Ninh Thần cũng không muốn ở lại đây lâu, liền lên tiếng: “Cửu công chúa, chúng ta đi thôi?”
Cửu công chúa lắc đầu, “Để ta ở lại cùng Thái tử ca ca thêm một chút đi!”
Nàng hiểu rất rõ, Thái tử phạm tội mưu nghịch là tội lớn... Dù phụ hoàng có mềm lòng không giết hắn, thì đời này của hắn cũng coi như xong, không bị lưu đày thì cũng bị giam cầm cả đời.
Có lẽ, lần từ biệt này chính là vĩnh viễn.
“Thái tử ca ca, ngươi yên tâm... Ta nhất định sẽ đi cầu xin phụ hoàng tha cho ngươi.”
Thái tử cười khổ lắc đầu.
“Hoài An, đừng đi! Ta như vậy cũng tốt, không cần chịu người khống chế, cũng chẳng phải sống trong cảnh ngươi lừa ta gạt, ngược lại cũng an tâm.”
Cửu công chúa lắc đầu, nàng nhất định phải đi cầu xin cho Thái tử ca ca.
Phế Thái tử nhìn về phía Ninh Thần, nói: “Ngươi có biết vì sao phụ hoàng lại sủng ái ngươi đến vậy không?”
Không đợi Ninh Thần trả lời, phế Thái tử tự nói: “Bởi vì ngươi rất giống Nhị hoàng tử, lão nhị cũng giống ngươi, tài hoa hơn người, mười tuổi đã làm ra những tác phẩm kinh người có một không hai.”
“Mà ngươi, mười lăm tuổi, so với Nhị hoàng tử thì kém hơn một chút... Ta đoán phụ hoàng thích ngươi cũng vì điểm này.”
Không phải ta kém Nhị hoàng tử, mà là ta xuyên qua đến chậm hơn hắn một chút... Ninh Thần thầm mắng trong lòng.
Phế Thái tử tiếp tục nói: “Ninh Thần, nhưng không phải ai cũng có thể bao dung ngươi như phụ hoàng.”
“Ngươi rất có năng lực, nhưng lại quá hành xử khác người, không chút kính sợ hoàng quyền... Phụ hoàng rồi cũng có ngày già đi, tân hoàng chắc chắn sẽ không dung thứ cho sự càn rỡ của ngươi.”
“Ninh Thần, nếu ngươi muốn đặt chân ở kinh thành, muốn có một chỗ đứng trên triều đình... Phải sửa đổi tính tình của ngươi, bằng không kết cục sẽ chẳng tốt đẹp gì.”
Ninh Thần nhìn hắn không nói gì, hắn biết Thái tử nói không sai... Nhưng có những thứ đã ăn sâu vào xương tủy, rất khó thay đổi!
Cho nên, nếu không thể thay đổi chính mình, vậy thì thay đổi người khác.
Chim chóc đậu trên cành cây nhỏ, không phải vì tin tưởng cành cây vững chắc, mà là tin tưởng đôi cánh của chính mình.
Ninh Thần có lòng tin, trước khi tân hoàng đăng cơ, hắn sẽ đủ lông đủ cánh... Khiến thế gian này không ai dám đụng đến hắn.
Phế Thái tử tiếp tục nói: “Ta nói những điều này với ngươi, không phải vì ngươi... Mà là vì Hoài An, ta không muốn nàng bị ngươi liên lụy.”
“Nếu ngươi không thay đổi bản thân, không đủ năng lực bảo vệ nàng, thì hãy tránh xa nàng ra... Người như ngươi quá nguy hiểm, dễ khiến người ta kiêng dè.”
Cửu công chúa vốn đang khóc thương tâm, nghe vậy có chút thẹn thùng: “Thái tử ca ca, ngươi đang nói gì vậy?”
Phế Thái tử cười nói: “Chút tâm tư nhỏ nhoi của ngươi, giấu được ai chứ?”
Ninh Thần bĩu môi, đã lưu lạc thành tù nhân rồi mà còn tâm trí bát quái?
Phế Thái tử nói: “Đúng rồi! Ninh Thần, Tả tướng đang ở Mãng Châu.”
Ánh mắt Ninh Thần hơi co lại: “Chắc chứ?”
Phế Thái tử gật đầu.
“Ta từng nghe Hoàng hậu nói Tả tướng đã tới Mãng Châu, Tả tướng là đường lui cuối cùng của chúng ta.”
“Ý gì?”
Phế Thái tử lắc đầu, nói: “Ta biết cũng không nhiều, nhưng ta đoán quan viên lớn nhỏ ở Mãng Châu, hẳn đều là người của phe cánh Hoàng hậu và Phúc Vương.”
“Ngươi nếu muốn đi Mãng Châu bắt giữ Tả tướng, phải cẩn thận đám quan viên ở đó.”
Ninh Thần khẽ gật đầu.
Phế Thái tử nhìn Cửu công chúa, ánh mắt ôn hòa: “Mấy ngày nữa là sinh nhật ngươi, những năm trước ta đều tổ chức cho ngươi... Tiếc là năm nay không thể tham dự yến tiệc sinh nhật của ngươi rồi!”
“Hoài An, sắp mười lăm tuổi rồi, là người lớn rồi... Sau này Thái tử ca ca không ở đây, ngươi phải tự bảo vệ mình cho tốt!”
Cửu công chúa rơi lệ gật đầu.
Phế Thái tử nhìn về phía Ninh Thần: “Đưa nàng về đi, đây đâu phải chỗ tốt lành gì? Sau này đừng tới nữa!”
......
Ninh Thần cùng Cửu công chúa đi ra đại lao.
Nhìn đôi mắt khóc sưng đỏ của Cửu công chúa, Ninh Thần thở dài: “Đừng thương tâm! Ta thấy bệ hạ không có ý định giết phế Thái tử.”
Cửu công chúa quay đầu nhìn về phía hắn, giọng mang theo tiếng nức nở: “Thật vậy chăng?”
Ninh Thần gật đầu: “Tất cả những người khác đều bị chém đầu, chỉ có phế Thái tử là tạm thời giam giữ... Ta nghĩ bệ hạ hẳn là sẽ không giết Thái tử ca ca của ngươi đâu.”
“Đi thôi, ta đưa ngươi về!”
Cửu công chúa ừ một tiếng: “Sau khi trở về, ta muốn đi tìm phụ hoàng, cầu xin cho Thái tử ca ca.”
“Phụ hoàng có rất nhiều hài tử, chỉ có Thái tử ca ca là sủng ái ta nhất... Hắn mỗi lần tới thăm ta đều mang cho ta bao món ngon vật lạ... Khi còn nhỏ ta rất ngốc, là Thái tử ca ca dạy ta biết chữ đọc sách. Còn có...”
Dọc đường đi, Cửu công chúa cứ luyên thuyên nói về việc Thái tử ca ca đối xử tốt với nàng thế nào.
Ninh Thần cũng không chen lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Đưa Cửu công chúa về đến cung.
Khi Ninh Thần chuẩn bị rời đi, Cửu công chúa vẻ mặt mong đợi hỏi: “Ninh Thần, sau này ngươi sẽ thường xuyên tới thăm ta chứ?”
Ninh Thần suy tư một chút, gật đầu nói: “Sẽ!”
......
Cáo biệt Cửu công chúa, Ninh Thần lái xe đi tới Giáo Phường Tư.
Vũ Điệp dựa vào đầu giường, trong tay cầm một quyển sách, vẻ mặt nghiêm túc điềm tĩnh.
“Ninh công tử?”
Tiểu Hạnh nhìn thấy Ninh Thần, liền doanh doanh hành lễ.
Vũ Điệp quay đầu nhìn lại, đôi mắt to ngập nước sáng lên, thanh âm mềm mại gọi một tiếng Ninh lang.
Ninh Thần cười đi tới: “Xem ra khôi phục rất nhanh, đều có thể ngồi dậy rồi!”
Vũ Điệp cười xinh đẹp: “Bởi vì Mạnh kim y đang phân cao thấp với Viện lệnh đại nhân, nên nô gia mới mau khỏe như vậy.”
Ninh Thần nghi hoặc hỏi: “Ý gì?”
“Mạnh kim y hỏi nô gia, Viện lệnh đại nhân có thể cho nô gia bao lâu để hồi phục? Nô gia nói mười lăm ngày.”
“Mạnh kim y liền cười nhạo Viện lệnh đại nhân là lang băm, hắn nói chỉ mười ngày là có thể khiến nô gia hồi phục.”
Ninh Thần giật mình, không nhịn được bật cười.
“Xem ra không chỉ văn nhân khinh nhau, mà y giả cũng vậy!”
Vũ Điệp nhẹ giọng hỏi: “Ninh lang hôm nay không cần trực ban sao?”
“Ách... Ta hôm nay được nghỉ!”
Đúng lúc này, Tiểu Hạnh bưng một chậu nước đi vào.
“Ninh công tử, ta phải lau mình cho cô nương, ngươi...”
Ninh Thần nao nao, chợt cười nói: “Để đó đi, ta làm cho!”
Tiểu Hạnh khúc khích cười, đặt chậu đồng xuống rồi đi ra ngoài.
Ninh Thần giặt sạch khăn lông, đi đến mép giường, đỡ Vũ Điệp nằm xuống.
Khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Điệp ửng đỏ, quẫn bách nói: “Ninh lang là bậc thiên kim chi khu, sao có thể hầu hạ nô gia chứ? Vẫn là để Tiểu Hạnh làm đi?”
Ninh Thần cười xấu xa: “Thân thể của nàng ta còn hiểu rõ hơn cả nàng, có gì mà phải thẹn thùng?”
Vũ Điệp đỏ mặt đến tận mang tai.
Ninh Thần vén chăn lên, bắt đầu giúp Vũ Điệp lau người.
Chưa đầy ba phút, hơi thở Ninh Thần đã dồn dập, ánh mắt tràn đầy tình dục, suýt chút nữa không kiềm chế được.
Càng lau, nước càng nhiều.
“Ách... Cái đó, vẫn là để Tiểu Hạnh làm đi!”
Ninh Thần có chút chật vật, nếu không phải trên người Vũ Điệp đang có thương tích, hắn đã sớm nhịn không được.
Vũ Điệp đầy mặt thẹn thùng, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng như muốn rỉ máu... Hai chân không tự giác cọ xát, giờ phút này nàng chỉ muốn tắm rửa một cái.
Ninh Thần đi ra ngoài, bảo Tiểu Hạnh vào giúp Vũ Điệp lau người.
Hắn cười khổ cúi đầu nhìn xuống, vội vàng quấn chặt áo khoác để che đậy phần dưới.
Trong đầu không ngừng hiện lên thân thể mềm mại mê người của Vũ Điệp... Ninh Thần không dám ở lại lâu, vội vàng rời khỏi Giáo Phường Tư, ra đến ngoài bị gió lạnh thổi vào, cơn khô nóng trên người mới dần dần tiêu tan.
Hắn đang định lái xe rời đi thì đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Nhiếp thống lĩnh?”
Ninh Thần có chút kinh ngạc cất tiếng gọi, tuy Nhiếp Lương đang mặc thường phục, nhưng Ninh Thần chắc chắn không nhận nhầm người.
Hắn nhớ rõ buổi sáng Nhiếp Lương còn nói với hắn đầy chính nghĩa rằng, chưa bao giờ đến mấy nơi thanh lâu kỹ viện như Giáo Phường Tư này.
Nhiếp Lương nghe có người gọi mình, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong nháy mắt, Nhiếp Lương cảm thấy không khí như ngưng đọng, vô cùng xấu hổ... Dù sao thì hắn cũng rất xấu hổ, khuôn mặt già nua đỏ bừng lên.