Mạnh Linh Phượng nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị này, thèm vô cùng, nhưng cô vẫn cố nén, nhướng mày hỏi:
“Có rượu không?”
A Yên lắc đầu: “Cái này thì chưa từng mua.”
Mạnh Linh Phượng vừa nghe, liền lắc đầu quầy quậy: “Có thức ăn mà không có rượu, sao có thể được!”
Nói rồi, liền ra lệnh cho Sài Cửu bên cạnh:
“Ngươi là quản gia phải không? Lại đây, giúp ta về chỗ ở của ta, mang một vò rượu của ta đến đây!”
Sài Cửu này tin tức rất linh thông, liền hỏi:
“Mạnh tướng quân à, nghe nói chỗ ngài có nửa xe vò rượu, ngài muốn tôi mang vò nào đến?”
Mạnh Linh Phượng chớp chớp mắt:
“Ta cũng không nhớ còn lại gì nữa, ngươi cứ tùy tiện lấy đi.”
Sài Cửu gật đầu khom lưng:
“Vâng ạ, tôi đi ngay!”
Nhân lúc Sài Cửu chưa về, Mạnh Linh Phượng vừa cùng A Yên ăn thức ăn, vừa nói:
“Ngươi có biết không, hôm nay ngươi và ta lại trở thành tâm điểm của Cẩm Giang Thành rồi.”
“Ồ?” A Yên quả thực không biết.
“Bây giờ cả thành đều đang nói về chuyện hôm qua, trong miệng họ, ta trở thành kim giáp thần nhân, đạp mây lành, từ trên trời giáng xuống, một thanh đại đao chấn động bốn phương. Còn ngươi, thì đẹp như tiên nữ, như ngọc diện Quan Âm, mặt mang nụ cười, nhìn chúng sinh, vì bá tánh mà giải ưu phiền!”
“A?” A Yên cảm thấy biểu cảm của mình bây giờ nhất định rất ngây ngô, bá tánh biên thùy này cũng thú vị quá.
Mạnh Linh Phượng gật đầu:
“Đúng vậy, hai chúng ta nổi tiếng rồi.”
Cô trịnh trọng nhìn nàng:
“Thực ra chuyện này là nhờ có ngươi, ta cũng được thơm lây.”
A Yên không hề cảm thấy vậy, cười một tiếng:
“Hôm qua ta đã khoác lác rồi, nói là sẽ mời tri quân đại nhân giúp giải quyết, nếu chuyện này không giải quyết được, e là không xong đâu.”
Mạnh Linh Phượng nhìn A Yên:
“Là phu nhân của Tiêu đại ca, ngươi nên có lòng tin vào Tiêu đại ca. Tiêu đại ca nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này.”
A Yên gật đầu: “Cũng đúng.”
Mạnh Linh Phượng lắc đầu, thở dài nhìn A Yên:
“Ta quen Tiêu đại ca từ năm mười hai tuổi, đến nay đã sáu năm rồi. Sáu năm qua, ta luôn cảm thấy Tiêu đại ca rất tài giỏi, chuyện gì đến tay hắn, cũng không có chuyện không làm được.”
Cô lắc đầu, trong mắt có chút ảm đạm:
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Ngươi đã là người đàn bà của hắn rồi, hắn lại thương ngươi như vậy, chuyện gì cũng bảo vệ ngươi, ngươi phải tin hắn, coi hắn là trời.”
A Yên nhìn đĩa bánh trứng vàng óng trên bàn, một lúc lâu sau mới cười một tiếng.
Đang nói chuyện, Sài Cửu bên kia đã mang một vò rượu đến, lại là một vò Tường Vi Lộ. Hóa ra Sài Cửu này là người cẩn thận chu đáo, hắn nghĩ bây giờ chỉ có hai người phụ nữ, không thể uống rượu mạnh được, thế là chọn tới chọn lui, liền lấy Tường Vi Lộ này.
Tường Vi Lộ này được làm bằng cách ngâm hoa tường vi thượng hạng trong bình rượu mạnh suốt chín chín tám mươi mốt ngày, vị thanh nhã, uống vào dư vị ngọt ngào vô cùng, hương thơm tao nhã, thích hợp nhất cho phụ nữ uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mạnh Linh Phượng thấy rượu này, cũng cười:
“Quản gia nhà ngươi cũng chu đáo, lại lấy thứ này, rượu này ta uống không đã, nhưng với ngươi thì lại hợp.”
Nói rồi, lại đột nhiên ngâm một bài thơ, chính là “Tường vi lộ, hà diệp vũ, cúc hoa sương lãnh hương hộ. Mai sao nguyệt tà nhân ảnh cô, hận bạc tình tứ thời cô phụ”.
Bài thơ này thực sự không hợp với cô chút nào, nghe mà A Yên chớp mắt, nghiêng đầu nhìn một lúc lâu.
Buổi tối, khi Tiêu Chính Phong về đến nhà, liền thấy phu nhân của mình hai má ửng hồng say khướt ở đó. Kẻ đầu sỏ bên cạnh vừa thấy hắn, lập tức nhảy dựng lên:
“Tiêu đại ca, ta thật sự không ngờ nàng uống Tường Vi Lộ cũng có thể say được!”
Cô lắc đầu rồi xua tay, rất vô tội.
Tiêu Chính Phong nhướng mày lạnh lùng nói: “Ngươi rủ nàng uống rượu?”
Mạnh Linh Phượng cúi đầu: “Vâng.”
Tiêu Chính Phong hừ lạnh: “Uống bao nhiêu?”
Mạnh Linh Phượng nghĩ nghĩ, khoa tay múa chân một hồi: “Có, có khoảng nửa vò!”
Cô thật không ngờ, người đàn bà này trông văn tĩnh yếu đuối, uống rượu lại còn hăng hơn cả cô, nửa vò rượu cứ thế bị nàng uống hết, uống xong người ta trực tiếp say mềm ở đó.
Nửa vò?
Tiêu Chính Phong nghiến răng nghiến lợi nhìn Mạnh Linh Phượng, lạnh giọng ra lệnh: “Mạnh tướng quân, sau này lúc ta không có ở đây, xin đừng chạy đến phủ của ta!”
Nói xong, hắn lại âm u bổ sung một câu: “Nếu không, quân pháp xử trí!”
Đợi đến khi đuổi được Mạnh Linh Phượng không biết nặng nhẹ kia đi rồi, Tiêu Chính Phong mới qua đó, bế A Yên đang say khướt ngã sõng soài ở kia lên. A Yên đã say đến mức mềm như b.ún, hai tay ôm lấy đầu Tiêu Chính Phong, nghiêng đầu cười ngây ngô:
“Ủa, chàng không phải là Tiêu Chính Phong sao? Sao bây giờ chàng mới về, rượu kia ngon lắm đó!”
Tiêu Chính Phong đôi mắt hổ đờ đẫn nhìn người phụ nữ trong lòng, không nói một lời.
A Yên lại được đằng chân lân đằng đầu, vậy mà còn đưa ngón tay trắng như ngọc ra, chọc vào trán Tiêu Chính Phong, vừa chọc vừa nói:
“Chàng đúng là hắn rồi, đúng là hắn rồi, thì ra chàng là Tiêu Chính Phong à!”
Vừa nói, nàng vừa cười tủm tỉm mím môi, dường như vừa chiếm được món hời lớn lắm.
Tiêu Chính Phong cũng đành chịu, chỉ có thể mặc nàng nói, ai ngờ người ta nói được hai câu, đầu nghiêng sang một bên, cứ thế mang theo nụ cười ngây ngô mà ngủ thiếp đi.
Tiêu Chính Phong bất lực, bèn gọi người, người vào là Trà Bạch. Chàng nhíu mày hỏi: “Phu nhân đã dùng bữa tối chưa?”
Trà Bạch thực ra sớm đã bị dọa sợ, lúc này co rụt cổ, lắc đầu nói nhỏ: “Chưa ạ.”
Tiêu Chính Phong nhíu mày: “Đã tắm rửa chưa?”
Thực ra chàng vừa hỏi xong đã hối hận, hỏi cũng như không, con ma men này làm sao biết mình đã tắm rửa hay chưa chứ? Nếu biết thì đã không gọi là ma men rồi!
Trà Bạch thấy giọng chàng không tốt, có chút sợ hãi: “Chưa ạ.”
Tiêu Chính Phong sa sầm mặt: “Ra ngoài đi!”
Trà Bạch như được đại xá, vội vàng ra ngoài.
Tiêu Chính Phong ôm người phụ nữ trong lòng, thấp giọng quở trách:
“Nàng xem nàng ra cái dạng gì, trước kia uống hai chén đã say thành bộ dạng kia, bâyg iờ lại giỏi giang rồi, dám uống nửa vò rượu!”