Câu này hỏi đến mức huynh trưởng nghẹn lời.
...
Đúng vậy?
Vì sao?
Vì sao hắn chưa từng phát hiện, Tiểu Huỳnh sẽ tủi thân chứ?
Cẩn thận hồi tưởng, Tống Nguy nhất thời vậy mà không tìm ra đáp án.
Hồng Trần Vô Định
Chỉ có thể nhớ đến mỗi lần Tiểu Huỳnh quy củ gọi hắn: "Huynh trưởng."
Tiểu Huỳnh nhỏ hơn hắn năm tuổi, bọn họ tuy không tính là đặc biệt thân thiết.
Nhưng khi Tiểu Huỳnh còn nhỏ, hắn dạy nàng đọc sách biết chữ, nàng sẽ rất nghiêm túc lắng nghe, quy củ trả lời: "Huynh trưởng, ta hiểu rồi."
Hắn hỏi nàng có ăn no mặc ấm không, nàng cũng quy củ trả lời: "Huynh trưởng, ta rất tốt."
Thậm chí mỗi dịp lễ tết, hắn cho nàng tiền mừng tuổi, dẫn nàng ra ngoài ngắm hoa đăng.
Rõ ràng nàng rất muốn chiếc đèn cá lớn kia, vẫn chỉ quy củ mỉm cười.
"Không sao đâu, huynh trưởng, đèn cá nhỏ cũng rất tốt."
Nhưng Vãn Ngưng thì không giống.
Vãn Ngưng sẽ nói với hắn: "Huynh trưởng, Thanh Châu cô độc, những năm này ta sống rất khó khăn."
Sẽ tủi thân: "Nếu ta cũng giống Tiểu Huỳnh, từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, lớn lên dưới gối cha mẹ, có huynh trưởng bầu bạn thì tốt biết bao?"
So với Vãn Ngưng.
Tiểu Huỳnh quá hiểu chuyện.
Hiểu chuyện đến mức hắn phạt nàng quỳ từ đường, nàng sẽ ngoan ngoãn chịu phạt.
Hắn bảo nàng không được khóc, nàng liền không rơi nước mắt nữa.
Thậm chí ở chùa Bạch Lộ... hắn bỏ lại nàng, nàng cũng chưa từng đến khóc lóc kể lể một lần.
Hắn, vậy mà cứ như thế, dần dần xem nhẹ Tiểu Huỳnh sao?
Tựa như bị một bàn tay lớn chậm rãi siết c.h.ặ.t.
Lồng n.g.ự.c Tống Nguy, dâng lên từng cơn đau âm ỉ dày đặc.
...
23
Ta không nhìn huynh trưởng có vẻ mặt khó coi.
Chỉ ngơ ngác nhìn Bùi Mặc.
Vốn dĩ, ta không định khóc.
Nhưng lời Bùi Mặc lại tựa như lông ngỗng nhẹ nhàng lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khiến sống mũi ta chua xót, không nhịn được hốc mắt nóng lên.
May mà.
Ta nhịn được.
Lại nghe giọng huynh trưởng khàn khàn nói: "Tiểu Huỳnh, ta... ta chưa từng nghĩ sẽ khiến muội tủi thân, ta chỉ là..."
Ta cũng có thể bình tĩnh cắt ngang hắn.
"Cứ xem như huynh trưởng chưa từng nghĩ sẽ khiến ta tủi thân đi."
"Huynh chỉ cho rằng, tỷ tỷ xứng với vải, xứng với nho và dưa mật ngự ban, còn ta chỉ xứng với một đĩa táo đỏ, đến mức thời gian lâu rồi, ngay cả chính ta cũng cảm thấy, ta chỉ xứng với một đĩa táo đỏ bình thường như vậy."
"Huynh trưởng."
Ta dừng lại một chút.
Như trút được gánh nặng, khẽ cười.
"Đây hẳn là lần cuối cùng ta gọi huynh là huynh trưởng."
"Ta không muốn bỏ qua, cũng không muốn tha thứ cho các người."
"Huynh và tỷ tỷ... ta đều không cần nữa."
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
24
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ra khỏi Thôi phủ, ta và Bùi Mặc không ngồi xe ngựa.
Kinh thành vừa có một trận tuyết lớn, phủ trong sắc bạc trắng xóa.
Tay Bùi Mặc bọc lấy tay ta, chậm rãi sóng vai bước đi, vậy mà ta chẳng thấy lạnh chút nào.
Không trở về phủ công chúa.
Chàng đưa ta về tòa nhà bên cạnh Tống phủ.
Bên ngoài tòa nhà không có gì thay đổi, nhưng bên trong đã sớm treo đầy lụa đỏ.
Phóng mắt nhìn qua, khắp nơi đều là vẻ vui mừng hân hoan.
Nhưng Bùi Mặc lại dường như không vui lắm.
Chàng không cười nữa.
Vào phòng, cởi áo choàng lông cáo ra.
Chàng trầm ngâm một lát, giọng nói cũng không ấm áp như khi ở Thôi phủ ban nãy.
"Tiểu Huỳnh, mẫu thân là người có thù tất báo, hành vi hôm nay của tỷ tỷ nàng, hẳn sẽ bị phán đồ hình, Tống gia xảy ra chuyện như vậy, con đường làm quan của huynh trưởng nàng đại khái cũng đến hồi kết rồi."
Chàng vừa nói, vừa quan sát vẻ mặt ta.
Có lẽ vì không để tâm, nên mới có thể trở nên lòng dạ sắt đá đi.
Ta cũng không đau lòng.
Chỉ gật đầu: "Được."
Chàng yên lặng nhìn ta.
Nhìn một hồi, bỗng thở dài.
"Hôm nay, nàng quá nguy hiểm, nếu ta không kịp thời đến, nếu Thôi Giác kia thật sự nảy sinh ý đồ xấu với nàng, vậy phải làm sao đây?"
Dừng một chút, chàng lại buồn bực nói: "Hắn ở phòng bên cạnh chắc hẳn đã nghe rõ hết rồi, nếu sau này hắn còn dây dưa với nàng... thì phải làm sao?"
Vị chua trong lời chàng nồng quá, ta lập tức ngửi thấy rồi.
Hóa ra... mạnh mẽ như Bùi Mặc, cũng sẽ bất an? Cũng sẽ thấp thỏm sao?
Ta có chút vui vẻ.
Như được nhét đầy bông, l.ồ.ng n.g.ự.c ta căng đầy.
Không nhịn được cười.
"Ta rất lợi hại mà, ta đã nhìn thấu rồi."
"Chàng yên tâm, hắn sẽ không dây dưa với ta, bởi vì ta sắp là thê t.ử của Bùi Mặc rồi."
Ta chui vào lòng chàng, dỗ dành chàng.
Lại từ trong lòng chàng thò đầu ra.
Nhìn chằm chằm vệt hồng dần nhuộm lên vành tai chàng, cười tinh nghịch.
"Hơn nữa, hôm nay lá gan ta lớn hơn, là vì ta biết Trưởng công chúa sẽ tin ta, chàng cũng sẽ tin ta."
"Bùi Mặc, ta như vậy có tính là cáo mượn oai hùm không?"
...
Nhìn cái đầu lông xù trong lòng mình.
Chút chua xót nhỏ bé dưới đáy lòng Bùi Mặc thoáng chốc tan thành mây khói.
Chàng bỗng nhớ đến lần đầu tiên gặp Tiểu Huỳnh, nàng trốn ở góc tường kia khóc.
"Đó là vải huynh trưởng cho tỷ tỷ, có phải ta không nên đòi không?"
"Thôi Giác chỉ bảo ta nhường tỷ tỷ thôi, tỷ tỷ cũng đâu phải người ngoài, nhưng ta lại đau lòng như vậy, có phải ta quá xấu xa không?"
Sao lại có người ngay cả khi khóc cũng tự trách, hoài nghi chính mình chứ?
Khi ấy, chàng đã nghĩ.
Nhưng bây giờ thì tốt rồi.
Chàng cong mày cong mắt, không nhịn được nghĩ.
——
"Không tính, tính là nàng đã trưởng thành rồi."
Hoàn.