Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 318



A Yên ngửa mặt nhìn chàng: “Phái ai đến vậy?”

Thực ra khi hỏi câu này, trong lòng nàng đã ít nhiều cảm nhận được.

Còn có thể phái ai được nữa, hiện giờ Uy Vũ Đại tướng quân là chỗ dựa lớn nhất bên cạnh Tân hoàng, Tôn Nhã Úy lại trở thành Hoàng Quý phi của Tân hoàng. Hoàng đế hiện tại, ngoài Uy Vũ Đại tướng quân ra thì còn có thể tin ai?

Chỉ là Uy Vũ Đại tướng quân phải trấn thủ Yến Kinh Thành, tự nhiên không thể đích thân đến, e là phải phái thân tín của mình đến, hoặc dứt khoát là con trai của mình.

Quả nhiên, Tiêu Chính Phong nhíu mày nói:

“Lần này Hoàng thượng phái hai mươi vạn binh mã đến chống lại quân Bắc Địch, người dẫn quân đến là Tôn Kỳ Phương, đích trưởng t.ử của Uy Vũ Đại tướng quân.”

A Yên nghe vậy, không khỏi gật đầu: “Đúng rồi, ngài ấy đang muốn nâng đỡ con trai mình đây mà.”

A Yên nghe vậy, không khỏi gật đầu: “Đúng rồi, ông ta muốn nâng đỡ con trai mình. Người con trai này ta cũng từng nghe nói qua, xưa nay không có chí tiến thủ, đúng là bùn nhão không trát được tường.”

Tiêu Chính Phong nheo đôi mắt hổ, trầm giọng nói:

“Không sai, ông ta muốn nhân cơ hội lần này để vớt vát cho con trai mình một chút vốn liếng, kiếm một chút tư lịch.”

A Yên nhíu mày:

“Tôn Kỳ Phương này chẳng qua chỉ là một tên công t.ử bột, xưa nay không học vấn không nghề nghiệp, Uy Vũ Đại tướng quân vì hắn mà vô cùng đau đầu, hắn cứ thế dẫn binh đến đây, bên cạnh có người phò tá không?”

Tiêu Chính Phong cúi mắt nhìn người phụ nữ mềm mại không xương đang tựa vào lòng mình, gật đầu nói:

“Nàng đoán không sai chút nào, lần này Uy Vũ Đại tướng quân còn phái hai vị tướng quân mà ông ta tin cậy nhất đến, làm tả hữu tướng, phò tá cho con trai ông ta.”

A Yên hồi tưởng lại một phen, trận chiến này nàng có ấn tượng, tình hình lúc đó và bây giờ có hơi khác biệt, nhưng kết cục cuối cùng thì nàng nhớ rất rõ, Tôn Kỳ Phương t.h.ả.m bại, bị người Bắc Địch g.i.ế.c c.h.ế.t, treo xác lên chiến kỳ. Quân Bắc Địch xâm nhập vào lãnh thổ Đại Chiêu ba trăm dặm, đốt g.i.ế.c cướp bóc không việc ác nào không làm, sau này vẫn là Tiêu Chính Phong dẫn dắt tàn binh bộ hạ cũ, giáng cho quân Bắc Địch một đòn nặng nề, từ đó danh chấn thiên hạ.

Cùng lúc đó, triều cục kinh thành chấn động, Yến vương đuổi Thái t.ử vừa mới đăng cơ không lâu xuống khỏi ngai vàng, tự mình lên ngôi hoàng đế. Tề vương tự xin rời khỏi Yến Kinh Thành, và phát lời thề vĩnh viễn không bước vào Chính Dương Điện. Yến vương lúc này mới yên tâm, bèn phái Tề vương dẫn binh mã, chi viện cho Tiêu Chính Phong, hai bên đồng tâm hiệp lực cùng nhau chống lại Bắc Địch, từ đó đuổi Bắc Địch ra khỏi Đại Chiêu.

Sau đó, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, Yến vương băng hà, thiên hạ đại loạn, trong cơn đại loạn có tướng sĩ dùng tên b.ắ.n hạ tấm biển của Chính Dương Điện, từ đó thiên hạ không còn Chính Dương Điện, Tề vương bước lên Chính Dương Điện, từ đó đăng cơ làm hoàng đế.

Đoạn sau đó, thực ra là những lời đồn đại mà A Yên nghe được từ dân gian, lúc đó nàng đã rời xa Yến Kinh Thành.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

A Yên dùng cánh tay thon dài ôm lấy eo người đàn ông này, tựa vào lòng hắn ngẩng mặt nhìn cằm hắn cương nghị, nghĩ rằng tiếp theo đây e là sắp bắt đầu chiến loạn rồi.

Người đàn ông này chắc cũng hiểu rõ tình hình hiện tại, cho nên vừa rồi mới nói ra những lời như vậy.

Nàng khẽ cười, dịu dàng nói:

“Có chuyện gì chàng cứ nói đi, sau này chúng ta còn cả đời, bây giờ còn trẻ, chịu chút khổ cực cũng không là gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng cọ cọ vào cánh tay hắn:

“Hơn nữa, chỉ cần luôn ở bên cạnh chàng, dù thế nào đi nữa, thiếp cũng cảm thấy tốt.”

Những lời như vậy của nàng, thật sự có thể làm tan chảy trái tim của một đấng nam nhi bảy thước.

Ánh mắt Tiêu Chính Phong sâu thẳm, chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình:

“Ngân phiếu chúng ta có trong tay bây giờ, đều có chi nhánh ở kinh thành, cái này thì không sợ, cứ mang theo là được. Vàng bạc còn lại, ta đều giấu ở mấy nơi, tạm thời cũng không cần suy nghĩ. Bây giờ ta lo lắng là vấn đề lương thảo, nếu Tôn Kỳ Phương này đến, ta tất sẽ bị chèn ép, lương thảo ta tích trữ trong quân, nếu cứ thế làm lợi cho kẻ này, há chẳng phải đáng tiếc sao?”

A Yên nghĩ cũng phải:

“Vậy phải làm sao?”

Tiêu Chính Phong nheo mắt, nhàn nhạt nói:

“Ta đã ra lệnh, nhân lúc bọn họ chưa đến, trước tiên lén lút vận chuyển số lương thảo và khí giới quan trọng này ra ngoài. Đến lúc hắn đến, nếu dám làm khó chúng ta, chúng ta cứ mang theo của cải rời khỏi đây, chỉ để lại cho hắn một tòa thành trống, cũng chẳng có gì đáng tiếc.”

A Yên lại nghĩ đến điều quan trọng nhất:

“Vậy binh mã ở đây thì sao?”

Những ngày qua, nàng cũng hiểu rằng số binh mã đó tuy chỉ có bốn năm vạn, nhưng đều là tinh binh do Tiêu Chính Phong ngày ngày thao luyện, cũng đều là những người thề c.h.ế.t đi theo Tiêu Chính Phong, cứ thế giao cho tên khốn Tôn Kỳ Phương đó, thật sự thấy đau lòng thay hắn, cũng thấy tiếc cho những tướng sĩ đó.

Tiêu Chính Phong nghe đến đây, cười một tiếng, giơ tay vuốt đầu A Yên, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa, chỉ cười nói:

“Cái này tạm thời không động được, qua vài ngày nữa rồi nói.”

Hai vợ chồng nói chuyện một lúc, A Yên chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu hỏi:

“Chàng đã dùng bữa tối chưa?”

“Chưa, vốn định chờ uống canh gà nàng hầm, ai ngờ chợt nhớ ra chuyện gì đó, lại bị trì hoãn, bây giờ cũng không còn sớm nữa, để Trà Bạch qua nhà bếp làm tạm chút gì đó đi.”

Bất đắc dĩ thở dài một hơi, A Yên nói: “Biết ngay là chàng bận rộn lên thì chẳng để ý gì cả, canh gà thiếp cũng chưa uống, bây giờ vẫn đang hâm trên lửa nhỏ trong nồi, thiếp sẽ bảo họ mang qua ngay.”

Tiêu Chính Phong không khỏi cười:

“Nàng đang chờ ta ăn cùng sao? Sau này không được như vậy nữa, nếu không lâu ngày, khó tránh khỏi không tốt cho sức khỏe.”

Tiêu Chính Phong quả nhiên nói không sai, ba ngày sau, hắn đã chính thức nhận được công văn, nói rằng con trai của Uy Vũ Đại tướng quân là Tôn Kỳ Phương làm nguyên soái cho lần nam hạ này, phụ trách việc chống lại Bắc Địch, và sẽ thống nhất tiếp quản phòng vệ ở Cẩm Giang, Lữ Dương, Tương Dương, Cống Khang.