Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)

Chương 37



Sau khi rửa sạch và thái sẵn các loại rau củ chuẩn bị đâu vào đấy, y liền để lửa nhỏ cứ thế liu riu ninh móng giò trước.

Nắng trưa vàng vọt, ch.ói chang đến mức khiến người ta chẳng dám mở mắt ra ở ngoài khoảng sân trống. Cây hồng xiêm trong sân cũng bị phơi đến độ có chút héo rũ, rộc rạc. Buổi trưa ngày hạ như thế này là lúc dễ khiến người ta buồn ngủ, ngái ngủ nhất.

Trên phố xá chợ b.úa cũng chẳng còn nghe thấy tiếng xôn xao náo nhiệt nữa.

Mắt Thư Thụy cũng bắt đầu cay xè, y đ.ấ.m đ.ấ.m bả vai, định bụng đi vào trong phòng chợp mắt một lát.

"Có cần canh nồi bếp không?"

Lục Lăng thấy y đã mệt phờ liền hỏi một câu.

"Không cần đâu, ngươi cũng đi ngủ đi."

Lục Lăng ừ một tiếng, nhìn Thư Thụy đi vào trong phòng. Tinh thần hắn tốt vô cùng, chẳng có chút ý vị buồn ngủ nào, bèn nhún người một cái bay lên tận mái nhà.

Phía ngoài khách điếm có một cây du to lớn, rủ xuống một khoảng râm mát, hắn liền ngồi ở chỗ đó.

Ở trên cao nhìn được xa, Lục Lăng trông thấy trên phố Văn Kiều có nhiều rạp hát, lầu quán đang có một đoàn tạp kỹ biểu diễn. Trời nóng nực là thế, vậy mà vẫn có bao nhiêu người vây quanh xem, reo hò khen ngợi.

Chỉ là một trò tạp kỹ mà thôi, vậy mà người ta thi nhau móc tiền ra thưởng.

Gần hơn một chút, trong con ngõ nhỏ có gió lùa qua xuyên đường, hai gã hậu sinh trẻ tuổi đang bàn tán xôn xao xem hai ngày nữa vào hội Tết Hà Nguyệt thì đi đâu chơi, rồi lại chuẩn bị sắm sửa lễ vật gì để tặng cho người thương.

"Nàng ấy muốn một cây trâm bạc lâu lắm rồi, lần này ta gom đủ tiền, liền đi đúc cho nàng một cây nặng hai tiền, chạm kiểu hoa sen, cam đoan nàng sẽ thích mê."

"Ngươi đúng là chịu chi đấy, cẩn thận kẻo dâng lễ hậu hĩnh rồi mà nhạc mẫu của ngươi vẫn không chịu gả con gái cho đâu."

"Ta thì chỉ tặng cho Vũ ca nhi một hộp bánh hoa sen của Cẩm Lầu là được rồi. Chẳng biết kẻ nào bày ra cái trò Tết Hà Nguyệt là phải tặng quà cho người thương cơ chứ, thật làm người ta tốn kém. Ngày tết tốt đẹp thế này cứ đi ngắm đèn, thưởng hoa không phải tốt hơn sao."

"Ngươi cứ việc ra sức bủn xỉn đi, ta thấy còn lâu lão nương của Vũ ca nhi mới chịu gả người cho ngươi ấy."

Lục Lăng lắng nghe hai người bọn họ tranh tới cãi lui. Hắn nhìn những lá đu khẽ đung đưa trong gió mây, sờ soạng trên người một hồi, móc ra được ba đồng tiền xu.

Vẫn là số tiền thừa lúc nãy Thư Thụy đưa cho hắn đi mua thức ăn còn sót lại.

Trầm ngâm một lát, hắn lại cất mấy đồng tiền xu vào.

Trong sân lúc này đã thoang thoảng bay ra mùi thơm của móng giò kho. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, nhảy sang mái nhà của gian lớn phía đông nơi Thư Thụy đang ngủ, đội nắng đứng khom lưng ở trên đó một lát, nhoáng cái đã đáp xuống con phố bên ngoài.

Buổi trưa dễ ngủ, Thư Thụy ngủ một giấc này đến gần nửa canh giờ.

Y ngáp ngắn ngáp dài thức dậy, đầu óc vẫn còn chút mơ màng, chưa ngủ được thỏa giấc cho lắm. Y múc chút nước lau mặt một lượt, lúc này mới tỉnh táo hơn đôi chút.

Mở nắp vung trên bếp lò ra, một luồng mùi thơm của nước kho liền ùa ra nồng nạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thư Thụy cầm đôi đũa chọc chọc vào móng giò, thấy đã xiên qua được rồi, lúc này mới đem phần rau củ đã chuẩn bị sẵn thả vào trong nồi để kho cùng.

Kho thêm chừng một hai khắc đồng hồ, Thư Thụy liền tắt lửa bếp lò, để móng giò và rau củ tiếp tục ngâm trong nước kho gột một lúc cho ngấm vị tốt hơn.

Có món kho ngon rồi, Thư Thụy chợt nghĩ hay là đi mua chút rượu thịt về đưa cay, nhưng nhớ lại chuyện lúc trước, lại thôi vậy.

Nhắc đến chuyện này, Thư Thụy mới phát hiện ra Lục Lăng vẫn chưa dậy, thầm nghĩ gã ngốc này sao mà ngủ khỏe thế không biết.

Đang tính đi gọi hắn thì ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ "cộc cộc".

Thư Thụy bước ra mở cửa, thấy người đến hóa ra lại là Lưu đốc công.

"Lục tiểu huynh đệ có nhà không?"

Thư Thụy vội vàng gọi vào trong nhà hai tiếng, nhưng chẳng có ai thưa, đoán là người này đã ra ngoài rồi.

Y mở rộng cửa sau, mời Lưu đốc công vào trong ngồi, rót cho hắn ta chút nước trà để dùng.

"Mấy hôm trước Lục tiểu huynh đệ có nói muốn tìm ta mượn ít dụng cụ đục đẽo, gõ đập, bảo là để sửa sang lại nhà cửa. Hôm nay ta sang phía nam thành xem giếng cho người ta, sẵn tiện đường đi ngang qua chỗ ngươi nên ghé qua một chuyến."

Lưu đốc công đưa một bọc dụng cụ cho Thư Thụy xem.

Thư Thụy nhìn mấy thứ b.úa, đục... đầy đủ các loại dụng cụ, vô cùng vẹn toàn, trong lòng thầm nghĩ Lưu đốc công này quả thực là coi trọng Lục Lăng hết mức.

Y liền nhận lấy trước rồi nói lời cảm tạ người ta.

"Lục huynh đệ không có nhà thì ta cũng không đợi hắn nữa, chắc ca nhi còn phải ra bến tàu bán cơm hộp nhỉ."

Lúc trước Lưu đốc công cùng đội thợ sửa sang tiệm, Thư Thụy từng ra ngoài bán đồ ăn một lần, hắn ta tự nhiên biết rõ ở đây làm việc buôn bán gì.

Trước kia bọn họ bàn theo giá trọn gói, không bao cơm nước, mấy huynh đệ ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức của y, liền tự bỏ tiền đồng ra mua một bữa về ăn, ai nấy đều khen ngợi hương vị thơm ngon lại còn được ăn no bụng.

Vừa bước vào cửa là hắn ta đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt của đồ kho rồi.

Thư Thụy cười nói: "Đâu có ạ, không phải đi ra ngoài đó làm ăn đâu, tàu bè ngoài bến vào cảng không cố định, việc buôn bán cũng bữa đực bữa cái thôi."

Nói xong, y bảo Lưu đốc công ngồi nán lại một chút, mình thì đi thái nửa đĩa rau củ kho, lại vớt thêm một cái móng giò, xếp gọn gàng vào trong hộp thức ăn đem tặng cho hắn ta.

Lưu đốc công liên tục từ chối, đâu có mặt mũi nào đi lấy đồ ăn của người ta cơ chứ.

Thư Thụy lại bảo: "Đều là lúc rảnh rỗi không có việc gì làm nên kho một ít để ăn chơi thôi. Cái móng giò này là đồ bán ế của hàng thịt, chẳng có mấy thịt, giá cũng không cao, ăn cho vui miệng thôi. Làm phiền Lưu đốc công còn để tâm, cất công mang dụng cụ đến cho chúng ta."

Lưu đốc công từ chối vài lần, Thư Thụy vẫn kiên trì đưa cho hắn ta, hắn ta đành phải đón lấy.

Hắn ta xách hộp thức ăn, có chút ngượng ngùng đung đưa một cái. Nhà có thê t.ử vốn dĩ rất thích ăn cái món này, ngày thường đều không nỡ mua ăn, toàn phải đợi những lúc hắn ta từ trong lành trở về mới chịu ra ngoài mua một ít về dùng.