Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 385



Ninh Thần đang chuẩn bị giới thiệu Tạ Tư Vũ với Tử Tô và Vũ Điệp, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Ninh Thần quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trên chiến trường không biết từ lúc nào xuất hiện một nhóm người khác.

Những kẻ này mặc kính trang màu đen, mặt đeo mặt nạ quỷ.

Số lượng không nhiều, chỉ có bảy người... Nhưng thân thủ cao tuyệt, thủ đoạn sắc bén.

Binh khí của bọn họ là một loại loan nhận, ra tay tất là sát chiêu.

Chỉ trong mấy hơi thở, những sát thủ kia đã bị giết sạch.

Đám người Phùng Kỳ Chính cảnh giác nhìn chằm chằm những vị khách không mời mà đến này.

“Các ngươi là người phương nào?”

Phùng Kỳ Chính hỏi.

Nhưng đám người đeo mặt nạ quỷ kia không hề đáp lại, xoay người lao vào trong rừng, biến mất không thấy.

Ninh Thần nhìn về phía Tạ Tư Vũ, “Người của ngươi?”

Tạ Tư Vũ lắc đầu, “Không phải!”

Ninh Thần kinh ngạc, nhíu mày nói: “Kỳ quái, vậy bọn họ là người phương nào?”

“Đại sư huynh, huynh có thể nhìn ra võ công của những người này không?”

Tạ Tư Vũ suy tư một lát rồi nói: “Không nhìn ra.”

Ninh Thần nheo mắt, chẳng lẽ là do Trầm Mặc phái tới?

“Thôi! Những người này là bạn không phải địch, tổng sẽ có ngày gặp lại.”

Đám người Phùng Kỳ Chính chạy tới, đều tò mò đánh giá Tạ Tư Vũ.

“Giới thiệu với mọi người, vị này chính là đại sư huynh của Quỷ Ảnh Môn, Tạ Tư Vũ.”

Phùng Kỳ Chính biết Ninh Thần có liên hệ với Quỷ Ảnh Môn.

Đám người Cổ Nghĩa Xuân thì đầy vẻ khiếp sợ.

Quỷ Ảnh Môn chính là tổ chức sát thủ đệ nhất giang hồ.

Đúng lúc này, một tiếng rên rỉ vang lên.

Ninh Thần quay đầu lại nhìn, thấy tên sát thủ bị Vũ Điệp dùng bột phấn màu trắng làm cho ngã gục lúc trước vẫn còn sống.

Xem ra bột phấn màu trắng kia hẳn là mê dược gì đó.

“Lão Phùng, giao cho ngươi... hỏi ra kẻ đứng sau bọn chúng.”

Phùng Kỳ Chính gật đầu, đi tới, trực tiếp vận Vân Thủ Cương bẻ gãy hai cánh tay của tên sát thủ.

“A...”

Tên sát thủ phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, nghe không giống tiếng người.

Phùng Kỳ Chính nhân cơ hội nắm lấy quai hàm hắn, quan sát một chút, rồi thò ngón tay vào miệng hắn, sinh sôi nhổ ra một viên răng.

Ánh mắt Ninh Thần hơi co rút, lại là tử sĩ.

“Lão Phùng, mang ra xa một chút mà thẩm vấn.”

Phùng Kỳ Chính ừ một tiếng, kéo tên sát thủ đi xa.

Ninh Thần giới thiệu Vũ Điệp, Tử Tô, Cổ Nghĩa Xuân với Tạ Tư Vũ.

Tạ Tư Vũ vẻ mặt lạnh lùng, khẽ gật đầu.

“Đại sư huynh, huynh tới một mình?”

Tạ Tư Vũ ừ một tiếng, “Ta tới một mình, bảo hộ ngươi là đủ rồi!”

Ninh Thần khẽ giật giật khóe miệng.

“Cùng ta trở về Quỷ Ảnh Môn nhé?”

Ninh Thần suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta phải đi Tú Châu xử lý chút việc trước đã.”

Tạ Tư Vũ ừ một tiếng, “Được!”

Tạ Tư Vũ không phải là đối tượng dễ trò chuyện, tên này cùng loại người với Trầm Mặc, rất ít lời.

Ninh Thần nhìn về phía Vũ Điệp, “Không bị dọa chứ?”

Vũ Điệp lắc đầu.

“Vừa rồi muội tung ra bột phấn màu trắng là thứ gì?”

“Tử Tô tỷ tỷ cho muội.”

Ninh Thần nhìn về phía Tử Tô.

Tử Tô mỉm cười nói: “Chỉ là mê dược thôi, cho Vũ Điệp dùng để phòng thân.”

Ninh Thần khẽ gật đầu, “Lát nữa cho ta mấy bình.”

Tử Tô khẽ ừ một tiếng.

“Ninh lang, vậy các huynh trò chuyện đi, ta và Tử Tô tỷ tỷ lên xe ngựa trước.”

Ninh Thần gật đầu.

Hắn và Tạ Tư Vũ câu được câu không trò chuyện.

Một lát sau, Phùng Kỳ Chính đã trở lại.

Ninh Thần nói: “Đi thôi, tiếp tục lên đường!”

Tạ Tư Vũ xoay người rời đi.

Ninh Thần tò mò hỏi: “Đại sư huynh, huynh không đi cùng đường với chúng ta sao?”

“Ta ở quanh ngươi.”

Ninh Thần “nga” một tiếng.

Mọi người tiếp tục lên đường.

Lần này đổi Phùng Kỳ Chính lái xe.

Phùng Kỳ Chính vừa lái xe vừa gặm mông gà.

Ninh Thần vén rèm lên, ló đầu ra, “Hỏi ra được gì không?”

Phùng Kỳ Chính nói mơ hồ không rõ: “Là người của Ám Nguyệt Lâu.”

“Ám Nguyệt Lâu? Nghe có vẻ là thế lực giang hồ?”

Phùng Kỳ Chính gật đầu.

Ninh Thần hỏi: “Còn hỏi ra được gì nữa không?”

“Không có!”

Ninh Thần: “???”

“Ngươi đi nửa ngày trời, chỉ hỏi ra được chừng đó?”

Phùng Kỳ Chính nói: “Chỉ là một tên lâu la phụng mệnh hành sự, cái gì cũng không biết!”

Ninh Thần trợn trắng mắt, nhìn về phía Cổ Nghĩa Xuân đang đi theo bên cạnh xe ngựa, “Cổ Nghĩa Xuân, ngươi từng nghe nói về Ám Nguyệt Lâu chưa?”

Cổ Nghĩa Xuân suy tư một lát rồi lắc đầu.

Ninh Thần cạn lời.

Hắn bước ra khỏi thùng xe, hô lớn: “Đại sư huynh, có việc tìm huynh.”

Không có tiếng đáp lại.

Ninh Thần lại hô một tiếng.

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Ninh Thần bĩu môi, “Đây mà là đại sư huynh Quỷ Ảnh Môn sao? Cái lỗ tai này có hay không cũng chẳng quan trọng.”

“Chuyện gì?”

Đột nhiên, giọng nói của Tạ Tư Vũ vang lên trên nóc xe ngựa.

Mấy người Ninh Thần đều bị giật mình.

Sắc mặt Cổ Nghĩa Xuân đại biến, hắn vốn đi theo bên cạnh xe ngựa, vậy mà Tạ Tư Vũ xuất hiện trên nóc xe từ lúc nào hắn hoàn toàn không phát hiện ra.

“Ngọa tào... Sao huynh cứ như quỷ vậy? Lúc nào chạy lên nóc xe rồi?”

Tạ Tư Vũ vẻ mặt lạnh lùng, “Khinh thân thuật mà thôi, nếu ngươi muốn học, đợi trở về môn phái ta sẽ dạy cho ngươi!”

Ninh Thần liên tục gật đầu.

Bản lĩnh xuất quỷ nhập thần này, kẻ ngốc mới không muốn học.

Ninh Thần đổi giọng, nói: “Đại sư huynh, huynh có biết Ám Nguyệt Lâu không?”

Tạ Tư Vũ ừ một tiếng.

Ninh Thần đợi nửa ngày, thấy Tạ Tư Vũ không nói gì thêm: “Huynh nói đi chứ?”

Tạ Tư Vũ nói: “Ngươi hỏi đi chứ.”

Ninh Thần: “???”

“Nói cho ta biết về Ám Nguyệt Lâu đi.”

Tạ Tư Vũ trầm mặc một hồi mới mở miệng: “Ám Nguyệt Lâu cũng giống Quỷ Ảnh Môn.”

Ninh Thần nhìn hắn, hoàn toàn cạn lời.

“Dây thanh quản của huynh bị kẹt à? Nói tiếp đi chứ.”

Tạ Tư Vũ tiếp tục nói: “Ám Nguyệt Lâu cũng là tổ chức sát thủ, mới quật khởi trong mấy năm gần đây.”

Ninh Thần hỏi: “Thực lực thế nào?”

Tạ Tư Vũ nói: “Cũng tạm!”

Ninh Thần nhìn về phía Phùng Kỳ Chính, “Theo lý mà nói, tổ chức sát thủ như vậy hẳn phải nằm trong phạm vi giám sát của Giám Sát Tư chứ?”

Phùng Kỳ Chính gật đầu, “Theo lý thì đúng là vậy, nhưng ta ở Giám Sát Tư chưa từng nghe qua Ám Nguyệt Lâu, cũng chưa từng thấy tư liệu liên quan.”

Ánh mắt Ninh Thần lóe lên, trầm giọng nói: “Đại sư huynh nói thực lực Ám Nguyệt Lâu cũng tạm, vậy đủ để chứng minh Ám Nguyệt Lâu này không đơn giản, theo lý lẽ phải nằm trong danh sách của Giám Sát Tư mới đúng.”

“Nhưng Giám Sát Tư lại không có lấy một chút tin tức về Ám Nguyệt Lâu... Xem ra Giám Sát Tư vẫn chưa sạch sẽ, không chỉ có mỗi một con quỷ là Trần Chương Nhạc.”

Phùng Kỳ Chính tò mò nói: “Ý gì?”

Ninh Thần nhíu mày nói: “Có người cố tình hủy diệt tin tức về Ám Nguyệt Lâu... Tất cả manh mối tình báo đều được quy nạp, chỉnh lý từ bảy nơi, sau đó trình báo lên Tử Y Cảnh, ta nhớ không lầm chứ?”

Phùng Kỳ Chính gật đầu, “Là như vậy!”

Ninh Thần cười lạnh trong lòng, muốn chơi đúng không? Vậy thì chơi với các ngươi cho ra trò.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Tư Vũ, “Đại sư huynh, ta cũng coi là người của Quỷ Ảnh Môn chứ nhỉ?”

Tạ Tư Vũ gật đầu.

“Nếu như ta bị thế lực giang hồ truy sát, Quỷ Ảnh Môn sẽ làm thế nào?”

Tạ Tư Vũ nói: “Giết sạch!”

“Đại sư huynh, đám sát thủ vừa rồi đều là người của Ám Nguyệt Lâu... Quỷ Ảnh Môn chúng ta là tổ chức ám sát đệ nhất giang hồ, ta là người của Quỷ Ảnh Môn, bọn chúng lại dám ám sát ta, đây là sự khiêu khích trần trụi.”

“Thật ra ta không sao cả, ta là người coi nhẹ vinh nhục cá nhân. Nhưng ta không nhịn nổi việc có kẻ khiêu khích Quỷ Ảnh Môn, điều này quá không coi tổ chức sát thủ đệ nhất giang hồ chúng ta ra gì rồi... Chuyện này mà nhịn được, thì cứ ăn phân đi cho xong.”