A Yên nhìn mười mấy nha hoàn thủy linh này, từng người đều mang dáng vẻ trung tâm hầu hạ, mọi chuyện trong nhà ngày thường tạm thời không cần mình phải bận tâm nữa, không khỏi thỏa mãn tràn ra một tiếng thở dài. Cứ ngồi nhàn rỗi như vậy một lát, A Yên lại đi ra hậu viện xem thử. Hậu viện tự nhiên không thể giống như lúc rời đi mọc đầy rau dưa trái cây xanh mướt, bất quá đã được trồng lên những luống cây giống, rõ ràng là nam nhân kia đang nghĩ cách khôi phục lại dáng vẻ trước kia. Còn có đám gà vịt bò sữa kia cũng đều đã trở về, đang ở đó trợn tròn mắt kêu “bò... bò...”.
Nàng dạo quanh một hồi lâu, liền trở về phòng, Tiêu Chính Phong bên kia đã trở về, đ.á.n.h giá một chút trong phòng, cười nói:
“Cùng lúc chúng ta rời đi không có gì khác biệt chứ?”
A Yên bước tới, mím môi cười ngọt ngào:
“Vâng, cũng làm khó chàng suy nghĩ chu đáo.”
Tiêu Chính Phong vuốt ve mái tóc của A Yên:
“Vốn đã nói sau khi nàng gả cho ta sẽ được sống những ngày tháng thoải mái, gặp phải chiến loạn hết cách, đem nàng giấu đến Vạn Hàn Sơn chịu những tội này. Nay chiến sự này đã qua rồi, nàng cứ chờ sau này hưởng phúc đi, chúng ta làm sao cho thoải mái thì làm.”
A Yên tựa vào hắn cười:
“Đúng vậy, nay bẻ ngón tay tính toán, bên cạnh thiếp có một Hách ma ma, một Thanh Phong, các loại nha hoàn khác còn có mười một người, ở nơi biên ải này, còn chưa có ai có được trận trượng thế này đâu.”
Tiêu Chính Phong lơ đãng nhéo nhéo mũi nàng:
“Cái này thì tính là gì, nha hoàn tuy nhiều, nhưng đều có chỗ dùng riêng, ta còn chê chưa đủ đây này.”
Lúc này hai phu thê đang nói chuyện, đúng lúc bữa tối được dọn lên, lại thấy các món ăn của bữa tối này không thể so sánh với trước kia, không khỏi kinh ngạc nhìn Tiêu Chính Phong một cái. Tiêu Chính Phong không để ý nhướng mày:
“Ta cố ý sai người từ Bính Châu đưa thức ăn tới đấy.”
A Yên nghe mà ngẩn người, Bính Châu tuy cách nơi này không tính là xa, bất quá cũng có mấy trăm dặm rồi, chỉ tính việc giục ngựa phi nước đại, cũng phải mất công sức trọn một ngày. Chỉ vì chút thức ăn này sao?
Nàng bỗng nhiên có chút cảm giác mình biến thành Tô Đát Kỷ họa quốc ương dân rồi.
Bất quá, ngước mắt nhìn nam nhân kia vẫn mang dáng vẻ nhàn nhạt, dường như chuyện này căn bản chẳng tính là gì, nàng cũng không nói gì nữa.
Sau khi ăn cơm xong, A Yên nhìn thần sắc nam nhân này vẫn bình tĩnh như cũ, không khỏi lầm bầm trong lòng.
Mấy ngày trước ở trong núi, mình tức giận, mặc cho nam nhân này ở bên cạnh hạ mình dỗ dành thế nào, mình đều không chút động lòng, một mực giận dỗi hắn, phạt hắn không được chạm vào thân thể mình, có thể coi là đã làm hắn nghẹn muốn c.h.ế.t rồi. Mấy ngày đầu nhìn hắn đi đường đều không có tinh thần, sau này hắn có vẻ cũng quen rồi, liền không nhắc tới chuyện này nữa, buổi tối vẫn ôm ngủ, nhưng lại chỉ ôm suông, căn bản không làm việc gì cả.
Sau này rời khỏi Vạn Hàn Sơn, dọc đường đi bôn ba mệt nhọc, hắn thể thiếp mình, càng không từng quấy rầy mình. Nay thì sao, đến phủ đệ ở Cẩm Giang Thành này an bài ổn thỏa, tắm rửa thơm tho, lại thoa Miên Dương Cao, thân thể mềm mại trang điểm lên, nếu là ngày thường, hắn chẳng phải nên giống như sói đói mà nhào tới sao, nay lại không có động tĩnh gì?
A Yên buồn bực suy nghĩ, thầm nghĩ nam nhân này không phải là phát đạt rồi liền bắt đầu muốn tìm tiểu yêu tinh chứ? Vấn đề là nhìn cũng không giống a, hắn nay đối với mình càng thêm yêu chiều rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay lúc A Yên đang lầm bầm như vậy, Tiêu Chính Phong nhướng mày nhìn về phía bên này, bình tĩnh nói:
“Sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi sớm đi.”
“Ừm, được, cũng đến lúc nên nghỉ ngơi rồi, mấy ngày nay mệt muốn c.h.ế.t.” Nói rồi, A Yên bước tới hầu hạ hắn cởi bỏ áo bào giày ống các loại.
“Ta đi phòng tắm tắm rửa trước, nàng ngủ trước đi, không cần đợi ta.” Nói rồi, Tiêu Chính Phong liền tự mình đi phòng tắm.
A Yên ngẩn người, càng cảm thấy kỳ quái, bất quá bản thân nàng vẫn ngoan ngoãn đi lên giường sưởi chờ đợi.
Đợi một hồi lâu, rốt cuộc cũng nghe thấy cửa phòng tắm mở ra, nam nhân này khoác một bộ trung y sạch sẽ đi tới mép giường, trên người mang theo một cỗ mùi hương xà phòng tươi mát.
Chăn mùa hè trên giường bị xốc lên, nam nhân mang theo chút hơi lạnh chui vào, cứ thế nằm bên cạnh A Yên, sau đó vươn cánh tay, ôm lấy nàng vào lòng.
Nàng giả vờ ngủ, nhắm mắt lại, tĩnh lặng chờ đợi động tác tiếp theo của nam nhân này.
Lúc này bên ngoài dế mèn kêu không ngừng, hơi thở của nam nhân rất nhẹ rất nhạt, trong bóng tối vô cùng bình tĩnh. Nàng nhịn không được hé mở một khe hở nhỏ đi nhìn nam nhân này, lại thấy nam nhân nhắm nghiền hai mắt, thoạt nhìn là thật sự muốn ngủ rồi.
Nàng càng thêm kinh ngạc, ngoài kinh ngạc ra lại có chút mất mát, đã mười mấy ngày rồi, lúc bắt đầu là mình phạt hắn, làm khó hắn một phen, sau này hắn ngược lại bình tĩnh lại, nhắc cũng không nhắc tới chuyện này nữa sao?
A Yên trong lòng khẽ thở dài một hơi, đến lúc này, bỗng nhiên có loại cảm giác tự làm tự chịu, trong lòng dâng lên tư vị không nói nên lời.
Bất đắc dĩ nhắm mắt lại, thầm nghĩ nàng cũng không phải là người không có nam nhân thì không sống được, chẳng qua là buồn bực hắn rốt cuộc là bị làm sao vậy.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Ngay lúc nàng định nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, bỗng nhiên liền cảm thấy nam nhân bên cạnh dùng sức một cái, đem mình hung hăng vòng ở nơi đó.
“Nữ nhân không có lương tâm!” Tiêu Chính Phong lập tức vứt bỏ toàn bộ sự bình tĩnh vừa rồi, hàm răng trắng ởn hận không thể đem nữ nhân này một ngụm nuốt chửng.
“Hả?” A Yên là thật sự muốn nhắm mắt ngủ rồi, mơ màng mắt thấy sắp chìm vào mộng đẹp.
“Nàng cái đồ không tim không phổi!” Tiêu Chính Phong thấy dáng vẻ vô tội lại mờ mịt kia của nàng, bỗng nhiên tức giận không chỗ phát tiết.
Hắn nhịn mười mấy ngày rồi, hắn dễ dàng lắm sao hắn!
A Yên nhìn nam nhân hùng hổ dọa người trong bóng tối, có chút tủi thân nói: “Nhưng mà, nhưng mà chàng...”
Nàng lời còn chưa nói xong, nam nhân bên kia đã đem nàng chặn lại không thể nói chuyện, giống như gió cuốn mây tan mà nuốt vào mút mát.