Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 327



“Ninh Thần, chúc mừng nhé!”

“Hiện tại không thể gọi Ninh Thần nữa, phải gọi là Ninh Hầu gia!”

“Bộ mãng bào này thật uy phong.”

Một đám người vây quanh Ninh Thần, kẻ nói người cười, vô cùng náo nhiệt.

Ninh Thần bực bội nói: “Đừng có giả vờ giả vịt nữa, đối với người ngoài ta là Hầu gia, nhưng trước mặt các ngươi, ta vẫn là Ninh Thần... Anh em chúng ta với nhau, đừng khách sáo như thế.”

“Ta vẫn là thiếu niên năm nào, không hề thay đổi.”

“Các ngươi cứ bận việc đi! Ta đi khoe khoang một vòng đã... Tối nay chúng ta gặp nhau ở Giáo Phường Tư!”

Cao Tử Bình và mấy người nhìn nhau, đồng thanh nói: “Cung tiễn Hầu gia!”

Ninh Thần trợn mắt, giơ ngón giữa về phía bọn họ, “Cút ngay!”

Dứt lời, Ninh Thần đi vào phòng của Phan Ngọc Thành.

Kết quả Phan Ngọc Thành không có ở đó, không khoe khoang được, khiến Ninh Thần có chút thất vọng.

Hắn lại đi vào phòng của Cảnh Kinh.

Cảnh Kinh hôm nay cũng ở trong triều đình, đã biết tin Ninh Thần được phong Hầu.

Nhìn thấy Ninh Thần, y vội vàng đứng dậy hành lễ: “Gặp qua Hầu gia!”

“Cảnh đại nhân, giữa chúng ta, đừng làm mấy trò khách sáo này.”

Cảnh Kinh cười nói: “Quy củ không thể loạn.”

“Muốn giảng quy củ đúng không? Vậy ngươi dập đầu cho ta một cái xem nào?”

Cảnh Kinh khóe miệng giật giật, liền chuyển chủ đề: “Tìm ta có việc gì?”

Ninh Thần lắc đầu: “Không có việc gì!”

Cảnh Kinh: “???”

Ninh Thần cười nói: “Ta chỉ tới khoe khoang bộ mãng bào này với Cảnh đại nhân một chút thôi.”

Cảnh Kinh cạn lời.

“Cảnh đại nhân ngươi cứ bận việc đi, ta khoe xong rồi, đi trước đây!”

Cảnh Kinh dở khóc dở cười, bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng rồi lại nhịn không được bật cười... Ninh Thần vẫn là Ninh Thần, không hề vì phong Hầu mà trở nên xa cách với bọn họ.

.......

Ninh Thần từ Giám Sát Tư đi ra, vốn định về nhà, nhưng nghĩ lại, hắn liền đổi hướng đi về phía Giáo Phường Tư.

Bộ mãng bào này hơi rộng, tay áo quá dài, hắn muốn tìm Vũ Điệp sửa lại một chút.

Nửa đường, Ninh Thần từ xa đã thấy hai cỗ xe ngựa đối đầu, chặn mất hơn phân nửa mặt đường.

Một thanh niên ăn mặc hoa lệ, dẫn theo một đám người, mạnh mẽ áp giải một đại phu đang cõng hòm thuốc lên xe ngựa.

Mà ở phía đối diện, chỉ có một lão nhân khoảng sáu mươi tuổi.

Chỉ thấy lão bùm một tiếng quỳ xuống đất, đau khổ cầu xin: “Nhậm thiếu gia, cầu xin ngài, thiếu phu nhân nhà ta thật sự không chịu nổi nữa rồi, xin ngài giơ cao đánh khẽ.”

Thanh niên ăn mặc hoa lệ kia một cước đá lão nhân ngã lăn ra đất: “Phu nhân nhà ngươi không chịu nổi thì liên quan gì đến ta... Còn dám chặn đường, coi chừng bổn thiếu gia đánh gãy chân ngươi.”

Nói xong, hắn sai người mạnh mẽ kéo xe ngựa của lão nhân ra, rồi dẫn người lái xe rời đi.

Lão nhân đuổi theo phía sau một đoạn, kết quả chân vấp phải đá, ngã nhào xuống đất.

Lão chật vật bò dậy, nước mắt lưng tròng, miệng lẩm bẩm: “Phải làm sao đây? Phải làm sao bây giờ?”

Chờ Ninh Thần phóng ngựa tới nơi, cỗ xe ngựa của thanh niên kia đã đi xa.

Chỉ còn lão nhân ngồi dưới đất vừa khóc vừa lẩm bẩm.

Ninh Thần tới trước mặt, xoay người xuống ngựa.

Bách tính xung quanh vây xem, nhìn thấy bộ mãng bào trên người Ninh Thần, vội vàng quỳ rạp xuống đất.

Bách tính bình thường đều biết, hắc đế bạc mãng, chỉ có Hầu gia mới được mặc.

Ninh Thần bước tới, nhìn lão nhân: “Lão nhân gia, đã xảy ra chuyện gì?”

Lão nhân nghe thấy giọng nói, ngẩng đầu nhìn lên, tức khắc sợ tới mức sắc mặt đại biến, vội vàng hoảng loạn bò dậy: “Thảo dân tham kiến Hầu gia!”

“Mọi người đứng lên đi!”

Ninh Thần nâng tay ra hiệu.

Lão nhân cảm thấy Ninh Thần có chút quen mắt, suy nghĩ một chút rồi hỏi dò: “Ngài... Ngài là Ninh Bạc Y phải không?”

Ninh Thần gật đầu, kinh thành không ít bách tính đều nhận ra hắn, điều này cũng không lạ.

“Ninh Bạc Y, không đúng, là Ninh Hầu gia... Cầu ngài cứu lấy thiếu phu nhân nhà ta, cầu ngài cứu lấy thiếu phu nhân nhà ta...”

Ninh Thần hỏi: “Thiếu phu nhân nhà ngươi bị làm sao?”

“Thiếu phu nhân nhà ta khó sinh, từ tối qua tới giờ, người đã đau đến ngất đi mấy lần, mời rất nhiều đại phu đều bó tay không cách nào... Cầu xin đại nhân nể tình tướng quân nhà ta, cứu lấy thiếu phu nhân...”

Ninh Thần ngẩn ra, hỏi: “Tướng quân nhà ngươi là ai?”

“Tướng quân nhà ta là Lương Kinh Võ ở Bắc Lâm Quan, tướng quân gửi thư về, nói còn từng cùng Ninh Hầu gia đánh giặc.”

Sắc mặt Ninh Thần thay đổi: “Tướng quân nhà ngươi là Lương Kinh Võ?”

“Phải!”

“Kẻ vừa rồi cướp đại phu đi là người thế nào?”

“Là công tử của Lễ Bộ Tả Thị Lang Nhậm Kỳ Phong Nhậm đại nhân... Tiểu thiếp được Nhậm đại nhân sủng ái nhất chỉ vô tình bị cắt trúng cánh tay, tiểu nhân đã mời Trần đại phu trước, bọn họ ngang ngược vô lý, cướp Trần đại phu đi mất.”

Lão nhân lau nước mắt: “Bọn họ thấy tướng quân nhà ta quanh năm không ở nhà nên mới bắt nạt người quá đáng.”

“Ngươi đợi ta ở đây!”

Ninh Thần xoay người lên ngựa, phóng ngựa rời đi.

Lương Kinh Võ tuy chỉ là tam phẩm tướng quân, nhưng lại nắm giữ mười vạn đại quân.

Lương Kinh Võ dựa vào sự kiêu dũng thiện chiến của bản thân, từng chút từng chút tích góp quân công mới có được vị trí hiện tại... Đáng tiếc hắn ở kinh thành không có căn cơ và bối cảnh, lại là võ tướng, quanh năm trấn thủ Bắc Lâm Quan, khó trách người nhà lại bị bắt nạt.

Có người sinh ra ở La Mã, có người sinh ra đã là trâu ngựa.

Như Tứ hoàng tử, khởi đầu đã là nhị phẩm tướng quân.

Giống như Lương Kinh Võ, không bối cảnh, không quan hệ, lại quanh năm không ở kinh thành... Những kẻ cận thần này căn bản không thèm để vào mắt.

Thế giới này là vậy, kiên định chịu khó cũng không bằng kẻ biết múa mép khua môi.

Nhậm Kỳ Phong?

Đôi mắt Ninh Thần nheo lại.

Nhậm Kỳ Phong là Lễ Bộ Tả Thị Lang, cũng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Thẩm Mẫn cho vị trí Thượng Thư.

Vừa hay, nhân cơ hội này diệt trừ chướng ngại vật này, giúp Thẩm Mẫn thượng vị.

Đang suy tư, xe ngựa của Nhậm gia đã xuất hiện trong tầm mắt Ninh Thần.

“Dừng lại cho ta!”

Ninh Thần quát lớn.

Hắn phóng ngựa như bay, đi tới trước xe ngựa, hoành đao lập mã, chặn đứng đường đi.

Hộ vệ xung quanh xe ngựa vừa định mở miệng răn dạy, nhưng khi nhìn rõ bộ mãng bào trên người Ninh Thần, sợ tới mức miệng không khép lại được, quỳ rạp xuống đất.

Ninh Thần xuống ngựa, bước về phía xe ngựa.

“Tên khốn mù mắt nào dám chặn xe ngựa của bổn thiếu gia...”

Nhậm thiếu gia mắng to, thò đầu ra khỏi xe.

Nhưng không đợi hắn phản ứng, đã bị một bàn tay to túm tóc lôi ra khỏi xe ngựa, ném xuống đất.

Nhậm thiếu gia ngã xuống, rên lên một tiếng.

“Đồ khốn kiếp, muốn chết à? Có tin bổn thiếu gia giết cả nhà ngươi không... Ngươi biết ta là ai không? Ta là...”

Tiếng chửi bới của Nhậm thiếu gia đột nhiên im bặt.

Hắn nhìn thấy bộ mãng bào trên người Ninh Thần, lập tức sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra, hoảng loạn bò dậy quỳ xuống: “Tham, tham kiến Hầu gia... Hầu gia thứ tội, tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân có mắt không tròng...”

Phanh!!!

Ninh Thần một cước đá văng hắn ra xa.

“Trần đại phu, mời xuống xe!”

Ninh Thần hô lớn vào trong xe.

Trần đại phu thò đầu ra, nhìn thoáng qua tình hình bên ngoài, lại nhìn thấy bộ mãng bào của Ninh Thần, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy: “Thảo dân... Thảo dân tham kiến...”

“Đừng nói nhiều, mau xuống đây, nhân mệnh quan thiên!”

Ninh Thần kéo ông ta từ trên xe xuống, túm đến trước ngựa, chính mình lên ngựa trước, rồi kéo Trần đại phu lên theo... Sau đó phóng ngựa chạy như điên.

“Ninh công tử, chúc mừng phong Hầu! Khi nào có thời gian, mời đến Đồng An Đường uống chén trà.”

Chạy được một đoạn, sắc mặt Trần đại phu đã bình tĩnh trở lại, nào còn chút sợ hãi nào? Ông ta cười nói với Ninh Thần.

Ánh mắt Ninh Thần co rút: “Ngươi là chưởng quầy của Đồng An Đường?”

“Đúng vậy!”

“Đã biết! Hôm nào có thời gian ta sẽ tìm ngươi.”

Vị Trần đại phu này chính là người của Quỷ Ảnh Môn.

Khi hắn rời khỏi Tú Châu, đại sư huynh của Quỷ Ảnh Môn là Tạ Tư Vũ đã dặn, nếu có việc thì tới Đồng An Đường tìm chưởng quầy.

Chỉ là gần đây hắn bận quá nên chưa có thời gian đi.

Ninh Thần quay đầu trở lại.

Lão nhân nhìn thấy Trần đại phu, vô cùng kích động, mừng đến phát khóc.

Ninh Thần nói: “Ngươi đưa Trần đại phu về nhà trước đi... Ta sẽ tới ngay sau đó!”