Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 350



Đoàn người Ninh Thần, dưới sự dẫn dắt của Phó Lô, đi tới trước một tòa sân viện khí phái.

Tôn Võ Quán!

Tôn Võ Quán này là nơi Võ quốc tiếp đãi sứ thần, cũng không khác mấy so với Tứ Di Quán của Đại Huyền.

Tôn Võ Quán có hai cánh cửa.

Một cửa chính, một cửa hông.

Cửa chính tất nhiên là dành cho người đi.

Cửa hông là nơi để gia súc, xe cộ qua lại.

Phó Lô cười hệt như Phật Di Lặc, chỉ chỉ cửa hông: “Chư vị, mời!”

Sắc mặt đám người Thẩm Mẫn lập tức trầm xuống.

Bắt bọn họ đi cửa hông, đây rõ ràng là sự nhục nhã trần trụi.

Mọi người nhìn về phía Ninh Thần.

Ninh Thần thần sắc bình tĩnh, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.

Hắn nhìn về phía Phó Lô: “Chúng ta là khách, sao có thể đi trước Phó đại nhân được? Phó đại nhân mời trước!”

Biểu cảm của Phó Lô hơi cứng đờ.

“Ninh Hầu gia là khách quý, tự nhiên phải lấy lễ đối đãi... Vẫn là Hầu gia mời trước!”

Ninh Thần khẽ gật đầu: “Được, vậy ta không khách khí!”

Phó Lô cùng đám quan viên Võ quốc đầy mặt giễu cợt nhìn đám người Ninh Thần.

“Giá!!!”

Ninh Thần kẹp chặt hai chân vào bụng ngựa, nhẹ nhàng kéo cương.

Điêu Thuyền phát ra một tiếng hí dài, hai vó trước giơ cao về phía đám người Phó Lô.

Đám người Phó Lô sắc mặt đại biến, kinh hoảng thất thố né sang hai bên, sợ bị vó ngựa giẫm trúng.

Móng trước của Điêu Thuyền chạm đất, nó bước những bước chân đầy kiêu hãnh đi xuyên qua giữa đám quan viên Võ quốc.

“Theo sát!”

Ninh Thần nhàn nhạt nói.

Phan Ngọc Thành cùng mấy người khác sực tỉnh, vội vàng thúc ngựa đuổi theo.

Ninh Thần ngay cả ngựa cũng lười xuống, trực tiếp thúc ngựa vọt qua cửa chính đi vào.

Đám người Phan Ngọc Thành theo sát phía sau.

Một đoàn người hùng hổ đi vào từ cửa chính.

Đám người Phó Lô sau khi hoàn hồn, sắc mặt xanh mét.

Quá kiêu ngạo!

Thúc ngựa vào quán, đây là sự khiêu khích và nhục nhã trần trụi.

Vó ngựa kia tựa như mỗi một cú giậm đều giẫm lên mặt bọn họ, khiến da mặt bọn họ nóng ran.

Lý Thụy Thức nhíu mày nhìn Phó Lô: “Bệ hạ đã dặn đi dặn lại, lần này là hòa đàm, phải lấy lễ đối đãi... Phó đại nhân có ý gì? Là muốn phá hỏng hòa đàm sao?”

Đáy mắt Phó Lô thoáng hiện vẻ hung ác, nhưng trên mặt lại nở nụ cười: “Lý đại nhân lời ấy nghiêm trọng rồi, đã là hòa đàm thì chính là cuộc tranh giành lợi ích... Ta chỉ là muốn cho sứ thần Đại Huyền một cái đòn phủ đầu, vì Võ quốc tranh thủ lợi ích lớn hơn mà thôi.”

Lý Thụy Thức trầm giọng nói: “Phó đại nhân có phải đang quá tự cho là đúng không? Đó chính là Ninh Thần đấy.”

Phó Lô cười nói: “Là ta lỗ mãng... Lần sau sẽ không thế nữa!”

“Lý đại nhân xin bớt giận, chúng ta cũng vào thôi!”

Lý Thụy Thức không nói thêm gì nữa, xoay người chuẩn bị đi vào, chỉ nghe “keng” một tiếng.

Đám quan viên Võ quốc đều ngây người!

Cửa chính bị đóng lại.

Đám quan viên Võ quốc nhìn nhau, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Phó Lô giận dữ quát: “Mở cửa ra!”

Một tên hộ vệ tiến lên muốn đẩy cửa, kết quả dùng hết sức bình sinh, đại môn vẫn không chút sứt mẻ.

“Đại nhân, bên trong đã cài then.”

Da mặt Phó Lô run rẩy.

Đám quan viên Võ quốc giận không kìm được.

Cửa chính đóng chặt, lại còn cài then từ bên trong... Muốn vào chỉ có thể đi cửa hông.

Chẳng lẽ bọn họ lại đi dỡ cửa chính ra?

Tự dỡ cửa, chuyện này còn mất mặt hơn cả việc đi cửa hông.

Hơn nữa, tấm biển cửa chính là do Nữ Đế ngự bút đề tự, ai dám mạo phạm?

Phó Lô hoàn toàn không cười nổi nữa, sắc mặt âm trầm như muốn nhỏ ra nước.

Hay thật, vốn định nhục nhã sứ đoàn Đại Huyền một chút... Kết quả bây giờ lại rơi vào tình cảnh cưỡi hổ khó xuống.

Đám quan viên Võ quốc nhìn về phía Phó Lô, ai nấy đều lộ vẻ không vui... Tự cho là thông minh, ngươi nói xem ngươi chọc vào Ninh Thần làm gì?

Bách tính không rõ sự tích của Ninh Thần thì thôi.

Ngươi là Lễ bộ Thượng thư, lẽ ra phải hiểu rõ Ninh Thần mới đúng... Ninh Thần là kẻ dễ đụng vào sao?

Lần này là hòa đàm, vì sự phát triển hòa bình của hai nước... Ngươi là ăn no rửng mỡ à? Khó xử sứ đoàn người ta làm gì?

Được rồi, giờ thì vác đá nện vào chân mình.

Trong viện, đám người Phùng Kỳ Chính nhìn chằm chằm vào cửa hông.

“Ninh Thần, ngươi nói xem bọn họ có đi cửa hông vào không?”

Ninh Thần đang định mở miệng, chỉ nghe Trần Hướng Tiện cười nói: “Bọn họ không đi cửa hông thì chỉ có thể dỡ cửa chính nhà mình ra, như vậy còn mất mặt hơn.”

Thẩm Mẫn đầy mặt tươi cười nhìn về phía Ninh Thần: “Bệ hạ thánh minh, phái ngươi tới quả nhiên không sai chút nào.”

Lê Hồng Trác nhíu mày, trầm giọng nói: “Lần này chúng ta tới là để hòa đàm, làm như vậy có phải hơi quá đáng không?”

Mọi người lộ vẻ không vui.

Chẳng lẽ không phải người Võ quốc làm khó chúng ta trước sao? Lão tiểu tử này sao lại quay lưng với phe mình thế?

Ninh Thần liếc nhìn Lê Hồng Trác: “Lê đại nhân nói có lý, chúng ta đến hòa đàm, đúng là không nên làm quá đáng... Lê đại nhân, để bày tỏ sự xin lỗi, làm phiền ngài đi mở cửa chính ra giúp?”

Thấy Ninh Thần nghe lời mình như vậy, Lê Hồng Trác hài lòng gật đầu.

Hắn đi qua, mở cửa chính ra.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Lê Hồng Trác cảm thấy có gì đó không ổn.

Liệu đám quan viên Võ quốc có cho rằng chính hắn đóng cửa không? Từ đó mà ghi hận hắn?

Hắn quay đầu lại, nheo mắt nhìn về phía Ninh Thần.

Ninh Thần cười tủm tỉm nhìn hắn: “Lê đại nhân, mau mở cửa ra, mời chư vị đại nhân vào đi... Ngài cũng thật giỏi, thật sự coi nơi này là hậu hoa viên nhà mình sao?”

Sắc mặt Lê Hồng Trác trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.

Khi nhận ra ánh mắt đám quan viên Võ quốc nhìn mình như muốn phun ra lửa... hắn mới ý thức được mình đã bị Ninh Thần gài bẫy.

Hắn gượng cười: “Chư vị đại nhân, mời vào trong!”

Ninh Thần cười nói: “Lê đại nhân, nơi này là Tôn Võ Quán của Võ quốc, không phải Tứ Di Quán của Đại Huyền chúng ta, sao ngài lại hành xử như chủ nhà thế?”

“Chúng ta là khách, sao có thể khách át chủ nhà?”

Mặt già của Lê Hồng Trác âm trầm như muốn nhỏ ra nước.

Đám người Phó Lô đi vào.

Tất cả quan viên Võ quốc khi đi ngang qua Lê Hồng Trác đều hừ lạnh hoặc nhìn bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

Ninh Thần xuống ngựa, đón lên: “Chư vị đại nhân, thật sự xin lỗi... Lê đại nhân nhà chúng ta coi nơi này là hậu hoa viên nhà mình rồi.”

“Ta thay mặt ngài ấy xin lỗi chư vị đại nhân, mong chư vị đại nhân bao dung.”

Phó Lô cười mà không vui, bọn họ cũng đâu có ngốc... Lần này Đại Huyền lấy Ninh Thần làm đầu, nếu không có sự cho phép của Ninh Thần, Lê Hồng Trác dám làm vậy sao?

“Ninh Hầu gia và chư vị vất vả rồi, ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho các vị trước.”

Bọn họ vốn muốn cho sứ đoàn Đại Huyền một đòn phủ đầu, kết quả lại tự vả mặt mình... Chuyện mất mặt thế này, tốt nhất là nên cho qua nhanh đi.

Đám người Ninh Thần được sắp xếp tới Tây viện của Tôn Võ Quán.

“Chư vị hãy nghỉ ngơi một lát, ta đã sai người chuẩn bị tiệc rượu, lát nữa sẽ mở tiệc chiêu đãi chư vị!”

Nụ cười trên mặt Phó Lô đã biến mất, hắn nói giọng không nóng không lạnh.

Ninh Thần lại cười rạng rỡ: “Được, làm phiền Phó đại nhân!”

Đám người Phó Lô rời đi.

Thẩm Mẫn lắc đầu bật cười: “Vị Phó đại nhân này hình như không biết cười?”

Ninh Thần cười trêu chọc: “Bị vả mặt bốp bốp như vậy, ai mà cười nổi?”

“Được rồi, mọi người đều mệt cả rồi, nghỉ ngơi một lát đi... Lão Phan, ngươi đi theo ta.”

Phan Ngọc Thành gật đầu, đi theo Ninh Thần vào phòng.

“Lão Phan, giúp ta giám sát chặt chẽ Lê Hồng Trác.”

Ninh Thần đi thẳng vào vấn đề.

Phan Ngọc Thành ngẩn người, không hiểu nguyên do.

Ninh Thần gằn từng chữ: “Hắn đã biết chuyện giữa ta và Nữ Đế Võ quốc.”

Sắc mặt Phan Ngọc Thành biến đổi: “Sao hắn lại biết được?”

Ninh Thần nói: “Ta nghi ngờ hắn cấu kết với Nhiếp chính vương của Võ quốc.”