Ninh Thần vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Thần nói đều là lời thật lòng, thiên địa làm chứng, nhật nguyệt chứng giám.”
Nhìn bộ dáng nghiêm túc của Ninh Thần, Huyền Đế có chút buồn cười.
“Ninh Thần, nếu trẫm thật sự chưa tỉnh lại, ngươi tính toán thế nào?”
Ninh Thần nói: “Kia thần dù có liều chết cũng phải nghĩ cách cứu tỉnh bệ hạ.”
“Kỳ thực thần đã phái người đi trước Lương Châu, Viện lệnh đại nhân nói sư huynh của hắn y thuật cao siêu, người đang ở Lương Châu... Xem ra lão nhân này là đang lừa ta.”
Lâm Nghe vì bệ hạ chẩn trị, khẳng định biết Huyền Đế đang giả vờ bất tỉnh.
Huyền Đế vẻ mặt vui mừng nhìn hắn.
“Ninh Thần, nói chính sự... Vụ án của Hoàng hậu cùng Phúc vương vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.”
Ninh Thần biết Huyền Đế lo lắng chính là Thái sư. Nhưng vẫn hỏi: “Thần ngu dốt, xin bệ hạ minh thị!”
Trước mặt bệ hạ, không thể biểu hiện quá thông minh, nên tỏ lòng trung thành thì tỏ lòng trung thành, nên giả ngu thì giả ngu.
Huyền Đế trầm giọng nói: “Trẫm lo lắng chính là Thái sư.”
Sau lưng Hoàng hậu có Thái sư, mà Thái tử lực lượng bạc nhược.
Hắn vốn tính toán chờ Thái sư khải hoàn hồi triều, sau đó tước đoạt binh quyền của Thái sư... Làm cho lực lượng giữa Hoàng hậu và Thái tử giữ được thế cân bằng.
Chỉ là không ngờ tới, Ninh Thần một đường truy tra, bức cho đám người Hoàng hậu tùy tiện khởi sự.
Tuy rằng hiện tại đã bắt được Phúc vương cùng Hoàng hậu, nhưng Thái sư tay cầm hai mươi vạn đại quân trấn thủ biên quan.
“Ninh Thần, Quốc cữu bị ngươi chém giết, Hoàng hậu bị trẫm ban chết.”
“Nếu Thái sư biết được, không chừng sẽ làm ra hành động điên cuồng gì đó?”
Huyền Đế chau mày, vẻ mặt rất lo lắng.
Hắn nói tiếp: “Tuy rằng trẫm đã truyền chỉ biên quan, giải trừ binh quyền của Thái sư... Nhưng hai mươi vạn đại quân kia vẫn luôn do Thái sư chỉ huy, tướng lãnh trong quân phần lớn đều là người của Thái sư.”
Tâm Ninh Thần cũng trầm xuống.
Nếu Thái sư biết nhi nữ của mình đều đã chết, nói không chừng sẽ cử binh tạo phản.
Hơn nữa, khả năng này là rất lớn.
Huyền Đế trầm giọng nói: “Trẫm tối hôm qua cũng là tức giận đến hôn đầu, đáng lẽ nên biếm Hoàng hậu vào lãnh cung trước, mọi việc chờ Thái sư khải hoàn hồi triều rồi mới xử trí nàng.”
“Bất quá hiện tại nói gì cũng đã muộn... Trẫm chỉ hy vọng thánh chỉ được đưa đến trước khi Thái sư nhận được tin tức.”
“Ninh Thần à, nếu thánh chỉ đưa tới kịp thời, Thái sư giao ra hổ phù, theo người trẫm phái đi hồi triều, thì mọi chuyện đều dễ nói.”
“Nếu Thái sư biết tin Hoàng hậu bị ban chết trước, vậy ngươi phải sớm chuẩn bị.”
Ninh Thần kinh ngạc: “Ta?”
Huyền Đế tức giận nói: “Sự tình là do ngươi gây ra, đương nhiên phải do ngươi giải quyết.”
Mẹ kiếp!!!
Ninh Thần đầy đầu hắc tuyến.
Sự tình sao có thể là hắn gây ra chứ? Hoàng hậu rõ ràng là do ngươi ban chết... Ninh Thần thầm phun tào trong lòng.
Huyền Đế hỏi: “Ninh Thần, nếu Thái sư tạo phản... Trẫm lệnh ngươi bình định, ngươi cần bao nhiêu binh mã?”
Ninh Thần suy nghĩ một chút, nói: “Nếu có thể kịp thời chế tạo pháo, lại thêm súng kíp doanh... Cấp cho thần năm vạn binh mã là đủ rồi!”
“Trẫm nghe Kỷ Minh Thần nói, ngươi bảo hắn đem bản vẽ súng kíp cùng pháo đốt hủy hết rồi.”
Ninh Thần gật đầu: “Bởi vì thần lúc ấy không biết bệ hạ giả vờ bất tỉnh, vì để phòng ngừa vạn nhất, nên bảo Kỷ đại nhân đem bản vẽ đốt đi... Bất quá không sao, thần sẽ vẽ lại một bản, đưa cho Kỷ đại nhân.”
Huyền Đế gật đầu: “Pháo phải nắm chặt thời gian.”
Ninh Thần gật đầu.
Huyền Đế trầm giọng nói: “Ninh Thần, còn một người, nhất định phải diệt trừ.”
“Bệ hạ nói là ai?”
“Tả tướng.”
Ninh Thần lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Huyền Đế nhíu mày nói: “Tả tướng có lẽ biết những chuyện gièm pha của Phúc vương cùng Hoàng hậu, hơn nữa hắn quá hiểu rõ bố trí quân lực của Đại Huyền... Người này nhất định phải diệt trừ, tồn tại mãi là cái gai trong lòng trẫm.”
“Bệ hạ có tin tức của Tả tướng sao?”
Huyền Đế nói: “Trẫm đã phái người bí mật đi trước Mãng Châu, tin rằng một hai ngày tới sẽ có tin tức.”
Ninh Thần cúi người: “Chỉ cần xác định Tả tướng ở Mãng Châu, thần nguyện tự mình đi trước, giúp bệ hạ diệt trừ hắn.”
Huyền Đế cười gật đầu.
Đúng lúc này, một tiểu thái giám rón rén đi vào, quỳ rạp xuống đất: “Khải tấu bệ hạ, Ngũ hoàng tử cầu kiến, nói là tới thỉnh an bệ hạ!”
Nụ cười trên mặt Huyền Đế lập tức biến mất.
“Trẫm đang bận, bảo hắn về đi!”
“Tuân lệnh!”
Tiểu thái giám lui xuống.
Ninh Thần kinh ngạc, bệ hạ dường như không thích Ngũ hoàng tử.
Kỳ thực Huyền Đế không phải không thích Ngũ hoàng tử, chỉ là Thái tử vừa xảy ra chuyện, những người này liền chạy tới xum xoe, chút tâm tư nhỏ mọn đó đều bày ra ngoài mặt, làm hắn vô cùng phản cảm.
Huyền Đế nhìn về phía Ninh Thần: “Ngươi đi xem Hoài An đi!”
Ninh Thần ngẩn ra.
Huyền Đế thở dài: “Phế Thái tử tuy rằng đại nghịch bất đạo, nhưng từ trước đến nay đối với Hoài An rất tốt... Biết tin phế Thái tử xảy ra chuyện, Hoài An rất đau lòng, đôi mắt đều khóc sưng lên, ngươi đi xem nàng đi.”
Ninh Thần cúi người: “Thần, tuân chỉ!”
Huyền Đế phất phất tay, ý bảo Ninh Thần có thể đi rồi.
“Thần, cáo lui!”
Ninh Thần rời khỏi Ngự Thư Phòng, ở cửa thấy một thanh niên trắng trẻo mập mạp, cẩm y hoa phục, nhìn qua không quá thông minh.
Vị này hẳn là Ngũ hoàng tử.
Ninh Thần nhớ tới chuyện trước đó từng coi hộ vệ Lỗ Yến của phế Thái tử là Ngũ hoàng tử, rồi đánh cho một trận tơi bời.
Ngũ hoàng tử tò mò đánh giá Ninh Thần.
Ninh Thần đang muốn tiến lên bái kiến, không ngờ Ngũ hoàng tử hướng về phía hắn lộ ra một nụ cười ngây thơ chất phác, sau đó bay nhanh rời đi.
Việc này làm Ninh Thần nhất thời đứng đực ra tại chỗ.
Nhiếp Lương đã đi tới, nhìn Ninh Thần đang ngẩn người, cười nói: “Sao thế, không quen biết Ngũ hoàng tử?”
“Lần đầu tiên thấy... Vị Ngũ hoàng tử này, sao cảm giác cứ quái quái?”
Nhiếp Lương nhìn quanh, hạ giọng nói: “Ngũ hoàng tử khi còn nhỏ sinh một trận bệnh nặng, sau đó đầu óc liền có chút không bình thường, hơi ngây dại.”
Ninh Thần “ồ” một tiếng, sau đó kỳ quái hỏi: “Sao không nghe nói về Tứ hoàng tử?”
“Tứ hoàng tử kiêu dũng thiện chiến, đang ở bên ngoài lĩnh quân... Sắp tới cuối năm, Tứ hoàng tử khẳng định sẽ trở về, đến lúc đó ngươi sẽ gặp được.”
Nhiếp Lương hạ giọng nói: “Ninh Thần, gần đây nên tránh xa các vị hoàng tử ra.”
“Ý gì?”
“Thái tử vừa xảy ra chuyện, hiện giờ vị trí trữ quân chưa định, trong cung sợ là không thiếu một hồi tranh đấu gay gắt, ngươi nếu đi quá gần với hoàng tử nào, sẽ bị các hoàng tử khác coi là đứng về phe đó, đối với ngươi không có lợi!”
Ninh Thần cúi người bái một cái: “Thụ giáo! Hôm nào đến Giáo Phường Tư nghe khúc... Ta mời.”
Nhiếp Lương liếc hắn một cái: “Nhiếp mỗ không đi loại địa phương đó.”
Ninh Thần bĩu môi: “Vậy hôm nào Thiên Phúc Lâu là được chứ gì?”
Nhiếp Lương gật đầu đồng ý.
Sau khi cáo biệt Nhiếp Lương, Ninh Thần đi vào Lạc Hoàng Cung, gặp được Cửu công chúa.
Cửu công chúa vẫn là một thân váy đỏ, nhưng không hề trang điểm, thần sắc ảm đạm, đôi mắt đỏ hoe, giống như chú thỏ vừa khóc xong.
“Sao ngươi lại tới đây?”
“Ách... Ta nhìn thấy hoa mai trong cung đã nở, đột nhiên có linh cảm, viết một bài thơ, Cửu công chúa tài tình tuyệt thế, ta muốn thỉnh công chúa chỉ điểm cho ta.”
Ninh Thần nhìn ra được, tâm trạng Cửu công chúa rất suy sụp, nàng thích thơ từ, hắn nghĩ dùng một bài thơ để nàng vui vẻ hơn chút.
Cửu công chúa tâm trạng không cao, “ồ” một tiếng: “Vậy ngươi nói đi?”
“Góc tường vài nhánh mai, lăng hàn một mình khai...”
Ninh Thần cố ý dừng lại, nhìn Cửu công chúa.
Cửu công chúa ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
“Bài thơ này là ngươi làm?”
Không phải ta làm, là ta “bạch phiêu” (mượn không), Ninh Thần thầm nghĩ, nhưng hắn vẫn da mặt dày gật đầu.
Ai ngờ Cửu công chúa vung nắm đấm nhỏ, giáng cho cánh tay Ninh Thần một cú.
Ninh Thần xoa xoa cánh tay, con bò tót nhỏ này, sức lực còn khá lớn, đánh người rất đau.
Cửu công chúa tức giận nói: “Hảo cho ngươi một tên Ninh Thần, dám dùng thơ của Nhị ca để lừa gạt ta... Nếu để phụ hoàng biết được, khẳng định thưởng cho ngươi một trận trượng hình.”
Ninh Thần lập tức ngây người, đầy mặt kinh ngạc: “Nhị ca là ai?”
Đây là bài ngũ ngôn tuyệt cú của Vương An Thạch, chẳng lẽ thế giới này có Vương An Thạch? Lại còn sửa tên gọi là Nhị ca?
“Đồ ngốc, Nhị ca chính là Nhị ca của ta, chính là Nhị hoàng tử.”
Ninh Thần sợ ngây người!
Cửu công chúa nói: “Bài thơ này là Nhị ca làm năm mười tuổi... Góc tường vài nhánh mai, lăng hàn một mình khai, xa biết không phải tuyết, vì có hương thoang thoảng tới.”
“Hừ, ngươi dám dùng thơ của Nhị ca lừa gạt ta?”
Đầu óc Ninh Thần hoàn toàn trống rỗng.
Mẹ kiếp!!!
Chẳng lẽ vị Nhị hoàng tử này cũng giống hắn, đều là người xuyên không đến?