Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 343



Cứ như vậy xem một lúc, bên này Tiêu Chính Phong và Cố Nam định rời đi xem chỗ khác, ai ngờ Tì tướng bên kia lại qua nói: “Vốn nói muốn mời hai vị tướng quân nếm thử thịt lợn rừng chúng ta săn được, chỉ là nay vẫn chưa luộc xong, các ngài bận rộn, lại không được ăn. Cố tướng quân thì thôi, lát nữa kéo ngài ấy qua cùng ăn hoặc mang qua một bát cũng được. Nhưng Tiêu tướng quân e là lát nữa sẽ về ngọn núi bên kia rồi, lại không tiện mang qua. Nay trong núi săn được con lợn rừng không dễ, trong miệng mọi người đều nhạt nhẽo, các huynh đệ bàn bạc, xin tướng quân mang về một ít thịt lợn rừng, ít ra cũng mời tướng quân và phu nhân nếm thử, cũng coi như một chút tâm ý của các huynh đệ.”

Thực ra một con lợn thì được bao nhiêu thịt a, ở đây bao nhiêu người chứ, mọi người đều đến ăn, chưa chắc một người đã đến lượt một miếng. Thế nên Tiêu Chính Phong mỉm cười từ chối: “Tình cảm của các huynh đệ ta xin nhận, nhưng thịt lợn thì ta không lấy đâu.”

Ai ngờ Tì tướng kia lại nói: “Tiêu tướng quân, nếu không có ngài, chúng ta vẫn đang lưu lạc bôn ba khắp nơi chịu đòn đấy. Nay đến nương tựa ở đây, tuy lương thảo thiếu thốn, nhưng ít ra cũng có chỗ an thân lập mệnh, trong lòng mọi người đều cảm kích lắm. Ngài nể tình lấy một ít đi, các huynh đệ cho dù có ăn ít đi một miếng thịt, trong lòng cũng vui vẻ a.”

Tiêu Chính Phong thấy vậy, tự nhiên là không nỡ, liền định kiên quyết từ chối. Nhưng ai ngờ lúc ngước mắt lên, nhìn thấy con lợn rừng đã làm thịt một nửa bên trong, lại động lòng, nhớ tới A Yên.

A Yên ngày thường chẳng phải thích ăn nhất là móng giò hầm sao, trước đây thỉnh thoảng lại đòi ăn, hắn cũng mua cho nàng ăn.

Nay đến Núi Vạn Hàn rồi, mọi chuyện không được thuận tiện như trước, nàng đã lâu không được ăn rồi.

Thực ra đâu chỉ là đã lâu không được ăn móng giò, e là một hai tháng nay đều không được dính chút đồ mặn nào phải không? Ban đêm ôm lấy đều có thể cảm nhận được, eo còn nhỏ hơn trước, một bàn tay là có thể nắm trọn.

Bóng dáng Tiêu Chính Phong vốn định bước chân rời đi, hơi khựng lại ở đó. Hắn vốn luôn quyết đoán, lúc này trong lòng lại giằng xé.

Thân là một Đại tướng quân dẫn binh, hắn luôn yêu lính như con, lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ, thà bản thân ăn ít đi một miếng cũng không nỡ để thuộc hạ chịu đói. Một người như hắn, làm sao hắn có thể đi đòi thuộc hạ chút thức ăn mà họ khó khăn lắm mới có được này?

Nhưng thân là một người đàn ông, sự ích kỷ của hắn lại hy vọng để nữ nhân của mình được thoải mái hơn một chút, vui vẻ hơn một chút.

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng như vậy, Tiêu Chính Phong thân là tướng quân thống lĩnh được mọi người kỳ vọng, và phu quân thân là muốn để nữ nhân nhà mình vui vẻ một chút, đang giằng xé lẫn nhau ở đó.

Tất nhiên tất cả những điều này chỉ là công phu trong chốc lát. Chốc lát sau, Tiêu Chính Phong khẽ mỉm cười, ung dung cười nhạt nói: “Đã như vậy, thì Tiêu mỗ đành khước từ bất cung rồi. Trước tiên xin cảm tạ các vị huynh đệ, chỉ là thịt lợn thì thôi, chỉ lấy cho ta một cái móng giò, được không?”

Hôm nay trời đẹp, Tiêu Chính Phong lại ra ngoài từ sớm, nghĩ bụng e là hắn phải đến rất muộn mới về. A Yên liền cùng mấy tỳ nữ dưới trướng hái một ít hoa hòe ở khe núi gần lều tranh. Loại hoa hòe này có thể ăn được, trộn thêm chút bột tạp là có thể làm bánh nướng. Bánh nướng ra mang theo mùi thơm của hoa hòe, ăn rất ngon.

A Yên cũng nghĩ, những ngày gần đây Tiêu Chính Phong cũng không được ăn ngon, cái bánh bột tạp hoa hòe này ít ra cũng chống đói được, hắn ăn cũng có chút hương vị, liền định làm thêm vài cái, đợi hắn về cho hắn ăn.

Dạo này hắn làm nhiều việc, suốt ngày không được rảnh rỗi, ăn không ngon thì sao được chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này A Yên cùng các nha hoàn đem những bông hoa hòe nhặt được rửa sạch. Chỉ thấy hoa hòe trắng điểm xanh tươi tắn sạch sẽ, một mùi hương hoa nhàn nhạt lan tỏa trong gian bếp.

A Yên cùng các nha hoàn ngắt bỏ phần cuống hoa hòe, và nhặt bỏ những phần héo úa, sau đó ngâm vào nước nửa ngày rồi mới vớt ra. Nay thời tiết ấm áp rồi, nước suối trong núi rốt cuộc cũng tan băng. Đồ Bạch gánh về một gánh nước, A Yên chỉ thấy nước đó trong vắt ngọt lịm, dùng để nấu ăn thật là tốt.

Bên này Thanh Phong đem hoa hòe đó nhào với bột, A Yên lại nhớ tới mấy quả trứng gà rừng và trứng chim tước còn thừa hôm qua, liền dặn dò: “Đem qua đây hết đi, cho vào trong, như vậy mùi vị cũng ngon hơn.”

Tề Hoàn nghe vậy, ngẩn ra, có chút khó xử, nhưng rốt cuộc vẫn lên tiếng: “Hôm qua tướng quân mới dặn dò, nói là mỗi ngày để phu nhân ăn một quả trứng hấp, không câu nệ là trứng gì, luôn phải ăn. Nay nếu cho vào trong, trứng hấp ngày mai sẽ không còn nữa.”

A Yên nghe vậy không khỏi mỉm cười: “Chỉ là một quả trứng hấp thôi mà, ta đâu thiếu miếng ăn này, bảo ngươi cho vào thì cứ cho vào, ngày mai tướng quân bọn họ vào núi lại nghĩ cách tìm thêm một ít là được.”

Lời tuy nói vậy, nhưng A Yên lại biết, trong núi giấu nhiều nhân mã như vậy, đó đều là từng cái miệng ăn, nay tìm chút đồ ăn đâu có dễ dàng thế.

Tề Hoàn và Thanh Phong nhìn nhau, lập tức thấy A Yên kiên quyết, cũng đành phải cho vào.

Thế là A Yên nhìn những dung dịch trứng đó đều trộn lẫn vào bột, lại dặn dò cho thêm muối và các gia vị khác vào trong, đem bột đã nhào ngắt thành từng cục bột nhỏ, nặn thành những chiếc bánh nhỏ.

Lúc này Thanh Phong bên kia đã nhóm lửa xong, thấy đáy nồi nóng lên, liền quết vào một chút dầu. Đợi dầu nóng, A Yên liền cho những chiếc bánh nhỏ đã nặn xong vào.

Đợi một lát, lật lại, chỉ thấy mặt bánh đó đã chuyển sang màu vàng ươm. Hoa hòe vì được hấp chín mà trở nên xanh mướt lẫn trong đó, một mùi thơm của bột tạp và hoa hòe hòa quyện xộc vào mũi.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Bên này bận rộn nửa ngày, A Yên rốt cuộc cũng tự tay nướng xong mười mấy chiếc bánh nhỏ bột tạp, đặt vào một cái l.ồ.ng hấp, nghĩ bụng Tiêu Chính Phong lúc này cũng nên về rồi.

Đúng lúc này, Tiêu Chính Phong bên kia cũng đã đến.

A Yên vội ra đón: “Hôm nay có phải đi thị sát các nơi, giờ này mới về không?”

Tiêu Chính Phong mặc cho nàng giúp mình cởi dây buộc áo giáp, lại không nói gì, chỉ lấy từ trong người ra một bọc vải. Trong bọc vải đó đựng những viên đá lạnh chưa tan không biết lấy từ đâu ra, lạnh buốt.