Tiêu Gia Như Yên

Chương 1



Kết quả thật hiển nhiên, Tiêu Kỳ thẳng chân đá ta ngã lăn trên mặt đất, cười lạnh đầy mỉa mai:

“Làm muội muội của ta? Ngươi cũng xứng sao?”

Tiêu Sóc cũng đẩy ta ra xa, như thể vừa chạm phải thứ gì đó dơ bẩn lắm, hắn chán ghét ngự kiếm rời đi ngay lập tức.

Ngược lại, chỉ có Phó Tu Nhiên vẫn nở nụ cười, hắn chậm rãi đỡ ta dậy, thong thả cất lời:

“Thật là không biết thương hương tiếc ngọc, một muội muội ngoan ngoãn thế này, sao lại nỡ lòng làm nàng bị thương cơ chứ?”

Động tác của hắn dịu dàng đến mức khiến ta nhất thời lầm tưởng đã tìm được chỗ dựa, ta nép vào lòng hắn, quấn quýt gọi một tiếng: “Ca ca.”

Ta quá khao khát tìm một chỗ dựa vững chắc.

Mẫu thân đã từng nói, bà mang ta vào đây đã là tận tình tận nghĩa, nếu ta có thể khiến những đứa trẻ nhà họ Tiêu chấp nhận mình, ta mới có cửa ở lại.

Ta sợ lắm, sợ phải tiếp tục sống trong căn nhà gỗ dột nát, sợ đêm nửa đêm bị lũ chuột gặm nhấm ngón chân, càng sợ cái cảnh đói ăn thiếu mặc, kiệt sức c.h.ế.t gục nơi đầu đường xửa chợ.

Thế nên, khi mẫu thân nhờ dung mạo diễm lệ mà được vị Tiêu gia chủ góa vợ nhiều năm để mắt tới, lúc ông định đưa bà đi, ta đã dàn dựng một cuộc "tình cờ" gặp gỡ.

Lúc đó, ta lấm lem bẩn thỉu, tay cầm nửa cái bánh màn thầu, lặng lẽ nhìn ông ta.

Gia chủ Tiêu gia dĩ nhiên không muốn mang theo một đứa con riêng của người khác vào cửa, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ chút thể diện.

Có lẽ ông ta cũng cảm thấy việc nạp mẹ người ta làm thiếp mà lại vứt đứa nhỏ trong căn nhà nát là điều không đành lòng.

Ông ta bèn ôn hòa gọi ta lại gần, đưa cho ta một túi bạc:

“Ngươi tên Như Yên đúng không? Đứa trẻ ngoan, đây là cho ngươi.”

Ta nhận lấy túi bạc khiến ông ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay giây tiếp theo, ta lại đem cả màn thầu lẫn túi bạc trả lại, nhìn ông bằng ánh mắt ngây thơ đầy kinh ngạc:

“Cha, nương nói ai nằm cùng nương thì người đó là cha. Tối qua A Yên đã thấy cha nằm cùng nương rồi.”

Sắc mặt Tiêu gia chủ lập tức trở nên quẫn bách, vừa xấu hổ vừa giận dữ.

Ta lại tiếp tục bồi thêm:

“Cha, cha lại muốn bỏ rơi A Yên và mẫu thân đúng không? A Yên không cần những thứ này, A Yên chỉ cần cha thôi... Cha ơi, A Yên nhớ cha lắm...”

Nói đoạn, nước mắt ta lã chã rơi xuống.

Ta thu mình lại như thể rất sợ ông chê cười, cẩn trọng túm lấy vạt áo ông:

“Cha muốn bỏ thì bỏ một mình A Yên thôi có được không? Những năm qua nương sống vất vả lắm, còn bị người ta bắt nạt nữa. Khó khăn lắm cha mới quay về, A Yên không muốn làm nương đau lòng, cho nên cha ơi.”

Ta ngước đầu lên, hốc mắt đỏ hoe:

“Đừng bỏ rơi nương, A Yên hứa sẽ không quấn lấy cha, cũng không đòi đi theo cha nữa đâu.”

Những lời này vừa dứt, vị Tiêu gia chủ cao cao tại thượng kia sững sờ, trong mắt thoáng hiện vẻ động dung.

Hẳn là ông ta đang tưởng tượng ra cảnh tượng phu quân mất sớm, cô nhi quả phụ bị người đời ức h.i.ế.p, gian nan cầu sinh.

Cuối cùng, ông ta thở dài một tiếng:

“Cha sẽ không bỏ rơi nương con.”

Đôi mắt ta khẽ chuyển động, ta đã nghe được câu nói mà mình mong chờ nhất:

“Cũng sẽ không bỏ rơi con.”

Cứ thế, ta được mang theo vào Tiêu gia.

Khi biết tin này, mẫu thân đã nhìn ta một cái đầy sâu xa.

Nghĩ lại thì Tiêu gia chủ đã lầm rồi, mẫu thân ta không phải là đóa bạch liên hoa yếu đuối sầu muộn gì cả.

Bà biết mình xinh đẹp, nên sau khi cha ta c.h.ế.t, bà đã biến mình thành một sợi dây tơ hồng sống bám vào đàn ông.

Những gã đàn ông đó thích bà, nhưng rồi lại khinh rẻ bà.

Họ thề non hẹn biển, nhưng khi đã chán chường lại đem bà "giới thiệu" cho những thuộc hạ hay bằng hữu khác.

Còn ta?

Năm bảy tuổi ta đã biết lẻn bắt trộm gà nhà hàng xóm, dùng đá đập vỡ đầu nó rồi vì quá đói mà gặm thịt sống.

Gặp được Tiêu gia chủ là một sự ngoài ý muốn, nhưng chính cái ngoài ý muốn ấy đã khiến ông ta nhìn thấy gương mặt mẫu thân ta có vài phần tương tự với vị phu nhân quá cố.

Nghe nói vị phu nhân kia còn để lại hai người con, đều là những thiên tài tu tiên danh tiếng lẫy lừng.

Ta muốn ở lại, dĩ nhiên phải tìm cách nịnh bợ bọn họ.

Nếu họ thực sự ghét bỏ mà đuổi ta đi, Tiêu gia chủ cũng chẳng vì một đứa con riêng mà để nảy sinh hiềm khích với con đẻ của mình.

Nhưng hiển nhiên, lần nịnh bợ đầu tiên của ta đã thất bại.

Dẫu vậy, cũng không hẳn là thất bại hoàn toàn.

Phó Tu Nhiên nhà họ Phó, thiếu gia của một trăm năm thế gia tu tiên, vì có mối thâm giao với Tiêu gia nên hắn thường xuyên qua lại với Tiêu Kỳ và Tiêu Sóc.

Ta phải lấy lòng hắn trước, mới có cơ hội tiếp cận hai anh em họ Tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quan trọng hơn là, sau khi vào Tiêu gia, dã tâm của ta không còn dừng lại ở việc chỉ muốn "ở lại" nữa.

Ta bị sự giàu sang và hào quang tu tiên của Tiêu gia làm cho mờ mắt.

Ta muốn tu tiên, ta muốn chiếm lấy những lợi lộc từ khối tài sản này.

Ta tham lam muốn nhiều hơn nữa.

Chẳng còn cách nào khác, kể từ khi mẫu thân phát hiện ta lén dùng phấn son của bà, học theo điệu bộ của bà để cười với những gã đàn ông kia, bà đã thẳng tay tát ta một cái nổ đom đóm mắt:

“Đồ tiện nhân!”

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nửa mặt ta sưng vù đau đớn, nhưng trong đầu ta lúc ấy chỉ toàn là hình ảnh những con gà quay, vịt quay mà đám đàn ông kia mang đến cho bà.

Ta đói lắm.

Ta nhìn những miếng thịt đó mà thèm thuồng nhỏ dãi, nhưng mẫu thân chỉ lo ăn một mình.

Chờ bà ăn xong, đống xương xẩu thừa thãi đó mới đến lượt ta.

Ta gặm những mẩu xương khô khốc, trong lòng thầm nghĩ:

Nếu làm "tiện nhân" mà được ăn no, thì ta làm tiện nhân cũng chẳng sao.

Phó Tu Nhiên rất tốt, so với vẻ lạnh lùng chán ghét của Tiêu Kỳ và Tiêu Sóc, hắn là người duy nhất mỉm cười với ta.

Năm đó ta mới mười hai tuổi, đó là một lợi thế.

Tuổi tác nhỏ giúp ta dễ dàng gần gũi bọn họ mà không cần quá câu nệ nam nữ thụ thụ bất thân.

Tiêu Kỳ và Tiêu Sóc rất không hài lòng về việc này, thường xuyên chỉ trích Phó Tu Nhiên:

“Phó Tu Nhiên, ngươi không định thật sự coi mình là người tốt đấy chứ?”

Lúc đó, Phó Tu Nhiên đang cầm miếng bánh hạt dẻ ta làm.

Đó là món ta mới học từ đầu bếp, nóng đến nỗi tay ta nổi đầy vết phồng rộp.

Khi ta mang đến, Tiêu Kỳ và Tiêu Sóc liếc cũng chẳng thèm nhìn.

Nhưng hắn không chê, thế là ta lại tặng thêm cho hắn thật nhiều miếng nữa.

Nào ngờ, vừa quay đi, hắn đã ném thẳng đống bánh xuống đất, rút khăn tay tỉ mỉ lau sạch từng đốt ngón tay, cười dịu dàng:

“Các ngươi không thấy trò này rất thú vị sao?”

Tiêu Sóc nhíu mày. Tiêu Kỳ vốn tính nóng nảy, nếu là người khác bị đối xử như vậy, hắn đã sớm ra tay bênh vực.

Nhưng trớ trêu thay người đó lại là ta, nên hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn nói gì.

Dĩ nhiên, ta hoàn toàn không hay biết chuyện đó.

Ta chỉ biết rằng sau này, mỗi khi ta làm bánh hạt dẻ mà bị Tiêu Kỳ bắt gặp, hắn sẽ vung kiếm c.h.é.m nát nhừ cả khay bánh.

Hắn đe dọa:

“Bớt làm mấy thứ đồ tầm thường vớ vẩn này trong nhà ta đi!”

Bột mì văng tung tóe đầy người, ta ngã ngồi dưới đất hồi lâu mới hoàn hồn.

Nhìn đống bánh vụn nát, ta "xì" một tiếng khinh bỉ.

Không ăn thì thôi.

Tiêu Kỳ, thật là đáng ghét.

Nhưng ta buộc phải thừa nhận, ta là một kẻ ích kỷ.

Chỉ cần bọn họ còn giá trị để ta lợi dụng, ta sẽ không bao giờ từ bỏ, sẽ mặt dày mà đeo bám tới cùng.

Tiêu Kỳ không xong thì ta tìm đến Tiêu Sóc.

Hắn lớn hơn Tiêu Kỳ hai tuổi, thiếu niên đã sớm thành danh.

Dáng vẻ luyện kiếm của hắn khiến không biết bao nhiêu thiếu nữ thầm thương trộm nhớ.

Ta thừa nhận, ta cũng từng có lúc rung động trước hắn.

Cũng chẳng trách ta được, bất cứ ai khi nấp dưới mái hiên nhìn trộm một vị tu sĩ trẻ tuổi tài hoa, khí phách ngời ngời như thế mà chẳng nảy sinh tâm tư?

Huống hồ, hắn còn từng cứu mạng ta.

Đó là năm thứ hai sau khi ta vào Tiêu gia.

Tiêu Kỳ và Tiêu Sóc ghét ta, mẫu thân cũng chẳng thèm ngó ngàng đến ta.

Lâu dần, đám hạ nhân cũng nhìn ra được vị thế của ta.

Ta trở thành cái bao cát để bọn chúng trút giận.

Vẫn là câu nói đó, ta ích kỷ, và cũng rất độc ác.

Làm sao ta có thể cam chịu để bọn chúng bắt nạt?

Thế là ta không ngần ngại bỏ t.h.u.ố.c xổ vào bát của chúng, hoặc lao vào đ.á.n.h nhau một trận sống mái.