Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 380



Hai kẻ trọng sinh, cùng ôm lấy một cái cây lớn, nay lại phải tranh đoạt cái cây này một phen, để xem hươu c.h.ế.t vào tay ai.

Đợi đến khi đám khách khứa này rời đi, Tiêu Chính Phong cũng không đến quân doanh mà ở lại nhà bồi tiếp A Yên. A Yên vì bận rộn hơn nửa ngày trời, thân thể mệt mỏi, liền nằm trên giường sưởi nghỉ ngơi.

Lúc mơ màng tỉnh lại, nam nhân kia đang ngồi bên mép giường, nửa tựa vào gối mềm, nhàn nhã cầm một cuốn sách gì đó đang đọc.

A Yên dụi dụi mắt ngồi dậy:

“Chàng đang xem gì vậy.”

Nhìn cuốn sách kia, không giống những binh thư hắn thường nghiên cứu ngày thường.

Ai ngờ Tiêu Chính Phong tùy ý ném cuốn sách sang một bên, cười nói: “Chỉ xem linh tinh thôi.”

Hắn đỡ A Yên ngồi hẳn lên:

“Ngủ một giấc dài thế này, xem ra hôm nay nàng mệt thật rồi.”

A Yên lắc đầu: “Cũng không hẳn, chỉ là dạo này luôn thấy buồn ngủ, mỗi ngày đều phải chợp mắt một lát mới thấy dễ chịu.”

Tiêu Chính Phong cười xoa xoa tóc nàng:

“Không phải nàng buồn ngủ, là đứa nhỏ trong bụng quấy đòi ngủ đấy. Hôm nay Tề vương tới, làm phiền nàng không ít. Cũng may chuyện này không phải ngày nào cũng có, sau này cứ ở nhà dưỡng t.h.a.i cho tốt, muốn ngủ thì ngủ, muốn ăn thì ăn.”

A Yên nhướng mày, bất đắc dĩ cười nói:

“Muốn ngủ thì ngủ, muốn ăn thì ăn, chàng coi thiếp là heo chắc!”

Tiêu Chính Phong cười: “Không coi nàng là heo, coi nàng là mèo, con mèo hoang nhỏ nuôi trong nhà.”

Đang nói chuyện, hắn nhớ tới hai kẻ đến hôm nay. Nếu nói trong mắt Tiêu Chính Phong, A Yên của hắn là con mèo hoang nhỏ chọc người thương yêu, thì hai vị kia hôm nay nhìn thế nào cũng thấy giống hai con ch.ó đáng ghét.

Nghĩ đến đây, hắc mâu của hắn chuyển lạnh, liếc nhìn cuốn sách bị mình tùy ý ném sang một bên.

Ngay sau đó, hắn đứng dậy không để lại dấu vết, ôn tồn nói: “A Yên, ta còn chút việc phải bận, nàng dậy trước đi, để Hách ma ma vào hầu hạ nàng ăn chút gì đó.”

Thực ra đâu cần hắn phải nhắc, Hách ma ma bên ngoài nghe thấy động tĩnh đã gọi Thục Miên và Ngô Lăng tiến vào, bưng lên canh tẩm bổ hôm nay. Đó là canh ô kê hầm sơn d.ư.ợ.c, bên trong còn cho thêm trân châu, nấm hương, kỷ t.ử, hồng táo, hầm không biết bao lâu, nước canh tươi ngon đậm đà. Vừa mở nắp sứ ra đã thấy mùi thơm nức mũi, khiến người đang ốm nghén như A Yên cũng cảm thấy thèm ăn.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Ngoài món canh này, còn có một vài món điểm tâm bột mì A Yên thích ăn ngày thường, như màn thầu nhỏ hình mắt voi, bánh bao nhân thịt vịt xếp nếp, trứng tráng, cộng thêm vài đĩa dưa muối nhỏ thanh mát khai vị.

Tiêu Chính Phong tự nhiên là không đói, lúc này cũng không nói có việc nữa, cứ ngồi đó nhìn A Yên ăn. Nhìn hai má phấn nhuận phồng lên nhai nhóp nhép, hắn lại thấy nàng vô cùng đáng yêu, liền đưa tay sờ sờ gò má nàng:

“Đúng là thành con mèo tham ăn rồi.”

Nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i khẩu vị mở rộng, hiếm khi thấy nàng ăn uống ngon miệng thế này.

A Yên bị hắn chằm chằm nhìn từ bên cạnh, cũng thấy ngại ngùng, liền đẩy hắn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không phải nói có việc sao? Chàng mau đi đi.”

Tiêu Chính Phong đứng dậy, nhất thời lại có chút không nỡ, hận không thể hôn lên má nàng một cái. Nhưng thấy Hách ma ma đang ở bên cạnh, cuối cùng hắn đành cứ thế rời đi.

Sau khi bước ra khỏi chính phòng, hắn liền lấy từ trong tay áo ra cuốn sách vừa rồi làm như vô ý ném sang một bên, đi đến thư phòng, cẩn thận nghiên cứu.

Đây là một cuốn sách kể về đạo sĩ Mao Sơn, tên là “Thái Thượng Tố Linh Động Huyền Đại Hữu Diệu Pháp”, bên trong ghi chép chi tiết về thần quái yêu ma cùng các phương pháp hàng yêu.

Tiêu Chính Phong ôm cuốn sách đó, nhíu mày lật qua lật lại. Khi đọc đến một trang nói rằng rượu hùng hoàng và các vật phẩm tương tự có thể trừ tà, tinh quái yêu linh sợ nhất là rượu, tim hắn chợt thắt lại, liền nhớ tới A Yên sau khi say rượu.

A Yên sau khi say rượu, quả thực chính là một con mèo hoang nhỏ cuộn tròn ở đó chờ người thương xót. Ngày thường thì thôi đi, lúc đó nàng, chỉ cần nhìn một cái là có thể câu mất hồn phách người ta. Đây cũng là lý do tại sao lúc trước A Yên say rượu, Tiêu Chính Phong lại nổi trận lôi đình, thậm chí ra tay đ.á.n.h đòn nàng, chính là muốn nàng nhớ kỹ sau này không được uống rượu trước mặt người ngoài.

Hắn nhíu mày trầm tư rất lâu, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng, c.ắ.n răng, tiếp tục lật xem. Bên trong ghi chép đủ loại diệu pháp trừ tà, muôn hình vạn trạng cách gì cũng có.

Đọc xong, hắn nhắm mắt lại, nửa ngửa người tựa vào ghế bành, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

Lúc này cuồng phong bên ngoài càng lúc càng gào thét dữ dội, ánh nắng chiều tà vàng vọt yếu ớt xuyên qua song cửa sổ hắt lên sống mũi cao thẳng của hắn. Hắn nhíu mày thật c.h.ặ.t, cứ thế cau mày suy nghĩ cách giải quyết.

Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng hắn mở mắt ra.

Chống tay lên bàn, một tay xoa cằm, hắn nhíu mày nhớ lại đủ loại hành động ngày thường của A Yên, hồi lâu sau, nhịn không được nghiến răng mắng: “Cái đồ ngốc này, bản thân sao không biết cẩn thận một chút chứ!”

Thế là ngày hôm đó, khi Tiêu Chính Phong bước ra khỏi thư phòng, liền gọi Sài Cửu tới, bắt đầu hạ một loạt mệnh lệnh.

Sài Cửu lúc đó đứng ngẩn người ra:

“Tướng quân, chuyện này?”

Tiêu Chính Phong nhướng đôi mày lạnh lùng: “Còn không mau đi?”

Hắn là người đã trải qua bao nhiêu mưa m.á.u gió tanh chốn sa trường, nhân mạng dưới tay không biết bao nhiêu mà kể. Nay chỉ cần sắc mặt trầm xuống, liền tự có uy thế sấm sét, khí khái lẫm liệt âm lãnh. Sài Cửu lập tức run rẩy trong lòng, vội nói:

“Vâng vâng vâng, tiểu nhân đi làm ngay đây.”

Ai ngờ Tiêu Chính Phong lại gọi Sài Cửu lại, lạnh giọng dặn dò:

“Chuyện này phải làm trong âm thầm, không được kinh động đến phu nhân!”

Sài Cửu vội vàng gật đầu như gà mổ thóc:

“Vâng vâng vâng!”

Thế là ngày hôm đó, lúc A Yên lười biếng ăn xong điểm tâm, Hách ma ma bên kia lại dâng lên một ít đồ ăn vặt, như kẹo ô mai, mật bạc hà, táo nhỏ tẩm đường, hạch đào ngũ vị... A Yên tùy ý chọn vài viên bỏ vào miệng.

Đang ăn, liền nghe thấy bên ngoài có chút động tĩnh, bất giác nhíu mày: