Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 340



Lệ Chí Hành sau khi lấy lại tinh thần, vội vàng nói: “Hầu gia, việc này sao có thể đùa giỡn? Đây chính là ý chỉ của bệ hạ.”

Hắn cho rằng Ninh Thần vì bảo vệ Ninh Hiển Nhiên nên không muốn giao người cho hắn.

Ninh Thần thở dài, nói: “Ta nói đều là sự thật... Không tin ngươi cứ hỏi bọn họ.”

Phan Ngọc Thành cùng Cao Tử Bình gật đầu.

Biểu cảm của Lệ Chí Hành cứng đờ, “Này... Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Ninh Thần cũng không giấu giếm, đem sự tình kể lại một lần!

Sắc mặt Lệ Chí Hành trở nên nghiêm túc, “Chuyện này rõ ràng là nhắm vào ngươi.”

Ninh Thần khẽ gật đầu.

“Hầu gia, mượn bước nói chuyện!”

Hai người đi vào trong viện.

Lệ Chí Hành hạ thấp giọng: “Hầu gia, chuyện này nhất định phải ngăn chặn... Một khi truyền ra ngoài, nếu ngươi mang tiếng ác giết cha, không những ảnh hưởng đến hôn sự của ngươi cùng công chúa, mà chỉ sợ tiền đồ cũng sẽ tan thành mây khói.”

“Như vậy đi, ta nghĩ cách dùng tử tù thay thế Ninh đại nhân...”

Lời còn chưa dứt, hắn đã thấy Ninh Thần xua tay.

“Chỉ sợ không ổn, lúc chém đầu sẽ phải nghiệm minh chính thân, một khi bại lộ thì chính là tội khi quân, đến lúc đó ngươi cũng không thể chối tội!”

Lệ Chí Hành nói: “Ta sẽ thay ngỗ tác cùng đao phủ bằng người của mình... Đảm bảo không thành vấn đề!”

Ninh Thần cười khổ, “Nếu đến lúc chém đầu, Thượng thư lệnh đột nhiên xuất hiện yêu cầu kiểm tra thực hư... Ngươi tính sao?”

“Này...” Lệ Chí Hành không rõ nguyên do, “Tại sao Thượng thư lệnh lại làm vậy?”

Ninh Thần cười nói: “Ta chỉ lấy ví dụ thôi... Không có Thượng thư lệnh thì cũng sẽ có người khác xuất hiện, yêu cầu nghiệm minh chính thân.”

Lệ Chí Hành nhíu mày, “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Tiến cung diện thánh, tố cáo ta!”

Lệ Chí Hành kinh hãi, “Sao có thể làm vậy?”

“Giấu giếm mới là tội khi quân, đến lúc đó ngươi cũng sẽ bị kéo xuống nước... Cho nên, cứ tấu trình sự thật với bệ hạ! Đi thôi, Cảnh Kinh đã tiến cung rồi.”

Tiễn Lệ Chí Hành đi, ánh mắt Ninh Thần trở nên lạnh lẽo.

Chiêu này của đối phương quả thực đủ tàn nhẫn.

Không những muốn hắn thân bại danh liệt, tiền đồ hủy hoại, mà còn muốn kéo những người thân cận với hắn xuống nước.

Vốn tưởng rằng giải quyết xong Hoàng hậu, Tả tướng thì mình ở kinh thành có thể kê cao gối mà ngủ... Không ngờ kẻ ẩn nấp trong bóng tối lại có thủ đoạn thâm độc hơn.

Người này sẽ là ai?

Thượng thư lệnh?

Tứ hoàng tử?

Thượng thư lệnh này tuyệt đối có vấn đề.

Độc Xà Thiềm chỉ hướng về phía Tứ hoàng tử.

Ninh Thần đang trầm tư, Phùng Kỳ Chính vẻ mặt phẫn nộ từ ngoài viện xông vào.

“Không phải bảo ngươi nhìn chằm chằm chưởng quầy Thiên Phúc Lâu sao? Xảy ra chuyện gì rồi?”

Phùng Kỳ Chính giận dữ nói: “Mặc kệ cái tên chưởng quầy Thiên Phúc Lâu khốn kiếp đó đi... Xảy ra đại sự rồi, hiện tại bên ngoài đang đồn đại ngươi phát rồ, vì leo cao, vì muốn cưới công chúa, vì tỏ lòng trung thành với bệ hạ mà độc sát cha ruột.”

Phan Ngọc Thành cùng Cao Tử Bình cũng nghe thấy, sắc mặt khó coi bước ra từ trong phòng.

Cao Tử Bình giận dữ nói: “Đứa nào đang tung tin đồn nhảm? Bắt hắn về đây, cho nếm thử khổ hình của Giám Sát Tư, xem hắn còn dám ăn nói bậy bạ nữa không?”

Sắc mặt Phan Ngọc Thành xanh mét, “Ba người thành hổ. Độc sát cha ruột, thiên lý bất dung... Nếu để tin này lan truyền rộng rãi, chỉ sợ sẽ kích động sự phẫn nộ của dân chúng.”

“Đến lúc đó, anh hùng Đại Huyền lại trở thành kẻ phát rồ... Hôn sự của ngươi và công chúa e là sẽ bị ảnh hưởng.”

“Nhất định phải bắt kẻ tung tin đồn này lại... Không thể để bọn chúng đổi trắng thay đen, ăn nói bừa bãi.”

Ninh Thần lại bật cười.

Ba người kinh ngạc nhìn hắn.

Bọn họ đều sắp lo đến phát điên, Ninh Thần vậy mà vẫn còn cười được?

Ninh Thần cười nói: “Truyền tin có đầu có đuôi... Vì cưới công chúa, vì quan cao lộc hậu mà độc sát cha ruột, lý do này nghe cũng rất hợp lý đấy chứ.”

Phùng Kỳ Chính tức đến hộc máu, “Ngươi, ngươi còn cười được?”

Ninh Thần cười nói: “Khóc cũng đâu giải quyết được vấn đề?”

Phùng Kỳ Chính sốt ruột nói: “Nhưng chúng ta cũng không thể ngồi chờ chết, mặc kệ bọn chúng nói hươu nói vượn được? Ninh Thần, ngươi thông minh thế mà, mau nghĩ cách đi.”

Ninh Thần cười nói: “Loại thủ đoạn nhỏ mọn này, một chiêu là phá được!”

Ba người đồng loạt nhìn hắn.

Phan Ngọc Thành nói: “Ngươi đã có chủ ý rồi?”

Ninh Thần gật đầu.

“Kế sách gì? Mau nói!”

Ninh Thần cười nói: “Đừng lo lắng! Danh dự của ta, há lại để vài ba câu nói của bọn chúng phá hủy được?”

“Lão Phan, tung hết Hồng y của Giám Sát Tư ra ngoài... Cho bọn họ giả trang dân chúng, âm thầm điều tra nguồn gốc tin đồn.”

Phan Ngọc Thành gật đầu, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó?” Ninh Thần suy nghĩ một chút, chợt cười nói: “Sau đó ta phải vào cung ‘ai oán’ một chút!”

“Tối nay gặp nhau ở Giáo Phường Tư!”

Ninh Thần xua tay, lắc đầu rời đi.

Để lại ba người Phan Ngọc Thành nhìn nhau ngơ ngác.

......

Dưỡng Tâm Điện!

Huyền Đế nhíu mày.

Cảnh Kinh vừa đi buổi chiều, Lệ Chí Hành lại tới.

Hai người tới đều vì cùng một sự kiện!

Huyền Đế liếc nhìn Toàn Thịnh, “Ngươi thấy thế nào?”

Toàn công công vội vàng nói: “Nô tài ngu dốt, chỉ biết chăm sóc bệ hạ, những thứ khác đều không hiểu... Nhưng nô tài luôn cảm thấy Ninh Hầu gia không thể nào làm loại chuyện đó.”

Huyền Đế cười nhạo một tiếng, “Hắn đương nhiên sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy... Ba ngày nữa Ninh Hiển Nhiên mới bị hỏi trảm, hắn lúc này chạy tới độc sát, trừ phi đầu óc có vấn đề.”

“Trẫm tức giận là vì kẻ tính kế Ninh Thần... Đây là muốn dồn Ninh Thần vào đường cùng, thật sự ác độc đến cực điểm!”

Toàn công công cẩn trọng hỏi: “Ý bệ hạ là, Ninh Hầu gia bị người ta hãm hại?”

Huyền Đế tức giận nói: “Ngươi cái đồ gỗ mục này, chuyện rõ rành rành thế mà còn hỏi?”

“Nô tài vụng về, bệ hạ bớt giận... Vậy, vậy giờ phải làm sao?”

Huyền Đế trầm giọng nói: “Trẫm đã giao trách nhiệm cho Cảnh Kinh và Lệ Chí Hành điều tra, nhất định phải trả lại sự trong sạch cho Ninh Thần... Tìm được kẻ đứng sau màn, trẫm nhất định phải lột da hắn!”

“Người do chính tay trẫm chọn làm phò mã mà cũng có kẻ dám vu hãm... Đáng giận đến cực điểm!”

Lúc này, một tiểu thái giám nhẹ nhàng bước vào, quỳ xuống nói: “Bệ hạ, Ninh Hầu gia cầu kiến!”

Huyền Đế sững sờ một chút, “Cho hắn vào!”

“Tuân lệnh!”

Tiểu thái giám lui ra ngoài.

Chốc lát sau, Ninh Thần bước vào.

“Thần, tham kiến bệ hạ!”

Huyền Đế xụ mặt, “Ngươi còn mặt mũi tới gặp trẫm... Không phải ngươi tự xưng là thông minh sao? Sao còn để người ta tính kế?”

Khóe miệng Ninh Thần giật giật.

Lão hổ cũng có lúc ngủ gật, được không?

Hắn thường xuyên đi Thiên Phúc Lâu ăn cơm, quỷ mới nghĩ được là mình lại nổi hứng ghé qua Thiên Phúc Lâu mua đồ ăn mang về, kết quả bên trong lại bị hạ độc.

“Thần biết sai, xin bệ hạ bớt giận!”

Ninh Thần vẻ mặt ngoan ngoãn, “Bệ hạ không nghi ngờ là thần độc sát Ninh Hiển Nhiên chứ?”

Huyền Đế theo bản năng cầm lấy chén trà trên bàn, Ninh Thần cũng theo bản năng lách mình tránh né.

Ai ngờ Huyền Đế chỉ bưng lên uống một ngụm.

Huyền Đế tức giận nói: “Ngươi cứ xoắn xuýt cái gì đó?”

Ninh Thần: “???”

Mẹ kiếp!!!

Ngươi vừa rồi rõ ràng định dùng chén trà ném ta, đừng tưởng ta không thấy... Ninh Thần thầm mắng trong lòng.

“Trẫm đã lệnh cho Cảnh Kinh và Lệ Chí Hành toàn lực điều tra, nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho ngươi... Sau này làm việc cẩn thận chút, đừng có ngày nào cũng bắt trẫm phải lo lắng vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi của ngươi.”

Ninh Thần vẻ mặt thành thật, “Thần sợ hãi! Bệ hạ quả nhiên nhìn xa trông rộng, liếc mắt một cái đã nhìn ra thần bị oan.”

Da mặt Huyền Đế khẽ run rẩy, “Trừ cái đồ gỗ mục như Toàn Thịnh ra, người sáng suốt nào mà không nhìn ra ngươi bị oan?”

Toàn công công: “......”

Ninh Thần nhìn Toàn công công vô tội nằm không cũng trúng đạn, có chút buồn cười.

Huyền Đế nói: “Trẫm đã hạ chỉ, ngăn chặn chuyện này... Chính ngươi cũng phải xuống tay điều tra, kẻ này lòng dạ khó lường, nhất định phải mau chóng bắt được hắn, tránh để tin tức lan truyền, bá tánh không hiểu nội tình mà mù quáng tin theo.”

Ninh Thần cười khổ: “Bệ hạ, tin tức đã lan truyền rồi!”

“Cái gì?”

Huyền Đế kinh ngạc, sắc mặt tức khắc âm trầm xuống.