Tiêu Dao Tứ Công Tử - Tu Quả

Chương 485



Một canh giờ sau, theo một tiếng ho khan, Huyền đế tỉnh lại!

“Bệ hạ...!”

Ninh Thần lao tới trước giường, vẻ mặt đầy vui mừng.

“Bệ hạ, ngài cảm thấy thế nào?”

Sắc mặt Huyền đế hơi tái nhợt, ánh mắt vui mừng nhìn Ninh Thần, giọng nói khàn khàn: “Trẫm... không sao!”

“Tía Tô, ngươi mau nhìn xem, bệ hạ thế nào?”

Tía Tô tiến lên, kiểm tra tình trạng của Huyền đế rồi nói: “Chỉ cần tỉnh lại là tạm thời không sao rồi... Cho bệ hạ uống chút nước, đừng cho uống nhiều quá.”

Ninh Thần vội vàng đút cho Huyền đế uống chút nước.

“Ninh Thần, đỡ trẫm dậy.”

Ninh Thần đỡ Huyền đế ngồi dậy, để ngài dựa vào đầu giường.

“Tiểu tử thúi, khóc cái gì? Trẫm đây chẳng phải không sao rồi sao?”

“Ta không khóc mà...” Ninh Thần nói rồi lau khóe mắt, vẫn còn ẩm ướt, “Gió lớn, bụi bay vào mắt thôi.”

Huyền đế mỉm cười không nói.

“Phụ hoàng, người thấy thế nào?”

Cửu công chúa bước lên phía trước, vẻ mặt đầy lo lắng.

Huyền đế nhẹ nhàng lắc đầu: “Đều đừng lo lắng, trẫm không sao!”

“Ninh Thần, tình hình bên ngoài thế nào rồi?”

“Bệ hạ yên tâm, mọi chuyện đã kết thúc!”

“Nghịch tử kia đâu?”

Ninh Thần đáp: “Đang bị giam giữ tại đại lao của Giám sát tư.”

“Bệ hạ, hiện tại ngài đừng nghĩ ngợi gì cả, nhiệm vụ quan trọng nhất của ngài lúc này là tĩnh dưỡng cho tốt, những chuyện khác để sau hãy nói.”

Toàn công công vội vàng phụ họa: “Bệ hạ, Hầu gia nói đúng, long thể là quan trọng nhất.”

Huyền đế khẽ gật đầu.

Ninh Thần nhìn về phía Tía Tô: “Bệ hạ tỉnh rồi, vậy là không sao nữa đúng không?”

Tía Tô do dự một chút rồi nói: “Bệ hạ vẫn luôn dùng Dưỡng Nguyên Canh, nền tảng cơ thể vẫn còn tốt... Tuy rằng đã ở trong hầm âm lãnh ẩm ướt một thời gian dài, hàn khí nhập thể, nhưng đây cũng không phải vấn đề lớn, cứ tiếp tục uống Dưỡng Nguyên Canh là được.”

Huyền đế tò mò hỏi: “Dưỡng Nguyên Canh là gì? Trẫm không nhớ mình từng dùng qua.”

“Bệ hạ, chính là loại thuốc mà thần dâng lên cho ngài... Mỹ Nhân Nhạc!”

Bởi vì trước đó không biết tên Dưỡng Nguyên Canh, Ninh Thần đã đặt tên là Mỹ Nhân Nhạc.

Thân thể nam nhân khỏe mạnh, mỹ nhân tự nhiên cao hứng, gọi là Mỹ Nhân Nhạc cũng chẳng sai.

Huyền đế "à" một tiếng.

Tía Tô nói tiếp: “Hiện tại phiền toái nhất là bệ hạ đã hít phải lượng lớn khói đặc, phổi bị tổn thương... Cần phải trị liệu gấp, nếu để lại di chứng thì sẽ rất phiền phức.”

“Ngũ tạng lục phủ liên kết chặt chẽ, phổi bị tổn thương mà không kịp thời chữa trị, các nội tạng khác cũng sẽ bị ảnh hưởng theo.”

Mọi người có mặt tại đó đều biến sắc.

Ninh Thần đầy vẻ lo lắng: “Tía Tô, nếu ngươi đã nói như vậy, chắc chắn là có cách chữa trị cho bệ hạ đúng không?”

Tía Tô nhìn thoáng qua Huyền đế, sau đó ánh mắt rơi trên gương mặt sốt sắng của Ninh Thần, hơi do dự rồi khẽ gật đầu: “Có thể, nhưng hiện tại đang thiếu một vị thuốc.”

Ninh Thần vội vàng hỏi: “Vị thuốc gì? Chỉ cần trên đời này có, ta nhất định sẽ tìm được.”

Tía Tô đáp: “Vô Cấu Băng Liên.”

“Vô Cấu Băng Liên?” Ninh Thần nhìn về phía Toàn công công, “Toàn công công, ngươi mau tra xem trong cung có loại thuốc này không?”

Toàn công công lắc đầu: “Trong cung không có. Vô Cấu Băng Liên mà Tía Tô nói lão nô có biết, chỉ Tây Lương hoàng thất mới có.”

“Tây Lương hoàng thất?” Ninh Thần “à” một tiếng, quay đầu nhìn Huyền đế: “Bệ hạ, ngài hãy ban ý chỉ, bắt Tây Lương quốc phải ra roi thúc ngựa đưa Vô Cấu Băng Liên tới.”

Huyền đế nhìn hắn với vẻ cạn lời: “Tây Lương cũng không phải nước phụ thuộc của Đại Huyền, dù có là, bọn họ cũng sẽ không dễ dàng đưa Vô Cấu Băng Liên tới đâu.”

Ninh Thần ngẩn ra.

Huyền đế hỏi: “Ngươi đã từng thấy đồ đằng của Tây Lương quốc chưa?”

Ninh Thần lắc đầu: “Chưa từng thấy.”

Huyền đế nói: “Đồ đằng của Tây Lương quốc là một ngọn núi, phía trên có một đóa Băng Liên đang nở rộ.”

Ninh Thần hiểu ra, có thể lấy Vô Cấu Băng Liên làm đồ đằng, đủ để thấy thứ này trân quý đến nhường nào.

“Trẫm nghe nói, năm đó khai quốc hoàng đế Tây Lương mắc bệnh nặng, mạng sống như treo sợi tóc, chính là nhờ Vô Cấu Băng Liên mới chữa khỏi... Sau đó, Vô Cấu Sơn và Băng Liên trở thành đồ đằng của Tây Lương quốc.”

“Ngươi biết Vô Cấu Sơn không?”

Ninh Thần lắc đầu: “Chưa từng nghe qua!”

Huyền đế nói: “Vô Cấu Sơn chính là...”

Huyền đế chưa kịp nói hết câu đã ho sặc sụa.

Ninh Thần vội vàng tiến lên giúp Huyền đế vuốt ngực.

Tía Tô nói: “Bệ hạ vừa nhắc tới Vô Cấu Sơn, đó là Thánh sơn của Tây Lương quốc, quanh năm có trọng binh canh giữ... Vô Cấu Sơn tuyết phủ quanh năm, Băng Liên chỉ có thể sinh trưởng trong các khe băng, chín lá Băng Liên, hoa nở phải mất mười bốn năm.”

“Hơn nữa thời gian ra hoa rất ngắn, cần phải hái trong vòng ba tháng... Địa thế núi Vô Cấu vô cùng hiểm trở, vách đá cheo leo... Nghe nói để hái được một đóa Băng Liên phải trả giá bằng mười mấy mạng người, cho nên cực kỳ hiếm có.”

“Ước chừng Tây Lương hoàng thất cũng không còn lại mấy đóa.”

Ninh Thần nhìn Huyền đế đang ho đến đỏ bừng mặt, trầm giọng nói: “Vô Cấu Băng Liên này thật sự có thể chữa khỏi bệnh cho bệ hạ sao?”

Tía Tô gật đầu: “Bệnh của khai quốc hoàng đế Tây Lương mà bệ hạ vừa nhắc tới cũng gần giống với bệnh của ngài... Khi đó, phương thuốc chữa trị cho vị hoàng đế kia sư phụ ta đã tìm ra rồi, nhưng lại thiếu mất Vô Cấu Băng Liên.”

Ninh Thần nheo mắt, nhìn Huyền đế nói: “Xin bệ hạ hãy ban ý chỉ, lệnh cho Tứ hoàng tử giao thiệp với Tây Lương, bất kể là vật gì cũng được, dù phải trả giá lớn thế nào cũng phải lấy được Vô Cấu Băng Liên.”

Cơn ho của Huyền đế giảm bớt đôi chút, ngài lắc đầu nói: “Chỉ sợ rất khó, quan hệ giữa Tây Lương và Đại Huyền vốn không hòa hợp, tây cảnh thường xuyên xảy ra chiến sự.”

“Nếu bọn họ biết trẫm cần Vô Cấu Băng Liên, càng sẽ không đưa... Bọn họ chỉ mong trẫm chết đi, Đại Huyền không có trữ quân, trẫm mà chết, Đại Huyền tất nhiên đại loạn, đây chính là điều mà các thế lực man di bốn phương muốn thấy.”

Ánh mắt Ninh Thần trầm xuống: “Bệ hạ, thần muốn đích thân tới tây cảnh một chuyến.”

Huyền đế kinh ngạc!

Ninh Thần gằn từng chữ: “Nếu Tây Lương ngoan ngoãn dâng Vô Cấu Băng Liên, thì mọi chuyện dễ nói... Nếu dám từ chối, ta sẽ tự mình tới hoàng thất của bọn chúng để lấy.”

“Thần sẽ tiên lễ hậu binh... Nếu bọn chúng không biết điều, thì thần chỉ đành mang quân san bằng Tây Lương. Bất kể phải trả giá thế nào, thần chắc chắn sẽ lấy được Vô Cấu Băng Liên về.”

Huyền đế nhìn Ninh Thần, ánh mắt dao động dữ dội, cười nói: “Tiểu tử thúi... lại không muốn để trẫm chết đến thế sao?”

Ninh Thần nghiêm túc nói: “Trên thế gian này không ai có thể trường sinh, cái chết là quy luật tự nhiên, điều này thần không ngăn được.”

“Nhưng thần hy vọng bệ hạ không bệnh không tai, có thể sống đến ngày già đi tự nhiên... Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ không còn, thần không muốn để lại tiếc nuối.”

“Cho nên, dù phải trả giá thế nào, thần cũng sẽ mang Vô Cấu Băng Liên về cho bệ hạ.”

Ánh mắt Huyền đế dao động dữ dội, vẻ mặt đầy vui mừng.

“Được rồi, trẫm sẽ ban ý chỉ cho Tứ hoàng tử trước, lệnh cho hắn giao thiệp với Tây Lương... Nếu không được, chúng ta lại nghĩ cách khác.”

Ninh Thần khẽ gật đầu: “Cứ theo ý bệ hạ... Hy vọng Tây Lương quốc đừng có không biết tốt xấu, vì một đóa Băng Liên mà phải trả giá thảm trọng.”

Huyền đế nói: “Toàn Thịnh, truyền chỉ! Lệnh cho Tứ hoàng tử giao thiệp với Tây Lương.”

“Đúng rồi, thuận tiện mang hết tấu chương đến đây cho trẫm... Trẫm đã lâu không ở trong cung, chỉ sợ tấu chương đã chất thành núi rồi.”

Ninh Thần và Cửu công chúa đồng thanh nói: “Không được!”

Cửu công chúa nói: “Phụ hoàng mới tỉnh, cơ thể chưa khỏe hẳn, không được làm việc quá sức, phải nghỉ ngơi cho tốt!”

Ninh Thần gật đầu đồng tình.

Huyền đế cười nói: “Yên tâm, trẫm sẽ không mệt đâu... Toàn Thịnh, đi đi!”