Nếu là người ngoài, ngươi tự mong hắn có thể vượt mọi chông gai ngạo thị quần hùng giành được chiến công cái thế từ đó lưu danh thanh sử, nhưng phụ thân của hài nhi nhà ngươi, nam nhân vốn nên ôm lấy ngươi đó, thân thể m.á.u thịt sờ sờ, đôi cánh tay nhiệt tình nóng bỏng, lại sao nỡ để hắn lấy mạng đi liều mạng chứ.
Hối hận bảo phu quân tìm phong hầu, đó là một sự bất đắc dĩ và bi ai của nữ nhân.
Thẩm Kiệt biết cái bụng hơn bảy tháng của A Yên, không bao lâu nữa có lẽ sắp sinh rồi, thế là liền cố gắng đi tìm một bà đỡ tới.
Trong thôn này tự nhiên cũng có nữ nhân sinh con, nơi có người sinh con thì nhất định có bà đỡ, mặc dù bà đỡ này xem ra làm việc rất thô kệch.
Thẩm Kiệt nhíu mày kể tình hình của bà đỡ đó cho A Yên:
“Từng đỡ đẻ cho mười mấy nữ nhân, nhưng xem ra nói năng rất bẩn thỉu.”
Mặc dù vị thẩm thẩm trong ký ức của hắn trước đây đối với bất kỳ chuyện gì xung quanh độ dung nhẫn luôn rất cao, nhưng Thẩm Kiệt lại không nỡ để nàng chịu ấm ức.
Kiếp trước nàng đã chịu quá nhiều ấm ức rồi.
A Yên vừa đi lại qua lại trong phòng, vừa nói:
“Mặc kệ bà ta thế nào, phàm là có thể đỡ đẻ thuận lợi là tốt rồi.”
Nhất thời chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi Thẩm Kiệt:
“Bên ngoài vẫn đang đ.á.n.h trận sao?”
Thẩm Kiệt nghe đến đây, im lặng một lát, thực ra hắn biết nàng hỏi chuyện đ.á.n.h trận, chưa chắc đã thực sự quan tâm đến tình hình bên ngoài, trong lòng nàng vướng bận tự nhiên là nam nhân của mình.
Chỉ là nay Lục Khởi sống c.h.ế.t chưa rõ, đám tướng sĩ kia cũng đều bị đ.á.n.h tan tác, bọn họ là cô lập không viện trợ. Nay tin tức hắn có thể nhận được, chẳng qua là những lời đồn đại nghe được bên ngoài, ví như nói Tề vương binh bại mất tích không thấy bóng dáng, ví như nói mấy đường nhân mã quân Bắc Địch vây công Tiêu Chính Phong, lại treo thưởng mười vạn lượng lấy thủ cấp Tiêu Chính Phong, lại ví như nói bên phía Đức Thuận Đế đã phái binh mã tới, muốn tấn công quân Bắc Địch, điều tra rõ chuyện Cẩm Giang Thành thất thủ, còn muốn truy tìm tung tích Tề vương.
Những thứ này đều chỉ là đạo thính đồ thuyết mà thôi, còn Tiêu Chính Phong rốt cuộc thế nào, không ai biết cả.
Thẩm Kiệt gật đầu, vẫn đem những tin tức mình biết nói cho A Yên, bao gồm cả những chuyện của Tề vương và Đức Thuận Đế.
Khi hắn nói chuyện ngữ khí rất bình tĩnh, A Yên nghe đến đây, quay đầu nhìn kỹ hắn một phen.
Tề vương là nhạc phụ tương lai của Thẩm Kiệt, thân gia tính mạng của hắn đều nương tựa vào Tề vương rồi, nếu Tề vương cứ thế xảy ra chuyện, ván này hắn coi như cược sai rồi.
Nhưng, hắn thật sự giống như mình tưởng tượng, chỉ đơn thuần muốn nương tựa Tề vương sao?
Tại sao hắn lại trở mặt với người nhà, từ đó đi đến bước đường bị người nhà đuổi khỏi gia môn? Rõ ràng lý do hắn tuyệt liệt với người nhà không phải là vị sinh thân mẫu thân kia của hắn.
Tuy nhiên tất cả những điều này đều chỉ là A Yên nghĩ ngợi mà thôi, A Yên biết miệng Thẩm Kiệt rất kín, đứa trẻ bướng bỉnh này, những lời hắn không muốn nói, mình không có cách nào moi ra được.
A Yên xoa xoa bụng, thực ra nay nàng đã không còn đi nghĩ đến bất kỳ chuyện gì khác nữa, thậm chí bao gồm cả Tiêu Chính Phong, nàng đều bắt đầu không còn lo lắng, nghĩ thầm mọi chuyện đều nghe theo thiên mệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Việc nàng phải làm bây giờ là dưỡng tốt thân thể mình, tích súc sức mạnh chuẩn bị cho việc sinh nở hai tháng sau.
Nàng nhất định phải bình bình an an sinh hạ t.h.a.i nhi trong bụng.
Bất luận nam nhân đó sống hay c.h.ế.t, đều phải giữ lại cho hắn một giọt m.á.u.
Khi A Yên nghĩ như vậy, nàng không ngờ rằng, chút ý niệm đơn giản muốn bình yên sống qua hai tháng ngày tháng của nàng, cứ thế bị phá vỡ.
Đó là một đêm tuyết rơi, sơn thôn hẻo lánh ngay cả một tiếng chim kêu cũng chưa từng nghe thấy, xuyên qua cửa sổ từ trong từ đường này nhìn ra, một mảng trắng xóa tĩnh mịch, ngay cả một bóng người cũng không có. Trong đêm như thế này, thiết nghĩ dân làng hoặc rúc trong chăn ngủ rồi, hoặc trốn bên bếp lò sưởi ấm đi.
Thẩm Kiệt nhóm một đống lửa, và làm cho A Yên một lò sưởi tay để nàng ủ ấm cơ thể.
Ngay lúc đống lửa này đang cháy lách tách, tiếng ch.ó sủa đột nhiên vang lên, tiếp đó là tiếng la hét tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, tiếng ngựa hí tiếng khóc than, tiếng thét ch.ói tai thê lương và tiếng gầm gừ tàn nhẫn lẫn lộn vào nhau, thỉnh thoảng còn có tiếng khóc khàn đặc đã không còn ra tiếng người của nữ nhân, khiến người ta nghe mà sởn gai ốc.
Thẩm Kiệt cảnh giác nhìn ra bên ngoài, xách một chiếc áo choàng lớn để A Yên quấn lấy, còn bản thân hắn thì vội vàng dập tắt lửa, kéo nàng lên liền chạy ra ngoài.
“Bọn chúng đã đến thôn, rất nhanh sẽ phát hiện ra động tĩnh bên chúng ta, chúng ta bắt buộc phải trốn đi!”
Nhưng phía trước là núi, phía sau là ngôi thôn tràn ngập sự c.h.é.m g.i.ế.c và m.á.u tanh, họ nên trốn đi đâu?
Thẩm Kiệt cúi đầu nhìn cái bụng to của A Yên, c.ắ.n răng nói: “Nay chúng ta chỉ còn cách vào núi thôi.”
A Yên ôm bụng gật đầu: “Được.”
Mạng sống quan trọng nhất, hoặc quan trọng nhất là, sinh đứa bé trong bụng ra là quan trọng nhất nhất.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Đúng lúc này, thiết nghĩ những quân Bắc Địch xâm chiếm ngôi thôn này đã có người phát hiện ra động tĩnh bên này, liền có vài người tiến về phía bên này.
Thẩm Kiệt thấy tình thế không ổn, vội kéo A Yên chạy về phía trước.
A Yên liều mạng sải bước chạy theo Thẩm Kiệt, cái bụng như quả bóng tròn lắc lư qua lại, đứa bé trong bụng lúc này ngược lại hiểu chuyện, thiết nghĩ là biết lúc này không phải lúc bình thường, vậy mà cũng không quẫy đạp, cứ thế ngoan ngoãn ở trong bụng.
Hai người chạy nửa ngày, cuối cùng cũng trốn đến dưới chân núi không xa, Thẩm Kiệt quay đầu nhìn A Yên ôm bụng mặt mày trắng bệch, biết nàng e là không chịu nổi, mặc cho ai trên bụng mang theo một quả bóng tròn to như vậy, cũng không thể thực sự chạy nổi a!
Hắn thấy chỗ đó có một sơn động, liền nói: “Chúng ta ngồi đó nghỉ ngơi một lát đi.”
A Yên gật đầu, nàng hiểu, nếu cứ tiếp tục chạy như vậy, đứa bé trong bụng mình e là trực tiếp xóc nảy ra ngoài mất.
Ai ngờ Thẩm Kiệt vừa đỡ A Yên ngồi xuống đó, liền nghe thấy gần đó có tiếng bước chân, ngay lúc hai người còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, lại thấy ba người mặc chiến y người Bắc Địch từ trong rừng cây khô bên cạnh chui ra, trên đầu trên người lờ mờ có hoa tuyết trắng, mà ngay dưới sự che lấp của hoa tuyết đó, trên chiến giáp là m.á.u đỏ tươi.