Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 305



Ninh Thần trầm ngâm một lát, cất tiếng:

“Chúng ta dọc đường đi vốn đã rất cẩn thận, nhưng cũng khó nói liệu có sơ hở ở đâu mà bại lộ thân phận hay không?”

“Hiện tại ta chỉ nghi ngờ Điêu Thuyền, vấn đề có lẽ nằm ở trên người nó.”

Phan Ngọc Thành hỏi: “Ý ngươi là có người nhận ra Điêu Thuyền là chiến mã?”

Ninh Thần khẽ gật đầu: “Tú Châu là địa bàn của Đoan Vương, Điêu Thuyền quá mức thần tuấn, dễ khiến người ta chú ý... Trừ hoàng thân quốc thích và người trong quân, ai dám cưỡi chiến mã?”

“Có lẽ lúc chúng ta vào thành, đã có người để mắt tới Điêu Thuyền rồi.”

Luật lệ Đại Huyền, dân gian phàm là kẻ dám nuôi dưỡng, cưỡi, buôn bán chiến mã, đều khép vào tội chém đầu!

Ninh Thần cười khổ: “Ta quen Điêu Thuyền không giống bình thường, đến Tú Châu mới nhớ ra chuyện này... Thật là cẩn thận mấy cũng có sai sót!”

Phan Ngọc Thành nói: “Hiện tại còn chưa rõ vấn đề có phải từ Điêu Thuyền hay không, kỳ thực những thứ đó không quan trọng... Quan trọng là kế tiếp chúng ta phải làm thế nào?”

Ninh Thần suy tư một chút, đáp: “Nếu thân phận đã bại lộ, vậy chỉ có thể công khai đối đầu!”

“Lão Phan, ta ở Tú Châu kéo dài thời gian, ngươi tìm cách về kinh!”

Phan Ngọc Thành khó hiểu nhìn hắn.

Ninh Thần nghiêm túc: “Ta sẽ cùng Đoan Vương quần thảo, ngươi lập tức về kinh xin chỉ thị!”

“Thứ nhất, xin bệ hạ hạ chỉ, điều Súng Kíp Doanh tới Tú Châu.”

“Thứ hai, xin bệ hạ hạ chỉ, truyền lệnh cho năm vạn đại quân Tú Châu án binh bất động, bất luận kẻ nào cũng không được điều động.”

Phan Ngọc Thành khẽ gật đầu.

“Lão Phan, ta sẽ tới nha môn Dương Bình Huyện, làm náo loạn sự tình, thu hút sự chú ý của Đoan Vương... Ngươi nhân cơ hội đó mà về kinh!”

Phan Ngọc Thành trầm giọng nói: “Vậy ngươi nhất định phải cẩn thận!”

Ninh Thần gật đầu: “Ngươi cũng vậy, dọc đường về kinh, e là sẽ không thuận lợi!”

Phan Ngọc Thành không nói thêm lời nào, xoay người lên ngựa, phóng đi như bay.

Ninh Thần cau mày.

Phùng Kỳ Chính an ủi: “Ngươi cũng đừng quá lo, biên quan chúng ta còn đánh hạ được... ải này chắc chắn cũng sẽ qua.”

Ninh Thần lắc đầu: “Ta đang lo chuyện khác.”

“Chuyện gì?”

“Ngự Kiếm.” Ninh Thần cười khổ, “Ngự Kiếm để lại khách điếm, vạn nhất bị người của Đoan Vương tìm thấy, chúng ta mất đi chỗ dựa cuối cùng rồi.”

“Chỉ riêng việc mất Ngự Kiếm thôi đã đủ khiến ta đau đầu.”

Phùng Kỳ Chính biến sắc: “Vậy để ta đi một chuyến Tú Châu, mang Ngự Kiếm tới.”

Ninh Thần lắc đầu: “Nếu thân phận chúng ta bại lộ vì Điêu Thuyền, thì người của Đoan Vương chắc chắn đang ôm cây đợi thỏ ở khách điếm, trở về chính là nộp mạng.”

“Ta có thể công khai thân phận, ta không tin bọn chúng dám giết người của Giám Sát Tư?”

Ninh Thần nhìn y: “Nếu ngươi chết rồi, ai chứng minh được thân phận của ngươi? Hơn nữa... Bọn chúng đến mưu nghịch còn dám, giết một kẻ thuộc Giám Sát Tư thì đáng là bao?”

Phùng Kỳ Chính nghi hoặc: “Vậy chúng ta tới nha môn Dương Bình Huyện lúc này, chẳng phải cũng là tìm chết sao?”

Ninh Thần cười nói: “Cho nên, chúng ta phải làm náo động lớn lên... Ta ở Đại Huyền vẫn còn chút danh tiếng, phải để tất cả mọi người biết, ta đã tới Dương Bình Huyện.”

“Vậy Ngự Kiếm thì sao?”

Ninh Thần thở dài: “Đành đánh cược vận may thôi! Ngự Kiếm ta giấu rất bí mật, trừ phi người của Đoan Vương gặp vận cứt chó, nếu không đừng hòng tìm thấy.”

“Lão Phùng, ngươi đi dắt ngựa lại đây, chúng ta tới huyện nha.”

Phùng Kỳ Chính gật đầu, đi dắt ngựa.

Ninh Thần đi tới, túm tóc tên nha dịch cầm đầu xách lên.

“Nhận ra ta không?”

Tên nha dịch cầm đầu hoảng sợ lắc đầu.

Ninh Thần gằn từng chữ: “Nghe cho kỹ... Ta là Bạc Y của Giám Sát Tư Đại Huyền, Ninh Thần.”

Tên nha dịch sững sờ!

“Ngươi... ngươi là Ninh Bạc Y?”

Ninh Thần gật đầu.

“Ngươi thực sự là Ninh Bạc Y?”

“Đảm bảo không giả! Thế nào, Đại Huyền còn có kẻ dám giả mạo ta sao?”

Ninh Thần nói, lấy lệnh bài của mình ra.

Thành vệ quân Tú Châu kiểm soát rất nghiêm, thứ này hắn phải giấu trong ống ủng mới mang vào được.

Tên nha dịch cầm đầu nhìn hai chữ Ninh Thần trên lệnh bài, mắt sáng rực.

“Anh em ơi, mau nhìn, là Ninh Bạc Y, Ninh Bạc Y sống sờ sờ... Ninh Bạc Y tới Dương Bình Huyện chúng ta rồi.”

Đám nha dịch vừa rồi còn kêu rên dưới đất, giờ đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.

“Mau mau mau... Đều cút lại đây bái kiến Ninh Bạc Y!”

Đám nha dịch dưới đất vội vàng bò dậy, vây quanh lại.

“Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau bái kiến Ninh Bạc Y đi.”

Đám nha dịch vội vàng hành lễ, đồng thanh hô lớn: “Tham kiến Ninh Bạc Y!”

Tên nha dịch cầm đầu phấn khích nói: “Ninh Bạc Y, anh em chúng tôi sùng bái ngài lắm... Thật không ngờ ngài lại tới Dương Bình Huyện chúng ta.”

“Sớm biết ngài là Ninh Bạc Y, đánh chết chúng tôi cũng không dám ra tay với ngài!”

Ninh Thần đầy đầu dấu chấm hỏi, tình huống này khiến hắn không biết phải phản ứng thế nào.

“Các ngươi đều biết ta?”

“Đại Huyền bây giờ còn ai không biết Ninh Bạc Y chứ? Ngài chính là anh hùng của Đại Huyền, sát xuyên vương đình Bắc Đô, bắt sống Bắc Đình Vương, tại Sùng Châu đao trảm quốc cữu... Những bài thơ từ ngài viết, tiểu nhân đều đã đọc qua, viết hay vô cùng.”

Ninh Thần nhìn tên nha dịch cầm đầu, gã này đột nhiên nhiệt tình như vậy, khiến hắn cũng thấy ngượng khi đòi lại năm mươi lượng bạc.

“Các ngươi nói sùng bái ta, ta ở phía trước chinh chiến, bảo vệ quốc gia... Còn các ngươi lại ở phía sau ức hiếp bá tánh?”

Tên nha dịch cầm đầu ngơ ngác: “Ninh Bạc Y, chúng tôi đâu có ức hiếp bá tánh?”

Ninh Thần hừ lạnh: “Các ngươi lập chốt chặn ven đường, cấm bá tánh xuất nhập, lừa họ trồng Thần Tiên Hoa, khiến dân chúng lầm than... Còn dám nói không ức hiếp bá tánh?”

Tên nha dịch cầm đầu rụt cổ: “Ninh Bạc Y, ngài có phải hiểu lầm gì không? Thần Tiên Hoa là quốc chi trọng khí, là bệ hạ hạ chỉ lệnh trồng, sao có thể là ức hiếp bá tánh được?”

Ninh Thần: “???”

Hắn nhìn chằm chằm tên nha dịch một lúc, thấy gã không giống đang nói dối.

Xem ra là Đoan Vương giả truyền thánh chỉ, những kẻ này chỉ là tiểu lại tầng dưới, hoàn toàn không biết gì, còn tưởng rằng mình đang vì nước vì dân.

Ninh Thần lắc đầu, xoay người lên ngựa, phân phó:

“Đem chiêng ra gõ lên, nói cho bá tánh Dương Bình Huyện biết, Ninh mỗ phụng chỉ tuần tra!”

Đám nha dịch này, mỗi đội đều có một chiếc chiêng nhỏ, khi bắt giữ phạm nhân hoặc phát hiện tung tích tội phạm, có thể gõ chiêng triệu hoán đồng bọn.

“Ninh Bạc Y Đại Huyền, phụng chỉ tuần tra Dương Bình Huyện!”

“Ninh Bạc Y Đại Huyền, phụng chỉ tuần tra Dương Bình Huyện!”

“Ninh Bạc Y Đại Huyền, phụng chỉ tuần tra Dương Bình Huyện!”

Đám nha dịch đi phía trước, vừa gõ chiêng vừa hô lớn.

Ninh Thần và Phùng Kỳ Chính cưỡi ngựa theo sau.

Nơi này khá hẻo lánh.

Khi vào tới huyện thành, theo tiếng chiêng và tiếng hô của đám nha dịch, vô số bá tánh từ khắp nơi đổ xô lại.

Sự tích của Ninh Thần họ đã nghe nhiều, nhưng chưa từng thấy người thật.

Mọi người đều tranh nhau chạy tới xem Ninh Bạc Y lẫy lừng danh tiếng.

Ninh Thần ngồi trên lưng ngựa, không ngừng vẫy tay với bá tánh xung quanh.

“Các hương thân! Ta là Bạc Y của Giám Sát Tư Đại Huyền - Ninh Thần, phụng mệnh bệ hạ tới tuần tra Dương Bình Huyện... Mọi người nếu có nỗi oan khuất gì, cứ việc nói cho ta, ta sẽ làm chủ cho các vị.”