấy.

Y nhìn về phía Thừa Độ Chu: " Sao thế? "

Thừa Độ Chu ghé sát vào, ngửi ngửi bên gáy thon dài trắng nõn của y, hỏi: " Sao em thơm thế? "

Đoạn Tinh Dã mờ mịt một chút, nói: " Giống anh mà. "

Bọn họ đều dùng sữa tắm mang theo từ nhà mà.

Nhưng trên thực tế dưới hương thơm sữa tắm, trên làn da Đoạn Tinh Dã còn có mùi hương bạch đào thanh lãnh rất nhẹ rất nhẹ.

Đương nhiên, đây cũng không phải là trọng điểm Thừa Độ Chu chú ý hiện tại.

" Giống sao? Em đừng nhúc nhích...... " Hắn dán đến càng gần hơn, thuận thế áp đảo Đoạn Tinh Dã, " Để anh ngửi kỹ hơn vậy. "

" ...... "

Lúc này Đoạn Tinh Dã mới nhìn ra ý đồ lén lén lút lút của người nào đó.

Mỗi một động tác giả đều đã được trải qua sự thiết kế tỉ mỉ.

Sáng sớm ngày hôm sau, bởi vì tối hôm qua không kéo rèm, lũ ánh sáng mặt trời đầu tiên cứ thế chiếu thẳng vào mí mắt.

Đoạn Tinh Dã tỉnh, phòng bọn họ liền nằm ngay trên vách núi, giường còn đối diện cửa sổ, vừa mở mắt liền thấy được cảnh mặt trời mọc sáng lạn.

Đoạn Tinh Dã lẳng lặng nhìn, không động, cũng không tính rời giường, lát nữa còn muốn ngủ tiếp một chốc nữa, kế hoạch vô buổi sáng này phải đẩy lùi về sau.

Thông qua hơi thở phất qua vành tai để phán đoán, Thừa Độ Chu cũng đã tỉnh, không bao lâu liền ôm y từ phía sau, một lời cũng chưa nói, an tĩnh cùng y nằm xem mặt trời mọc.

Mặt trời ló rạng cuối cùng cũng nhảy ra khỏi mặt biển, Đoạn Tinh Dã sờ lấy điều khiển từ xa trên tủ đầu giường, ấn nút, rèm cửa chậm rãi kéo lại, ánh sáng bên ngoài không còn chói mắt nữa.

Đoạn Tinh Dã nhắm mắt lại, nhưng chỉ chốc lát sau, liền nhăn lại mày, tiếng nói có chút khàn: " Thừa Độ Chu...... Anh ngủ không được thì ra ngoài. "

Thừa Độ Chu hàm hồ lên tiếng: " Không dậy nổi đâu, còn muốn ngủ nữa. "

" ...... "

Lại một lúc lâu sau.

Đoạn Tinh Dã giữa mày nhăn đến càng chặt, muốn mắng chửi người.

Là còn muốn ngủ vẫn là còn muốn ngủ cái gì.

Kế hoạch hai người định ra vào buổi sáng đều bỏ lỡ toàn bộ, đến giữa trưa, nhân viên khách sạn đặt mâm đồ ăn trước cửa, gõ gõ cửa, rời đi.

Qua một lát, cửa kéo ra một kẽ hở.

Thừa Độ Chu đầu tóc lộn xộn, nhìn ra ngoài quan sát xung quanh, rồi mới hoàn toàn mở cửa ra, khom lưng bưng mâm đồ ăn trước cửa lên, trên phần vai cổ xuống đến sau lưng lộ ra dưới áo tắm dài lỏng lẻo, tràn đầy những vết cào nhỏ mới tinh, có thể nhìn ra được móng vuốt của mèo nhỏ trong nhà rất lợi hại.

Hắn dùng chân đóng cửa, một lần nữa tiến vào phòng.

Chạng vạng cùng ngày, trấn nhỏ Oia lại lần nữa nghênh đón hoàng hôn.

Thừa Độ Chu ấn xuống điều khiển từ xa, lần nữa kéo rèm ra.

Đoạn Tinh Dã một bàn tay gắt gao đan xen với năm ngón tay Thừa Độ Chu, cào mu bàn tay Thừa Độ Chu đến mức xuất hiện tơ máu, giọng run run mắng: " Anh thật đúng là.... Chó...... "

Thừa Độ Chu nhìn hoàng hôn nơi chân trời mặc kệ đã xem bao nhiêu lần vẫn không thể ngừng tán thưởng được, lúc này trấn nhỏ Oia bị bao phủ trong sắc cam vô tận, trong tầm mắt đều là cảnh đẹp, ánh mắt hắn không khỏi lâm vào say mê, lại ngửa đầu nhìn về phía Đoạn Tinh Dã, đôi mắt đen nhánh hơi kiều đang nhìn hắn kia rõ ràng đã khóc, vệt hồng nơi đuôi mắt cả ngày cũng chưa thể tan đi. Thừa Độ Chu chỉ cảm thấy dưới ánh chiều tà hoàng hôn, người yêu tốt đẹp lại thánh khiết, bị mắng, cũng vô cùng hạnh phúc.

Ngày đầu tiên hai người không ra cửa, ngày hôm sau cũng như cũ không ra cửa.

Ngày cuối cùng ở trên đảo, đến tận buổi chiều, Thừa Độ Chu mới vào phòng tắm mở nước, mang Đoạn Tinh Dã vào ngâm tắm, lúc sau lại dọn dẹp lại căn phòng một chút.

Thừa Độ Chu đang đổi khăn trải giường, Đoạn Tinh Dã nằm trên sô pha, mí mắt nặng nề, trước khi ngủ mới ý thức được, hóa ra xin nghỉ thêm nửa ngày là để cho y nghỉ ngơi.

Thừa Độ Chu, anh chờ đó......

***

Kết quả chọc giận lão bà luôn luôn rất nghiêm trọng.

Sáng thứ tư ngồi máy bay, từ Athens đến Munich, Đoạn Tinh Dã đeo tai nghe, không nói một câu nào với Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu cứ như thanh thiếu niên không có năng lực tự khống chế vừa được gởi bỏ lệnh cấm liền trầm mê vào đó, không biết ngày đêm, hắn cũng biết mình làm quá mức, nên không dám hé răng. Ở trong khoang hạng nhất, hắn ân cần chiếu cố Đoạn Tinh Dã không dám thiếu sót, còn mua wifi trên máy bay, gửi tin nhắn cho Đoạn Tinh Dã.

Nề hà Đoạn Tinh Dã căn bản không kết nối.

Trên đường bay Đoạn Tinh Dã lại ngủ một giấc, khi lại lần nữa tỉnh lại, thì phát hiện Thừa Độ Chu đang nhìn y.

Thừa Độ Chu đối diện với ánh mắt của y, một tay đào quần túi, nói: " Anh vừa mới nhặt được một vật. "

Đoạn Tinh Dã không có hứng thú, lạnh mặt quay đầu sang bên khác.

Dù hai ngày tuần trăng mật không ra cửa, cũng có một phần là do y dung túng, nhưng nếu Thừa Độ Chu không rầm rì làm nũng với y, y có thể dung túng hắn sao?

Mặc kệ, chính là giận Thừa Độ Chu không có tiết chế, làm hại tuần trăng mật của y chả khác gì đổi một nơi khác để ngủ, cảm giác mới mẻ vì hoàn cảnh không giống nhau là được......

Đúng ngay lúc này, một hộp trang sức đã mở ra được đưa đến trước mặt y.

Đoạn Tinh Dã liếc mắt nhìn, liền thấy bên trong nằm một chiếc ghim cài áo đá quý, tạo hình cánh chim, xinh đẹp lấp lánh, đầu kia của dây xích vàng là một chiếc vương miện nhỏ, được chế tạo từ kim cương cùng vàng ròng.

Đoạn Tinh Dã lạnh lùng, cố gắng nhấp thẳng khóe môi.

Dù là y có rất nhiều phụ kiện trang sức, cũng không thiếu một hai kiện này, nhưng nhận được quà từ người yêu, sao có thể không vui chứ.

Trang sức khẳng định không phải là nhặt được, thương hiệu này còn không tìm người phát ngôn trong nước, đảo Santorini cũng không có cửa hàng chuyên bán đồ thương hiệu này, cho nên nhất định là Thừa Độ Chu đã chuẩn bị trước cho chuyến hành trình tuần trăng mật này khi còn ở trong đoàn phim.

Có lẽ là Thừa Độ Chu nghĩ sẽ lấy hộp trang sức ra tặng cho y tại một địa điểm lãng mạn nào đó ở trên đảo, đáng tiếc là bọn họ lại ở trong phòng suốt hai ngày.

Đoạn Tinh Dã tiếp nhận hộp, cầm trong tay nhìn ghim cài áo một lát, biết rõ còn cố hỏi: " Làm gì đây? "

" Không phải phải đi thảm đỏ sao? Mang chiếc này đi. " Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn vương miện, nói, " Hy vọng đêm nay em sẽ tỏa sáng nhất, vinh quang lên ngôi. "

Đoạn Tinh Dã đè xuống độ cung nơi khóe môi, trong lòng lan tràn sự vui vẻ.

Hóa ra là có ngụ ý, Thừa Độ Chu đưa chiếc ghim cài áo này là để chúc phúc y có thể bắt được giải nam ca sĩ của năm, phong thiên vương.

Đoạn Tinh Dã yêu thích không buông tay nhìn suốt một hồi, " Bang " khép nắp lại, quay đầu nhìn Thừa Độ Chu, hỏi: " Anh chuẩn bị trang sức cho mình chưa? "

Nếu buổi tối hai người đi thảm đỏ cùng nhau, thì trang sức đôi mới là tốt nhất.

Thừa Độ Chu không cần nghĩ ngợi nhún vai: " Anh không cần. "

Đoạn Tinh Dã: " ...... "

Thừa Độ Chu chính là kiểu nam nhân này, bản thân thì chẳng bao giờ loạn tiêu tiền, đi thảm đỏ toàn dựa quần áo phụ kiện do nhà tài trợ cung cấp, nhưng nhất định phải tiêu trăm vạn ngàn vạn mua quần áo cùng phụ kiện của thương hiệu đỉnh cấp cho lão bà.

...... Có thể nói phi thường có lợi và thực tế.

......

Đoạn Tinh Dã kết nối wifi, nhắn tin cho Tiểu Đái, làm Tiểu Đái đến nhà y lấy theo chiếc ghim cài áo kiểu dáng mới nhất của thương hiệu.

Các kiểu dáng trang sức Đoạn Tinh Dã để mắt đến đều cần phải đặt trước, hôm nay không kịp mua mới cho Thừa Độ Chu, vì thế lấy chiếc ghim cài áo bản thân chỉ mới mang qua một lần tới cho Thừa Độ Chu dùng đỡ.

Y nhắn xong cho Tiểu Đái, thì mở khung thoại vẫn luôn được ghim trên đầu ra, có mấy tin nhắn chưa đọc.

Nhất sinh chí ái: 【 Lần này không tính, cuối năm anh lại bù cho em một tuần trăng mật nha, thời gian dài một chút, chúng ta đi Thụy Sĩ được không? 】

Nhất sinh chí ái: 【 Em để ý anh đi mà. 】

Nhất sinh chí ái: 【 Anh sai rồi, anh không nên vì nhất thời hưởng lạc, làm chậm trễ hành trình. 】

[ " Nhất sinh chí ái " rút về một tin nhắn ]

Nhất sinh chí ái: 【 Anh lại không có ai cần rồi. 】

Nhất sinh chí ái: 【 miêu miêu thở dài.jpg 】

Nhất sinh chí ái: 【 Quả nhiên yêu là sẽ biến mất. 】

" ...... "

Đoạn Tinh Dã nhìn hắn đang tự hối tiếc, hỏi: " Anh rút về cái gì? "

Thừa Độ Chu lắc đầu phủ nhận: " Không có gửi gì hết. "

Đoạn Tinh Dã lập tức lạnh mặt, uy h**p hắn.

Thừa Độ Chu mới rũ mắt, ra vả đáng thương, thành thật công đạo: " Anh thề trong một tháng kế tiếp không chạm vào em. "

Kết quả vừa gửi đi liền hối hận, rút về trong cùng giây đó.

Đoạn Tinh Dã: " ...... "

Vậy mà còn dám nói là đã ý thức được sai lầm của mình?



======
Tác giả có chuyện nói:

Đoạn lão sư: Thế cũng dứt khoát rút xin lỗi về đi.

Thừa tổng trung thực: Anh thật sự sai rồi.

Đoạn lão sư: Đừng giả bộ!