Ninh Thần cúi người, nói: “Bệ hạ, đây là chuyện tốt lợi quốc lợi dân, phải đáp ứng, nhất định phải đáp ứng.”
Đám quần thần đang khắc khẩu tức khắc an tĩnh lại.
Huyền Đế chỉ là kinh ngạc, nhưng hắn quá hiểu rõ Ninh Thần, tiểu tử này khẳng định lại muốn giở trò gì đây.
“Ngươi cũng cảm thấy nên đáp ứng yêu cầu hòa thân của Nam Việt?”
Ninh Thần gật đầu, nói: “Bệ hạ, Đại Huyền công chúa gả thấp, nhất định phải làm lớn.”
“Công chúa gả xa tới Nam Việt, bên người không có thân nhân, khẳng định rất cô đơn... Thần đề nghị, chư vị đại nhân chủ trương hòa thân, trong nhà chỉ cần có nữ nhi trên mười lăm tuổi, có một đứa tính một đứa, đều đi làm của hồi môn cho công chúa.”
Lời này vừa nói ra, mặt quan viên chủ hòa phái đều tái mét.
Sao có thể như vậy? Đó là nữ nhi của bọn họ, không phải vật phẩm, sao có thể coi như của hồi môn, lại còn đi tới nơi xa xôi như vậy?
Ninh Thần nhìn về phía Phạm Thái Cùng, nói: “Bệ hạ, theo thần được biết, con cái Phạm đại nhân đều đã thành hôn.”
Phạm Thái Cùng đầy mặt đắc ý, con cái hắn quả thực đều đã thành hôn.
Ninh Thần nói: “Nhưng theo thần được biết, Phạm đại nhân có một đứa cháu gái 16 tuổi vẫn chưa xuất giá, có thể đi cùng công chúa tới Nam Việt.”
Biểu cảm Phạm Thái Cùng cứng đờ, người choáng váng.
“Phạm đại nhân, cháu gái ngài làm của hồi môn qua đó, vạn nhất Tứ hoàng tử Nam Việt uống quá chén, hoặc là mắt mù, sủng hạnh nàng, nạp làm thiếp thất, ta thay ngài mà thấy vui mừng khôn xiết.”
Sắc mặt Phạm Thái Cùng khó coi không thể tả.
Ninh Thần nhìn về phía một quan văn, nói: “Cẩu đại nhân, ta nhớ rõ ngươi còn có một nữ nhi chưa xuất giá, 17 tuổi, vừa vặn có thể làm của hồi môn.”
Người kia mặt già đỏ lên như màu cà tím, có chút phẫn nộ: “Hầu gia, hạ quan họ Tuân.”
“Ách... Xin lỗi! Thứ cho ta biết chữ không nhiều, hóa ra ngươi họ Tuân... Xem ra xem mặt đoán họ hoàn toàn không chuẩn.”
Xem mặt đoán họ?
Người kia tức đến môi run rẩy!
Huyền Đế ho khan theo chiến thuật, sau đó nhàn nhạt nói: “Đề nghị của Ninh Thần, trẫm chuẩn!”
Sắc mặt chủ hòa phái đại biến.
Sao có thể như vậy?
Công chúa tuy thân phận tôn quý, nhưng dù sao không phải nữ nhi của bọn họ, gả qua đó không liên quan tới bọn họ.
Nhưng bắt nữ nhi hoặc cháu gái của bọn họ làm của hồi môn, thì không được.
Nam Việt xa xôi ngàn dặm, đi chuyến này, đời này sợ là không còn được gặp lại.
Huyền Đế thu hết phản ứng của bọn họ vào mắt, trong lòng cười lạnh... Hóa ra các ngươi cũng biết đau lòng, chỉ là không đau lòng cho nữ nhi của trẫm.
Đã như vậy, đem nữ nhi hoặc cháu gái các ngươi làm của hồi môn đưa đi Nam Việt, xem các ngươi có đau lòng không?
“Ninh Thần, việc này giao cho ngươi đi làm. Trong nhà chư vị ái khanh, phàm là nữ tử trực hệ từ mười lăm đến ba mươi tuổi, chỉ cần chưa thành hôn, toàn bộ đưa đi Nam Việt hầu hạ Hoài An.”
Quan viên chủ hòa phái mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Giao cho Ninh Thần làm việc này, chỉ sợ bọn họ muốn giấu người cũng không được.
Giám Sát Tư phụ trách giám sát trăm quan, nhà bọn họ có bao nhiêu nhân khẩu, Giám Sát Tư biết rõ mồn một.
Ninh Thần lớn tiếng nói: “Thần, tuân chỉ! Bệ hạ yên tâm, thần nhất định tạo cho công chúa một đoàn của hồi môn, đảm bảo công chúa tới Nam Việt không cô đơn.”
“Bệ hạ, thần còn có một đề nghị... Yêu cầu chư vị đại nhân, mỗi nhà xuất một nam đinh trực hệ, tạo thành hộ vệ đoàn, đi theo tới Nam Việt, bảo vệ an toàn cho công chúa.”
Văn võ bá quan chủ hòa phái mặt trắng bệch, như mất cha mất mẹ.
Bọn họ trừng mắt nhìn Ninh Thần, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn, chiêu này quá độc!
Điều này tuyệt đối không được, hơn nữa phần lớn bọn họ đều là con một độc tôn, đây chẳng phải muốn cho bọn họ tuyệt hậu sao?
Huyền Đế trầm giọng nói: “Trẫm chuẩn!”
Quan viên chủ hòa phái chấn động toàn thân, như cha mẹ chết.
Một quan văn quỳ xuống, sợ hãi nói: “Bệ hạ, tuyệt đối không được a, nhà thần chỉ có một mụn con trai độc nhất, nếu đi Nam Việt, chẳng phải là làm thần đứt đoạn hương khói?”
Ninh Thần cười lạnh nói: “Vị đại nhân này, lời này của ngươi nói không ổn... Hòa thân, chính là vì giang sơn xã tắc, bệ hạ ngay cả nữ nhi cũng gả đi, chẳng lẽ con cái ngươi còn quan trọng hơn công chúa?”
“Thân là thần tử, hưởng bổng lộc quân vương, nên vì quân phân ưu, vì giang sơn xã tắc hy sinh... Chư vị đại nhân ngày thường hô hào nguyện vì bệ hạ vượt lửa qua sông, chẳng lẽ chỉ là hô khẩu hiệu?”
“Hiện tại, bệ hạ cần các ngươi, giang sơn xã tắc cần các ngươi... Ta còn ngưỡng mộ chư vị đại nhân có thể vì bệ hạ phân ưu, không giống ta, trong nhà không có con nối dõi, muốn phân ưu cho bệ hạ cũng không có cơ hội, ngô tâm cực đau, thật là hổ thẹn!”
Quan viên chủ hòa phái tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Mấu chốt là lời Ninh Thần nói, bọn họ không cách nào phản bác... Đều tại ngày thường bọn họ hô hào quá vang dội, nguyện vì bệ hạ vượt lửa qua sông, máu chảy đầu rơi.
Nếu phản bác, liền thành khi quân.
Bọn họ hung tợn trừng Ninh Thần, kẻ này... chính là con rắn độc.
Không những cắn người, còn làm người ta khó chịu.
Chuyện này còn chưa xong, Ninh Thần cười tủm tỉm nhìn về phía một vị quan văn, ôm quyền nói: “Tống đại nhân, ta nhớ rõ nhà ngươi có hai vị cháu gái đã đủ 16 tuổi.”
“Ninh mỗ trong nhà không con nối dõi, không thể vì bệ hạ phân ưu, ngô tâm cực đau... Nếu không thế này, đem cháu gái ngươi quá kế cho bản hầu một đứa, ta đưa nàng đi cùng công chúa tới Nam Việt, thế nào?”
Vị Tống đại nhân này sắc mặt khó coi như thể vợ mình bị người ta làm nhục vậy.
Hắn thầm mắng tổ tông mười tám đời của Ninh Thần trong lòng!
Đây là tiếng người sao? Ngươi lấy cháu gái ta đi tỏ lòng trung thành, ngươi còn là người sao?
Ánh mắt quần thần nhìn Ninh Thần đều thay đổi, thật độc ác.
Ngay cả Huyền Đế cũng khóe miệng co giật, cảm thấy Ninh Thần thật quá tiện, đây chẳng phải là thuần túy ghê tởm người khác sao?
Bất quá, hắn thích xem.
Chuyện bắt nạt người này, vẫn phải là Ninh Thần ra tay.
Huyền Đế trầm giọng nói: “Nếu chư vị ái khanh đều đáp ứng hòa thân, vậy cứ quyết định như vậy đi.”
“Bệ hạ, tuyệt đối không được a!”
“Bệ hạ, nhà thần chỉ có một mụn con độc nhất, nếu đi Nam Việt, thần liền đứt đoạn hương khói.”
“Bệ hạ, thần đã già, cần con cái chăm sóc, xin bệ hạ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra!”
Quan viên chủ hòa phái quỳ đầy đất, đau khổ cầu xin.
Đừng nói gả một vị công chúa, dù gả mười vị, cũng không liên quan tới bọn họ.
Nhưng đem con cái bọn họ làm của hồi môn đưa đi Nam Việt, đây là đang cắt thịt bọn họ a.
Không được, tuyệt đối không được!
Ninh Thần mắt lạnh nhìn bọn họ, lúc hy sinh người khác thì vô cảm, một khi liên quan đến chính mình, kêu gào còn thảm hơn chó.
Huyền Đế đang muốn mở miệng, lại nghe bên ngoài tiếng một tiểu thái giám vội vã vang lên: “Điện hạ, điện hạ... Ngài không thể vào, để nô tài bẩm báo một tiếng.”
“Tránh ra!”
Tiếng quát khẽ vang lên.
Ninh Thần nhếch môi, Cửu công chúa lên sân khấu.
Huyền Đế nhíu mày: “Là Hoài An sao? Cho nó vào.”
Cửu công chúa một thân hồng trang, như đóa hoa trên đỉnh núi cao, vạt váy tung bay, sải bước đi vào.
“Nhi thần, tham kiến phụ hoàng!”
Cửu công chúa cúi người hành lễ.
Huyền Đế nói: “Hoài An, đây là triều đình, sao con lại tới đây?”
Cửu công chúa nói: “Nghe nói phụ hoàng đang cùng chư vị đại nhân thương thảo việc hòa thân, chuyện liên quan tới nhi thần, nhi thần tới nghe một chút ý kiến của chư vị đại nhân.”
“Vừa rồi lời của chư vị đại nhân, nhi thần ở ngoài điện đã nghe thấy.”
“Chư vị đại nhân chủ trương hòa thân, đường đường Đại Huyền, thế mà lại muốn hy sinh một nhược nữ tử là ta, để đổi lấy mười năm thái bình cho biên cảnh phía nam Đại Huyền... Thật là thần tử tốt của phụ hoàng, nam nhân chân chính của Đại Huyền, xương cốt quả nhiên cứng cáp.”
Một phen lời nói, mỉa mai châm chọc, khiến da mặt quan viên chủ hòa phái đỏ bừng.