Huyền đế hơi gật đầu.
“Qua mấy ngày nữa là ngày sinh của trẫm, năm nay trẫm không định tổ chức rầm rộ, chỉ làm một bữa gia yến, đến lúc đó ngươi cũng tới.”
“Chờ trẫm qua sinh nhật, ngươi lập tức cùng Hoài An thành hôn... Thành hôn xong, lại đi Võ quốc.”
Ninh Thần cúi đầu: “Thần tuân chỉ!”
Huyền đế quay đầu nhìn về phía Toàn công công: “Đem đồ vật cho Ninh Thần.”
“Dạ!”
Toàn công công đưa một cái bình nhỏ tới trước mặt Ninh Thần.
Ninh Thần tò mò hỏi: “Bệ hạ, cái này dùng để làm gì ạ?”
Huyền đế nói: “Trân Châu Xà Du Cao, có thể giúp người ta trắng da... Hậu cung đều đang dùng, hiệu quả không tồi!”
“Buổi tối đi ngủ, bôi lên mặt, sáng hôm sau ngủ dậy rửa sạch là được.”
Ngọa tào... Đêm dùng mặt nạ sao?
“Đa tạ bệ hạ!”
“Bệ hạ nếu không còn việc gì khác, vậy thần cáo lui!”
Huyền đế gật đầu: “Đi đi!”
“Thần cáo lui!”
Từ Dưỡng Tâm Điện đi ra, một trận gió lạnh thổi tới, Ninh Thần run cầm cập.
Thời tiết âm u.
Cái thứ thời tiết quỷ quái này, sắp sang đông rồi mà ngày nào cũng mưa.
......
Thoắt cái đã đến ngày sinh của Huyền đế.
Năm nay Huyền đế không tổ chức rầm rộ, chỉ mở gia yến.
Những vị phong vương kia cũng không quay về.
Cái gọi là gia yến, cũng không phải nói chỉ có người trong nhà.
Các đại thần trong triều đều nằm trong danh sách chiêu đãi.
Đương nhiên, từ nhị phẩm trở xuống thì không có tư cách này, chủ yếu là lễ đến người không đến.
Lễ vật có thể đưa, nhưng ăn cơm thì không có phần của ngươi.
Tiệc mừng thọ của Huyền đế tổ chức tại Thiên Thu Cung.
Ninh Thần đến muộn, hắn được phép cưỡi ngựa vào cung.
Những người khác đến chân, bắt buộc phải đến sớm.
Ngày sinh của Bệ hạ, đến chậm chính là tội lớn.
Nửa đường, gặp được Cửu công chúa.
Cửu công chúa mặc một thân váy đỏ, như đóa hoa kiều diễm trên đỉnh núi cao, trên đầu cài chiếc kim thoa Ninh Thần tặng, kiều mị động lòng người.
“Chuyên môn đợi ta sao?”
Ninh Thần dừng ngựa, cười hỏi.
Cửu công chúa ngạo kiều hất chiếc cằm thon nhỏ: “Mới không có, chỉ là trùng hợp thôi.”
Ninh Thần không vạch trần tiểu tâm tư của nàng.
Từ Lạc Hoàng Cung đến Thiên Thu Cung, căn bản sẽ không đi ngang qua nơi này.
Hắn vươn tay: “Lên đây!”
Cửu công chúa vươn tay ra, lại rụt về.
“Không được không được... Ta là công chúa, phải chú trọng lễ nghi, không thể ngồi chung một con ngựa với nam tử trong cung.”
Ninh Thần “nga” một tiếng: “Vậy công chúa cứ chậm rãi đi bộ, ta đi trước đây.”
“Ngươi, ngươi ngươi...”
Cửu công chúa tức giận chống nạnh, đôi mắt hạnh trợn tròn.
Nàng đợi ở đây hơn nửa ngày, tên nam nhân thối này dám bỏ mặc nàng một mình?
“Đùa ngươi thôi!”
Ninh Thần xoay người xuống ngựa, dắt ngựa đi cùng Cửu công chúa.
Cửu công chúa nhìn về phía bọc hành lý sau lưng Ninh Thần: “Đây là lễ vật ngươi chuẩn bị cho phụ hoàng sao?”
Ninh Thần gật đầu.
“Là thứ gì vậy? Ta xem một chút được không?”
“Mở ra rất phiền phức, chờ tới đại điện, nàng sẽ thấy.”
Cửu công chúa nhíu nhíu cái mũi nhỏ: “Keo kiệt!”
Đi vào Thiên Thu Cung.
Vương công đại thần, sủng phi hậu cung, hoàng tử công chúa đều đã tới.
Tất cả vị trí đều được sắp xếp theo thân phận.
Vị trí của Ninh Thần ở phía trước, đối diện với Thái tử.
Đây cũng là ý của Bệ hạ.
Ninh Thần vừa chào hỏi người quen, vừa đi về phía trước.
Đột nhiên, một tiểu cung nữ ngăn hắn lại.
“Vương gia, Trân phi cho mời!”
Ninh Thần ngẩn ra: “Trân phi là ai?”
Sắc mặt tiểu cung nữ hơi biến đổi.
Cửu công chúa trừng mắt nhìn Ninh Thần: “Ngươi thế mà ngay cả mẫu phi của ta cũng không biết?”
“Ách!!!”
Ninh Thần đầy mặt xấu hổ.
Con cái của Huyền đế quá nhiều, phi tử cũng đông, hắn thường xuyên không nhớ nổi.
Trân phi chính là mẹ đẻ của Cửu công chúa.
Cửu công chúa đã nói với hắn, mà hắn lại quên mất.
“Chỉ đùa chút thôi, sao ta có thể không nhớ mẹ vợ tương lai chứ?”
Khuôn mặt nhỏ của Cửu công chúa đỏ bừng.
Ninh Thần nhìn về phía tiểu cung nữ: “Làm phiền dẫn đường!”
Tiểu cung nữ dẫn Ninh Thần đi tới trước một chiếc bàn thấp.
Phía sau bàn thấp, ngồi một nữ nhân dung mạo không tầm thường, toàn thân toát lên vẻ quý khí.
Ninh Thần nhìn nàng, đây chính là mẹ vợ mình, trông rất xinh đẹp, Cửu công chúa quả là giống mẹ.
Xem ra thẩm mỹ của Huyền đế vẫn rất ổn, phi tử của lão đều rất xinh đẹp... Xem ra chỉ có Hoàng hậu là không được đẹp lắm.
Hoàng hậu là liên hôn chính trị, cũng có thể hiểu được.
“Ninh Thần bái kiến Trân phi nương nương!”
Ninh Thần quy củ quỳ xuống dập đầu.
Trân phi đánh giá Ninh Thần, đây là lần thứ hai nàng thấy con rể tương lai này.
Lần đầu tiên là ở cửa Dưỡng Tâm Điện.
Lúc ấy Huyền đế bệnh tình nguy kịch, thời điểm mấu chốt Ninh Thần đuổi về.
Lúc ấy trời quá tối, nàng còn chẳng nhìn rõ dung mạo của Ninh Thần.
Chỉ nhớ kỹ sự bá đạo của hắn.
Một người chặn ngoài cửa Dưỡng Tâm Điện, cấm bất cứ ai tới gần.
“Tuấn tú lịch sự, chỉ là làn da hơi đen một chút!”
Ninh Thần xấu hổ, lặng lẽ che mặt, bị mẹ vợ tương lai chê bai.
Các phi tử khác cũng tò mò đánh giá Ninh Thần.
Các nàng không ít lần nghe về những chiến tích huy hoàng của vị thiếu niên lang quyền khuynh triều dã này.
Đối với lời của Trân phi, các nàng tỏ vẻ tán đồng.
Đen thật đấy, như cục than vậy.
Cửu công chúa vội nói: “Mẫu phi, Ninh Thần vì đưa thuốc cho phụ hoàng mà phi ngựa tám trăm dặm, dãi nắng dầm mưa, cho nên mới đen như vậy... Kỳ thật da hắn rất trắng, không tin người xem mà...!”
Nói đoạn, nàng vươn tay kéo tay áo Ninh Thần.
Quả nhiên, cánh tay Ninh Thần rất trắng.
“Làm càn!”
Đột nhiên, một nữ nhân mặc xiêm y xanh sẫm, đầu đội đầy trang sức kim khí rườm rà, ung dung hoa quý lạnh giọng quát.
“Hoài An, ngươi thân là công chúa hoàng thất, trước mặt bao người lại lôi lôi kéo kéo với nam tử, còn ra thể thống gì nữa?”
Cửu công chúa vội vàng quỳ xuống: “Hoài An biết sai!”
“Trân phi, ngươi dạy dỗ con gái như vậy sao? Đây là hoàng thất, không phải chốn lầu xanh kỹ viện.”
Sắc mặt Trân phi thay đổi: “Thần thiếp giáo nữ vô phương, thần thiếp biết sai... Quý phi đem Hoài An so sánh với nữ tử chốn lầu xanh, không khỏi có chút không ổn đi?”
“Trước mặt bao người, lôi lôi kéo kéo với nam tử, không biết liêm sỉ... Bổn cung dạy dỗ sai rồi sao?”
Trân phi cúi đầu, biểu tình khuất nhục: “Quý phi nương nương dạy dỗ rất đúng!”
Nữ nhân kia hừ lạnh một tiếng, lại chĩa mũi nhọn về phía Ninh Thần.
“Còn ngươi, thân là Trấn Quốc Vương, lại tùy tiện như vậy, còn ra thể thống gì?”
Ninh Thần nhíu mày, chậm rãi đứng dậy, nhàn nhạt nói: “Ngươi là ai?”
“Làm càn, vị này chính là Đức Quý phi, mẹ đẻ của đương kim Thái tử. Ngươi thế mà không biết sao? Thật nực cười.”
Bên cạnh, một cung nữ quát mắng.
Hóa ra là mẹ đẻ của Thái tử, khó trách lại ương ngạnh như thế?
Ninh Thần đạm nhiên nói: “Xin lỗi! Phi tử của Bệ hạ đông đảo, nhắm mắt ném một viên gạch cũng trúng một mảng lớn, bổn vương lại là ngoại thần, không quen biết cũng là chuyện thường tình chứ nhỉ?”
Đức Quý phi tức đến run người.
“Ngươi làm càn, dám nói chuyện với bổn cung như thế sao?”
Ninh Thần chắp tay sau lưng: “Bổn vương là người sát phạt trên chiến trường, chỉ là một võ phu thô lỗ, không hiểu lễ nghĩa, mong Đức Quý phi thứ lỗi!”
Đức Quý phi ngẩng cao đầu: “Muốn bổn cung tha thứ, ngươi chỉ có thái độ này thôi sao?”
“Đức Quý phi muốn thế nào?”
“Quỳ xuống cho bổn cung!”
Ninh Thần “a” một tiếng: “Bổn vương là Vương gia, theo luật lệ Đại Huyền, thấy phi không cần quỳ... Chờ khi nào Đức Quý phi lên làm Hoàng hậu, bổn vương quỳ cũng chưa muộn.”
“Ngươi...”
Đức Quý phi chỉ vào Ninh Thần, tức đến ngón tay run rẩy.
Tông Tư Bách cùng các vương công đại thần thấy vậy, đều lắc đầu.
Vị Đức Quý phi này thật không thông minh chút nào.
Dùng cái trò tranh đấu của đàn bà chốn hậu cung để đối đãi với Ninh Thần, thật nực cười!
Nàng không nghĩ tới kết cục của Hoàng hậu sao?
Lục hoàng tử vừa lên làm Thái tử, căn cơ nông cạn, nữ nhân thông minh đều tranh thủ lấy lòng Ninh Thần còn không kịp, sao lại đi đắc tội?