Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 307



Mấy nha hoàn cũng lờ mờ đoán được tướng quân trở về e là đã nói phu nhân vài câu, lúc này mới khiến phu nhân không vui, nên hiện tại cũng không dám nói thêm gì nữa.

Đúng lúc này, Tiêu Chính Phong từ bên ngoài trở về. Các nha hoàn đều thi nhau cúi đầu hành lễ.

A Yên ngồi thẳng lưng ở đó, chiếc váy dài mềm mại rủ xuống tận mặt đất, nàng nhàn nhạt liếc nhìn chàng một cái, hỏi:

“Chàng đã dùng vãn thiện chưa?”

Nhìn sắc trời cũng không còn sớm, đáng lẽ là đã dùng rồi.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Tiêu Chính Phong lướt qua A Yên, chỉ cảm thấy nữ nhân này mặc bộ váy mỏng như sương khói, kiều diễm tựa như một đóa hoa ngọc trâm đang nở rộ, kiêu ngạo ngồi đó, nơi đồi núi nhô cao trắng ngần khiến lòng người xao xuyến.

Tận sâu trong đáy mắt chàng chợt lóe lên tia sáng xanh, quay đầu quét mắt nhìn mấy nha hoàn trong phòng, nhạt giọng ra lệnh:

“Ra ngoài.”

Mấy nha hoàn từ khi được mua về đến nay chưa từng thấy sắc mặt tốt của chàng, lúc này bị chàng trừng mắt như vậy, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, vội vàng cúi đầu cung kính đáp “Vâng”, cứ thế lui xuống.

Hương thơm của hoa ngọc trâm vẫn như có như không bay vào, rèm châu pha lê từng chuỗi từng chuỗi tựa như hạt mưa, va chạm vào nhau phát ra tiếng đinh đang vô cùng trong trẻo êm tai.

Tiêu Chính Phong bước đến bên cạnh A Yên, dáng người cao lớn che khuất chút ánh sáng chiếu qua rèm châu pha lê, phủ xuống người A Yên một tầng bóng râm.

A Yên c.ắ.n môi, cũng không ngẩng mặt nhìn chàng, chỉ thấp giọng hỏi: “Sao vậy?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Giọng nói của nàng mang theo chút ẩm ướt.

Ai ngờ Tiêu Chính Phong căn bản không hề trả lời, mà tự ý cúi người xuống, ngay lúc A Yên không kịp phòng bị, đột ngột bế bổng nàng lên. Lực đạo chàng dùng không hề nhẹ, vô cùng tùy ý, đến mức khiến A Yên đau điếng.

Nàng theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay rắn chắc của chàng, hoảng hốt nói: “Chàng bị làm sao vậy? Điên rồi sao?”

Tiêu Chính Phong hừ lạnh một tiếng, ôm ngang eo bế bổng nàng lên, sải bước đi về phía giường đất. Khi đến mép giường, chàng lại ném nàng xuống giường hệt như ném một bao tải.

Cũng may trên giường có chăn nệm vô cùng mềm mại nên không bị thương, nhưng dù vậy, A Yên vẫn thấy rất đau, rất đau.

Nàng đau đến mức c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ngẩng mặt nhìn nam nhân kia, ai ngờ nam nhân đen mặt, tựa như một ngọn núi nhỏ đè xuống khiến nàng không thở nổi.

Nam nhân khàn giọng nói bên tai nàng: “Nàng có biết không, nàng mặc bộ này, ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã hận không thể làm nàng ngay tại chỗ. Nàng nói xem, nam nhân khác nhìn thấy nàng thế này sẽ nghĩ gì? Nàng vốn dĩ đã sinh ra mang dáng vẻ mê hoặc tâm trí nam nhân, sao còn dám mặc thành cái dạng này?! Nàng muốn ra ngoài câu dẫn nam nhân sao?”

A Yên nghe chàng nói những lời thật sự quá khó nghe, cũng cảm thấy bị sỉ nhục, không khỏi hừ giọng: “Ai giống như chàng, suốt ngày như một con sói hoang động d.ụ.c, hở ra là lôi kéo ta dằn vặt! Chuyện phòng the của tỷ tỷ ta cũng chỉ dăm ba ngày một lần, còn chàng thì sao, làm gì có ai như chàng, đúng là một tên sắc phôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Chính Phong nghe xong, không giận mà còn cười, đứng trên cao nhìn xuống mép giường: “Bản lĩnh của phu quân nàng, kẻ khác làm sao sánh kịp.”

Chợt nhớ tới một chuyện, chàng bỗng hừ lạnh:

“Năm xưa ánh mắt Thái t.ử và Yến vương nhìn nàng, tưởng ta không hiểu sao, tâm tư của nam nhân đều bỉ ổi như vậy đấy!”

A Yên nghe chàng nói thế, không khỏi liếc xéo chàng, hừ nói:

“Chàng ngược lại rất có tự mình hiểu lấy, có thể thấy ngày xưa chàng nhìn ta, còn không biết bỉ ổi đến mức nào đâu!”

Lúc này Tiêu Chính Phong giận cũng đã giận xong, sờ cũng đã sờ thỏa thích, ôm lấy nàng cười nói:

“Lúc đó đi theo sau lưng nàng, thật sự là hồn phách đều ném cho nàng rồi.”

Chàng cúi đầu hôn lên chiếc miệng nhỏ nhắn đỏ mọng của nàng, chỉ cảm thấy mềm mại tươi mới, thật hận không thể một ngụm nuốt chửng. Nàng sao lại nhỏ bé thế này, lúc chàng hôn qua, đành phải ép nàng hé mở rồi mới thăm dò vào trong, và cũng chỉ có lưỡi là vào được.

Chàng cứ thế mút mát hồi lâu, mới nếm được tư vị trong đó, lẩm bẩm nói: “Tâm tư của Tân đế so với ta còn bỉ ổi hơn gấp trăm lần, hiện giờ nàng và ta ở biên ải thì thôi, có một ngày trở về Yến Kinh Thành, còn không biết hắn sẽ giở trò quỷ gì. Ta luôn phải có sự đề phòng, tính toán từ sớm.”

A Yên vốn dĩ đã bị hôn đến mức toàn thân nhũn ra, xương cốt tê dại, lúc này nghe thấy lời ấy, cánh tay trắng trẻo thon thả ôm lấy bờ vai rộng lớn vững chãi của nam nhân, dịu dàng an ủi:

“Chuyện này không cần phải sợ, chuyện tương lai không ai nói trước được, thiếp tự nhiên tin chàng có thể sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.”

Nhưng đôi mắt đang nheo lại của Tiêu Chính Phong lúc này lại vô cùng thâm trầm, đã không biết nghĩ đến tận đâu rồi, chợt trầm giọng nói:

“Nàng nói đúng, phàm là chuyện gì cũng phải lo trước khỏi họa, Tiêu Chính Phong ta đường đường là nam nhi, dù thế nào cũng phải bảo vệ được nữ nhân của mình. Kẻ nào dám dòm ngó, nhất định phải bắt hắn—”

Lời của chàng chỉ nói đến đây, phần sau lại không nói nữa.

Đêm nay, A Yên thật sự là sống không bằng c.h.ế.t, ngay giữa ranh giới sống c.h.ế.t ấy, nàng ngửa mặt bất lực nhìn nam nhân kia, lại cảm thấy tia sáng xanh trong mắt chàng lại mang theo vài phần tàn nhẫn, thật sự giống hệt một con sói hoang độc hành trong đêm vắng.

Bởi vì Đại Chiêu thay hoàng đế mới, triều cục không ổn định, Bắc Địch vương Hủ Hào lệnh cho Đại tướng quân Vân Nhung làm tổng soái, tập hợp ba mươi vạn binh mã, xuất phát từ Na Lạp Cổ, xua quân xuôi nam, tấn công vào biên giới Đại Chiêu.

Tiêu Chính Phong đã sớm dò la được tin tức này, từ lâu đã dự trữ lương thảo, thao luyện binh mã, dàn trận chờ sẵn. Chỉ vì Cẩm Giang Thành là con đường huyết mạch giao nhau của ba nước, nếu có loạn, e rằng Cẩm Giang Thành sẽ là mục tiêu đầu tiên của Bắc Địch.

Trong lúc nhất thời, cổng thành Cẩm Giang đóng c.h.ặ.t, bách tính không ra khỏi cửa, toàn thành giới nghiêm, trên tường thành cờ xí bay phấp phới với một chữ “Tiêu” thật lớn, toàn thể quân thủ thành Cẩm Giang đều tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.