Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 355



Tiêu Chính Phong đem áo bào treo lên giá áo bằng gỗ hoa lê bên cạnh, ngồi ở mép giường nhận lấy trà thơm A Yên dâng lên, vừa thưởng thức, vừa nói như vậy.

A Yên lập tức nhíu mày không nói, nàng thật sự không ngờ Thẩm Kiệt lại đối với người mẫu thân xuất thân chốn yên hoa kia có tình cảm sâu đậm như vậy, càng chưa từng nghĩ tới hắn lại vì mẫu thân này mà trở mặt với Phủ Tấn Giang Hầu? Nếu nói hắn là một thiếu niên mười một mười hai tuổi, vậy mình ngược lại có thể hiểu được, trẻ con khao khát mẫu thân chán ghét tổ phụ gia quy nghiêm ngặt đó là hoàn toàn có khả năng. Nhưng vấn đề Thẩm Kiệt không phải a, Thẩm Kiệt chưa bao giờ là người hành sự theo cảm tính, hắn là một người xử sự cẩn thận tỉ mỉ, bất luận làm chuyện gì đều có thể khắc chế suy nghĩ nội tâm của mình để thu được lợi ích lớn nhất.

Một Thẩm Kiệt như vậy, một Thẩm Kiệt đã sống hai mươi mấy năm kia, cho dù đối với mẫu thân kiếp trước ôm lòng tiếc nuối, lại sao có thể vì mẫu thân mà trở mặt với Phủ Tấn Giang Hầu, khiến bản thân thân bại danh liệt? Như vậy đối với Phủ Tấn Giang Hầu và bản thân hắn đều không có lợi ích gì.

Hắn nếu muốn bảo vệ mẫu thân, tự có một ngàn một vạn loại phương thức, duy chỉ không nên là loại này.

A Yên nhắm mắt suy nghĩ một lát, nhíu mày nói:

“Hắn và A Lưu quận chúa của Tề vương phủ, hôn sự này có chịu ảnh hưởng gì không?”

Tiêu Chính Phong nhướng mày, nhạt giọng nói:

“Tề vương tự nhiên là không vui, giận dữ, bất quá không lay chuyển được A Lưu quận chúa ở đó không ăn không uống làm ầm ĩ. Nay A Lưu quận chúa cũng mười một tuổi rồi, qua hai năm nữa cũng lớn rồi, trẻ con lớn rồi chủ ý cũng lớn, một lòng đã bị Thẩm Kiệt làm cho mê muội. Tề vương nay cũng hết cách, đành phải để chuyện này nguội lạnh, xem qua hai năm nữa bên ngoài lời đồn đại ít đi một chút rồi mới đưa ra định luận, cũng có thể qua hai năm nữa A Lưu quận chúa sẽ không nhớ thương Thẩm Kiệt kia nữa đâu.”

A Yên lại lắc đầu, trong lòng khẽ thở dài một hơi.

Nay nàng coi như đã nhìn rõ rồi, A Lưu quận chúa từ khi còn rất nhỏ đã ái mộ Thẩm Kiệt rồi, một trái tim thiếu nữ kia không biết đã bị câu đi bao nhiêu năm. Sau này Tề vương đăng cơ xưng đế, nàng thân là huyết mạch duy nhất của Tề vương, Trưởng công chúa được sủng ái vô cùng, không biết bên cạnh có bao nhiêu thiếu niên ái mộ nàng, nhưng nàng lại ôm một tia hy vọng chờ đợi thiếu niên lang Thẩm Kiệt ngày xưa.

Đợi đến khi Thẩm Kiệt đăng khoa cập đệ, nàng coi như được như ý nguyện, cứ thế bảng hạ tróc tế (bắt rể dưới bảng vàng), rốt cuộc cũng gả cho hắn.

Đây là nghiệt duyên kiếp trước, kiếp này e rằng sẽ tiếp diễn, huống hồ Thẩm Kiệt thoạt nhìn chính là muốn bám lấy vị A Lưu quận chúa này không buông, hắn lấy tâm cơ của một người trưởng thành đi câu dẫn tâm trí của một tiểu cô nương, đó tự nhiên là dễ như trở bàn tay.

Lúc A Yên đang suy nghĩ như vậy, Tiêu Chính Phong nhấp một ngụm trà, đôi mắt đen tĩnh lặng nhìn A Yên:

“Sao vậy, thay hắn buồn bã?”

A Yên lắc đầu: “Không, chỉ là cảm thấy buồn bực, chàng nói hắn làm như vậy là đồ cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Chính Phong cười nhạo:

“Quỷ mới biết được, đồ việc để người trong thiên hạ đều biết hắn có xuất thân lai lịch thế nào sao?”

A Yên thật sự là suy nghĩ không thấu, cũng liền không nghĩ nữa, đúng lúc bữa tối được dọn lên, nàng liền cùng Tiêu Chính Phong dùng bữa tối.

Thẩm Kiệt tới Cẩm Giang Thành nhậm chức, tân quan nhậm chức tuy chưa chắc đã đốt ba mồi lửa, nhưng luôn phải đi nghênh đón tẩy trần một phen. Tuy Thẩm Kiệt hiện tại đã trở mặt với Phủ Tấn Giang Hầu, nhưng mọi người đều biết người ta là thiếu niên lang mười lăm tuổi lại phá lệ trở thành Tri quân của Cẩm Giang Thành, lại là con rể tương lai của Tề vương - mặc dù hôn sự này có thể đã mong manh rồi.

Tiêu Chính Phong nay đã thân là Trấn Bắc tướng quân nhị phẩm, nhưng cũng không muốn chậm trễ người này, huống hồ trên người người này còn có chuyện hắn rất có hứng thú đâu, lập tức đích thân bồi tiếp uống rượu, lại dẫn hắn đi thị sát các hạng mục sự vụ trong quân khắp nơi, cuối cùng còn bồi tiếp bước vào phủ đệ của Tri quân đại nhân.

Liên tiếp mấy ngày Tiêu Chính Phong không thấy bóng dáng, A Yên tuy bận tâm Tiêu Chính Phong rốt cuộc đang đ.á.n.h chủ ý gì, bất quá không bắt được người nàng cũng hết cách hỏi, cho dù hỏi rồi mình cũng không quản được chuyện. Lần trước vì mình cầm chiếc roi múa may lung tung dẫn đến làm bị thương chân, đã bị Tiêu Chính Phong hung hăng mắng cho một trận, từ đó về sau hắn càng thêm nghiêm lệnh các vị nha hoàn bên cạnh, phải hảo hảo chăm sóc phu nhân, không được có nửa điểm sai sót.

A Yên hiện tại đi đâu cũng không dám, liền nhàn rỗi đi hậu viện hầu hạ hoa cỏ rau dưa của mình, nàng trồng một mảnh bí đỏ dưa lê vân vân, mắt thấy đều sắp kết ra những quả dưa xanh nhỏ xíu, đợi đến khi những quả dưa xanh đó lớn lên chín muồi, chính là dưa lê thơm ngọt ngon miệng rồi.

Tuy nói hiện tại cũng không thiếu một miếng ăn này của nàng, nàng muốn ăn cái gì Tiêu Chính Phong đều sẽ chuyên môn sai người giục ngựa đi các nơi mua sắm, nhưng đồ tự tay mình trồng ra rốt cuộc cũng khác với đồ mua bên ngoài.

Ngày hôm nay nàng đang ở trong ruộng dưa nhổ cỏ bắt sâu, nhìn dây leo xanh mướt trong ruộng bò khắp nơi, những bông hoa nhỏ màu vàng đong đưa trong cành lá xanh biếc, thỉnh thoảng lộ ra vài quả dưa xanh chát, trong lòng nàng tràn ngập niềm vui sướng, lau lau mồ hôi trên trán, dẫu có mệt mỏi một chút cũng cảm thấy sung thực.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đúng lúc này, bên kia truyền đến tiếng bước chân, không phải là tiếng bước chân của nha hoàn ngày thường, mà là âm thanh đặc thù của chiến ngoa cứng rắn giẫm lên bùn đất tơi xốp.

Nàng ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên là Tiêu Chính Phong, không mặc chiến giáp, chỉ mặc trường bào màu tím nhạt, phía sau là áo choàng màu đen, lúc thân hình cao ngất bước tới, áo choàng phía sau tung bay theo gió, thoạt nhìn mạnh mẽ tiêu sái, ý khí hiên ngang.

Tiêu Chính Phong bước đến gần, không dám gật bừa mà nhìn A Yên:

“Không có việc gì xem sách đ.á.n.h đàn cũng tốt a, không phải đem chiếc Tiêu Vĩ Cầm kia của nàng mang tới rồi sao? Sao lại chạy đến ruộng dưa này, cẩn thận làm mệt thân thể.”