Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 415



Nữ đế ánh mắt giận dữ, trừng mắt nhìn Ninh Thần.

“Sao thân thủ của ngươi lại tiến bộ nhanh đến vậy?”

Ninh Thần cười nói: “Bởi vì hiện tại ta gánh vác trách nhiệm trọng đại mà, ta phải bảo vệ nàng, còn phải bảo vệ hài tử nữa.”

Nữ đế cười nói: “Vậy thì tới Võ quốc giúp ta đi.”

Ninh Thần ngẩn ra, nhẹ nhàng lắc đầu: “Từ từ đã! Đợi khi nào ta ở Đại Huyền không hỗn nổi nữa, sẽ tới cậy nhờ nàng.”

Nữ đế hừ lạnh một tiếng: “Đại Huyền hoàng đế vinh sủng ngươi như vậy, biếm làm thứ dân hai tháng đã phục chức, chuyện này trong lịch sử Đại Huyền xưa nay chưa từng có, ngươi mà cũng không hỗn nổi ở Đại Huyền sao?”

Ninh Thần tươi cười rạng rỡ: “Ta có thể phục chức nhanh như vậy, toàn nhờ lão bà phối hợp tốt đó!”

Nữ đế đã sớm quen với lối ăn nói hồ đồ của hắn, chỉ trừng mắt nhìn hắn một cái.

Ninh Thần nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng: “Lần này đại quân xuất phát, tiêu tốn không ít vật tư chứ?”

“Dọc đường đi, ta thấy giáp trụ của tướng sĩ Võ quốc hư hại nhiều quá, có phải tài chính Võ quốc đang gặp vấn đề không?”

Nữ đế nhíu đôi mày liễu, giữa mày thoáng nét ưu sầu.

“Võ quốc mấy năm nay liên tục chinh chiến, quốc khố trống rỗng... Tống Thiên Thành tham lam vô độ, cực kỳ hiếu chiến, khiến bách tính lầm than, vạn dân mệt mỏi.”

“Võ quốc hiện giờ trăm phế đãi hưng, muốn khôi phục nguyên khí, sợ là phải nghỉ ngơi lấy lại sức nhiều năm.”

Ninh Thần cười cười, đưa tay vào trong ngực lấy ra một xấp ngân phiếu thật dày.

“Ba trăm vạn lượng, nàng cầm lấy mà dùng trước đi.”

Nữ đế kinh ngạc, không ngờ Ninh Thần lại có thể lấy ra nhiều bạc đến thế?

Thực ra ba trăm vạn lượng này gần như đã vét sạch của cải của Ninh Thần... Khi còn ở Mãng Châu, hắn đã tận dụng một phần tài bảo Tả tướng để lại mới gom đủ ba trăm vạn lượng.

“Xem ra ở Đại Huyền ngươi tham ô không ít nhỉ?”

Ninh Thần giật giật khóe miệng: “Đây đều là ta cực khổ buôn bán, ăn tiêu tằn tiện mà tích cóp được, vét sạch cả gia sản của ta rồi đấy.”

“Nàng đúng là không biết cách nói chuyện... Chỉ hỏi nàng có muốn hay không thôi?”

Nữ đế vội vàng đáp: “Muốn.”

Võ quốc hiện tại thực sự quá nghèo, ba trăm vạn lượng này có thể giải quyết được rất nhiều chuyện.

Ninh Thần tủm tỉm cười, ghé mặt lại gần.

Bốp!!!

Nữ đế giơ tay tát thẳng vào mặt Ninh Thần.

Ninh Thần ôm mặt, ánh mắt đầy vẻ tủi thân.

“Nàng... Lão tử đưa bạc cho nàng, nàng lại đánh ta?”

Nữ đế ngẩn ra: “Ngươi đưa mặt lại đây, chẳng phải là muốn trẫm đánh ngươi sao?”

Ninh Thần toát mồ hôi hột đầy đầu.

“Ta bị bệnh à? Ta là muốn nàng hôn ta một cái.”

Nữ đế có chút ngượng ngùng: “Là trẫm hiểu lầm, mấu chốt là thành thói quen rồi! Ngươi lúc nào cũng tiện kinh khủng, bộ dáng như đang đòi đòn, trẫm không nhịn được mà muốn đánh ngươi.”

Ninh Thần run run khóe miệng.

“Nàng tuyệt đối là cố ý.”

Nữ đế lắc đầu: “Không phải, thật sự không phải, chỉ là đánh ngươi thành thói quen rồi!”

Ninh Thần hận đến ngứa răng.

Hắn bước nhanh tiến lên, một tay ôm eo liễu của Nữ đế, một tay ấn gáy nàng, hung hăng hôn xuống.

Nữ đế liều mạng giãy giụa nhưng không sao thoát ra được... Sau đó như là nhận mệnh, rồi dần dần bắt đầu chủ động phối hợp.

Hai người hôn nhau đến trời đất quay cuồng.

Cho đến khi tay Ninh Thần chạm tới nơi không nên chạm, Nữ đế chợt bừng tỉnh.

Nàng theo bản năng tung một quyền vào bụng Ninh Thần.

Chuyện này thật không thể trách Ninh Thần, đây là thiên phú bẩm sinh của nam nhân... Khi hôn nhau, luôn có thể làm được một tay bàn sơn, một tay thiệp thủy.

Ninh Thần lần này đã có phòng bị, bắt lấy cổ tay nàng: “Còn tới nữa, nàng đây là gia bạo đấy, nàng có biết không?”

Gương mặt Nữ đế ửng đỏ, thở hồng hộc, hơi thở thơm tho như hoa lan.

Ninh Thần đột nhiên nhìn về phía long ỷ, khóe miệng lộ nụ cười xấu xa: “Ta còn chưa từng thử trên long ỷ bao giờ đâu? Hay là...”

“Ngươi muốn chết à?”

Nữ đế sầm mặt nói.

Tên này đối với hoàng quyền thực sự không có chút kính sợ nào, quả thực to gan lớn mật, dám nghĩ đến chuyện làm loại chuyện này trên long ỷ?

Ninh Thần nhún vai, nghiêm túc nói: “Nàng và ta đều là võ tướng, phải có tinh thần khai cương thác thổ, không thể chỉ giới hạn trên giường, phải học cách mở ra chiến trường mới.”

Nữ đế mím chặt môi, thật muốn tặng cho hắn một quyền.

Ninh Thần không tiếp tục trêu chọc nàng nữa, đưa toàn bộ ngân phiếu cho nàng.

“Đúng rồi, đồ vật ta đưa nàng lần trước đã làm ra chưa?”

Nữ đế khẽ gật đầu.

“Minh Châu, đi lấy đồ vật tới đây!”

“Tuân lệnh!”

Minh Châu rời đi, chẳng bao lâu sau đã mang mấy món đồ trở về.

Đó là thủy tinh, kem đánh răng và muối tinh.

Ninh Thần cầm lấy bình hoa, đĩa ăn làm bằng thủy tinh, khẽ gật đầu: “Tốt hơn ta tưởng tượng nhiều.”

Nữ đế nói: “Mấy món này đã bắt đầu lưu hành trong phạm vi nhỏ ở thủ đô Võ quốc, nhưng người mua đa phần là quan to hiển quý, doanh số quá ít.”

Ninh Thần cười nói: “Yên tâm đi! Ta tới lần này chính là để giúp nàng kiếm tiền... Mấy thứ này, ta sẽ mang về Đại Huyền, mở rộng nguồn tiêu thụ.”

“Đến lúc đó, nàng chỉ việc lo chế tạo, ta phụ trách tiêu thụ... Đại Huyền lắm kẻ giàu có, chúng ta phu thê đồng tâm, tha hồ mà cắt 'rau hẹ' của bọn họ.”

Nữ đế khó hiểu: “Cắt rau hẹ là ý gì?”

“Chính là tìm mọi cách moi tiền của đám nhà giàu Đại Huyền bỏ vào túi chúng ta.”

“Tin ta đi, không đầy một năm, tài chính Võ quốc sẽ được cải thiện, hai năm là có thể khiến nàng không còn phải lo lắng về tiền bạc nữa.”

Nữ đế mỉm cười, nàng cảm thấy lựa chọn chính xác nhất đời này của mình chính là trộm giống của Ninh Thần.

Nàng cảm thấy ánh mắt mình thật tốt.

“Ninh Thần, nếu có một ngày, hoàng đế Đại Huyền bắt ngươi dẫn binh tấn công Võ quốc, ngươi sẽ làm thế nào?”

Ninh Thần lắc đầu: “Sẽ không có tình huống đó đâu, hoàng đế Đại Huyền là một bậc minh quân, không thích chiến tranh.”

“Vậy nếu trẫm bảo ngươi giết hoàng đế Đại Huyền thì sao?”

Sắc mặt Ninh Thần đột nhiên trầm xuống: “Chỉ cần ta còn ở đây, không ai có thể động vào hoàng đế Đại Huyền... Kể cả nàng cũng không được!”

“Hoàng đế Đại Huyền ân sủng ta, lại có ơn tri ngộ, nếu không có hắn, sẽ không có Tiêu Dao hầu của ngày hôm nay!”

“Cho nên, chỉ cần hắn còn ngồi trên vị trí đó một ngày, ta sẽ dốc hết toàn lực bảo vệ hắn.”

Nữ đế hừ lạnh một tiếng!

Ninh Thần dịu giọng: “Các nàng đều là vua một nước, quan trọng nhất là làm cho bách tính hạnh phúc, quốc gia mới có thể ổn định và hòa bình lâu dài.”

“Chiến tranh chỉ khiến bách tính chịu khổ... Nếu không cần dùng đến đao binh mà vẫn khiến quốc gia phú cường, bách tính an cư lạc nghiệp, đó mới là minh quân thực sự.”

Nữ đế trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi đang dạy trẫm làm việc đấy à?”

Ninh Thần cười xấu xa: “Ta còn muốn dạy nàng làm chuyện ấy hơn.”

Nữ đế không hiểu, nhưng nhìn nụ cười xấu xa trên mặt Ninh Thần, nàng biết đó chẳng phải lời hay ho gì.

“Đại Huyền sứ thần, ngươi có thể lui xuống rồi!”

Ninh Thần bĩu môi: “Tối nay nàng sẽ phái người tới đón ta chứ?”

Nữ đế đầy vẻ kiêu kỳ: “Xem tâm tình của trẫm đã!”

Ninh Thần cười hì hì: “Vậy ta đợi nàng, tối nay gặp!”

Ninh Thần xoay người rời đi.

Nữ đế nhìn hắn bước ra đại điện, lúc này mới thu hồi ánh mắt, hai chân không tự chủ được cọ xát vào nhau... Tên nam nhân thối này, làm hại nàng lại phải đi tắm, rõ ràng nàng vừa tắm trước khi thượng triều xong.

Ninh Thần dẫn theo Phan Ngọc Thành trở về Tôn Võ quán.

Màn đêm buông xuống.

Minh Châu tới, trực tiếp dẫn Ninh Thần đi.

Là người thân cận bên cạnh bệ hạ, không ai dám hỏi han nhiều lời.