Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 162



Sau khi Yến vương rời đi, mọi người đều có chút bối rối, Tiêu lão phu nhân liền phân phó Tiêu Chính Phong:

“Mau đưa nương t.ử của con vào trong nghỉ ngơi một lát đi.”

Tiêu lão phu nhân nhìn sang A Yên ở bên cạnh, lại thấy nàng đang cung kính cúi đầu đứng đó.

Lúc này A Yên vạn lần không ngờ tới mình vừa mới bước qua cửa đã gây ra cớ sự này, lập tức bước lên những bước nhỏ, áy náy hành lễ: “Tôn tức phụ thỉnh an tổ mẫu đại nhân.”

Tiêu lão phu nhân lại không hề để bụng, phẩy tay nói: “Cháu vào phòng rửa mặt chải đầu trước đi.”

Nói xong lời này, bà liền dẫn theo đông đảo con cháu rầm rộ rời đi.

Nhất thời trong viện chỉ còn lại Tiêu Chính Phong và A Yên, mấy nha hoàn lập tức cùng nhau tiến lên, dìu A Yên vào phòng, một lần nữa bưng nước nóng tới để rửa mặt và thay y phục.

Bên này A Yên vì còn phải chải đầu trang điểm nên tự nhiên sẽ chậm hơn một chút, còn Tiêu Chính Phong là nam nhân, chỉ chốc lát sau đã rửa mặt và ăn vận chỉnh tề.

Tiêu Chính Phong bước tới, oai phong lẫm liệt ngồi xuống trước bàn trang điểm, ngắm nhìn kiều nương trước bàn, lại thấy nàng đang ngồi đó với tấm lưng thon thả thẳng tắp, một suối tóc mây từ bờ vai mỏng manh xõa xuống, khẽ đung đưa bên vòng eo nhỏ nhắn không doanh một nắm.

Xuyên qua gương đồng, hắn nhìn thấy khuôn mặt phấn nộn kiều diễm của nàng tuy chỉ dặm chút phấn son nhạt, nhưng vẫn như ngậm nước, mang theo một vẻ mướt mát trong ngần. Bàn tay ngọc ngà thon thả của nàng nhón lấy một đóa hoa điền kiểu dáng tươi mới, nhẹ nhàng dán lên trán.

A Yên từ trong gương nhìn thấy ánh mắt Tiêu Chính Phong vẫn luôn chằm chằm nhìn về phía này, liền mím môi, dịu dàng nói:

“Phu quân, thiếp xong ngay đây, nếu chàng không có việc gì, hay là xem sách một lát nhé?”

A Yên phát hiện trên chiếc bàn kỷ bên cạnh trong phòng có đặt vài cuốn sách đóng gáy chỉ, dường như là binh pháp bày trận đ.á.n.h giặc, cho nên mới đề nghị như vậy.

Tiêu Chính Phong khẽ ho một tiếng, giọng khàn khàn nói: “Không cần đâu, ta cứ ngồi tùy ý một lát là được.”

A Yên nghe hắn nói vậy, cũng không nói thêm gì nữa, lẳng lặng ngồi đó để Thanh Phong bắt đầu giúp mình chải đầu trang điểm.

Nay đã gả làm phụ nhân, không còn là cô nương gia như ngày trước nữa, thế nên phải b.úi tóc lên. Hôm nay Thanh Phong b.úi cho nàng kiểu tóc đọa mã kế, trang trọng mà đài các. A Yên vốn dĩ dung mạo tuyệt sắc, nhìn như vậy, cho dù trên b.úi tóc không có trâm cài vòng ngọc, cũng toát lên vẻ ung dung động lòng người. Thanh Phong lựa chọn một phen, liền từ trong hộp trang sức lấy ra một đóa trâm hoa màu trắng, cứ thế cài xéo lên b.úi tóc.

Trang điểm xong xuôi, A Yên giương mắt nhìn sang, lại thấy Tiêu Chính Phong càng nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, nàng không khỏi mím môi bật cười.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Mấy nha hoàn thấy cảnh này, liền đều lui ra ngoài. A Yên lập tức đứng dậy, bước đến bên cạnh Tiêu Chính Phong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng còn chưa kịp mở miệng, Tiêu Chính Phong đã mạnh mẽ vươn cánh tay, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, một đôi bàn tay cũng sờ soạng lung tung nơi vòng eo thon thả mềm mại của nàng. Trong lúc hơi thở rối loạn, đôi bàn tay to lớn kia lại bắt đầu trượt xuống, không kiêng nể gì mà xoa nắn hai cánh hoa kiều nộn của nàng.

A Yên nhịn không được nhíu mày phát ra tiếng “Ưm” khe khẽ, đôi chân vốn dĩ đã nhức mỏi liền không còn chút sức lực nào, mềm nhũn nép vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi rộng lớn của hắn.

Hai mắt Tiêu Chính Phong nóng rực, bật cười trầm thấp: “Lần đầu ta gặp nàng, còn chưa nhìn thấy người nàng, đã nhìn thấy hai cánh hoa này của nàng rồi. Lúc đó liền nghĩ, hai cánh m.ô.n.g này e là còn chẳng lớn bằng một bàn tay của ta. Nay xem như đã thỏa tâm nguyện, phải hảo hảo đo lường một phen mới được.”

A Yên c.ắ.n môi nhịn xuống tiếng kêu khẽ gần như không thể kìm nén, hai nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn nhẹ nhàng đ.ấ.m lên vai hắn:

“Vốn tưởng chàng là người đứng đắn, đâu ngờ lại bỉ ổi hạ lưu như thế.”

Tiêu Chính Phong lại thu lại nụ cười, vẻ mặt đứng đắn ôm lấy nàng để nàng tựa vào người mình, khàn giọng nói:

“Thế này sao lại không đứng đắn? Nàng nay gả cho ta, đã là nữ nhân của ta, chuyện này vốn dĩ là thiên kinh địa nghĩa.”

A Yên cạn lời khẽ cười, lười biếng tựa vào người hắn, thấp giọng nói:

“Vâng, thiếp nay là nữ nhân của chàng...”

Lúc nói lời này, bàn tay mềm mại không xương liền nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai hắn, lại cảm thấy bờ vai kia quả thực vô cùng rắn chắc rộng lớn. Nhất thời liền nhớ tới cảnh tượng đêm qua hắn gác đôi chân nàng lên bờ vai ấy mà hung hăng chà đạp, lập tức thân cốt mềm nhũn như b.ún, bụng dưới lại bắt đầu trướng chua xót.

Lúc này hai má nàng nóng bừng, giọng nói cũng càng thêm nũng nịu: “Thiếp là của chàng, trên thân thể này mỗi một chỗ, chàng đều sờ được...”

Nói đến đây, nàng vươn hai cánh tay thon dài như ngọc, nhẹ nhàng ôm lấy cổ Tiêu Chính Phong, vùi đầu vào hõm cổ ấm áp của hắn, thấp giọng nỉ non bên tai:

“Trước kia thiếp từng nói chàng chẳng qua chỉ là một tên mãng hán, nhưng mà...”

Tiêu Chính Phong lúc này, bị những lời nói mềm mại tê dại của nàng làm cho khí huyết sục sôi. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, giọng khàn đục trầm thấp nói: “Không sao, cho dù nàng nói ta thế nào, ta đều thích nghe.”

Nhưng nói lời này, trong lòng hắn rốt cuộc cũng nhớ tới những lời nàng nói trước mặt Yến vương. Nàng nói nàng chính là thích tên mãng hán là hắn, nói nàng đã là người của hắn, nói mỗi một chỗ của nàng hắn đều sờ được. Những lời này lướt qua đầu quả tim, càng khơi dậy khát vọng nơi đáy lòng hắn.

Hắn vươn bàn tay to lớn, lại nâng bổng cả thân hình mềm mại phấn nộn của nàng lên, cúi đầu tì trán vào trán nàng, dịu dàng nói: “Hôm qua ta đã lỗ mãng rồi.”

Đôi phu thê này buổi sáng lại ân ái một phen, cuối cùng cũng xuất phát đến chính phòng nơi lão tổ tông ở. Dọc đường đi vì giữa hai chân A Yên vẫn còn đau nhức, Tiêu Chính Phong thấy vậy, liền đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy vòng eo của nàng. A Yên lúc đầu còn cảm thấy xấu hổ, sợ người ngoài nhìn thấy không hay, sau đó quả thực là cả người nhức mỏi lợi hại, đôi bàn tay to lớn kia đỡ lấy eo sau của mình, quả thực đã đỡ tốn không ít sức lực, thế là cũng không giãy giụa nữa.