Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 470



Cô bé tưởng đó là một con ngựa, vậy mà lại muốn cưỡi lên, ma ma bên cạnh hết cách, đành phải bế cô bé cho ngồi trên lưng Lộ Lộ một lát. Ai ngờ người ta còn thích mê, từ đó về sau ngày nào cũng đòi ngồi. Lâu dần, một đứa bé con và một con bạch lộc cũng trở nên thân thiết, Nhu Nhu đi đến đâu cũng phải dắt theo con bạch lộc đó, vậy mà lại coi như thú cưng mà nuôi!

Là một tiểu nhân nhi, mỗi ngày cô bé đều chơi đùa vui vẻ vô cùng, Yến Kinh Thành quả thực vui hơn Cẩm Giang Thành nhiều! Ngày tháng này thật là vui sướng a!

Ngày tháng trôi qua nhanh như nước chảy, chớp mắt đã đến thời điểm ăn Tết. Lại là một năm mới, tế tự đốt pháo đều là những việc không thể thiếu. Vẫn còn nhớ ba năm trước A Yên vẫn là một tân nương t.ử, đi theo bái tế, cảm thấy vô cùng mới mẻ. Nay vài năm trôi qua, nàng đã là người làm mẹ rồi, theo sau m.ô.n.g cũng có vài nàng dâu mới, dáng vẻ rất ngượng ngùng, đi theo sau nàng gọi thím hoặc Cửu nãi nãi, vô cùng quy củ.

A Yên khó tránh khỏi nhiều cảm khái, sờ sờ mặt, vẫn kiều nộn như xưa, chỉ là qua năm đã mười chín tuổi rồi, Tiêu Chính Phong cũng chỉ còn hai năm nữa là đến tuổi tam thập nhi lập. Tuổi tác lớn rồi, cũng bắt đầu có quyền có thế, càng có phú quý kề thân, những ngày tháng tốt đẹp này thực ra mới chỉ bắt đầu.

Ngày hôm nay là ngày nội ngoại mệnh phụ tiến cung bái kiến Hoàng hậu, A Yên vị Nhất phẩm Tướng quân phu nhân này tự nhiên cũng nên tiến cung.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Yến vương ngày trước, Đức Thuận Đế ngày nay, Hoàng hậu của ngài ấy A Yên ngược lại có biết, là thiên kim của một Hầu phủ không mấy nổi bật ngày trước. A Yên và nàng ta cũng không có giao tình gì, nhưng nghĩ lại đối phương cũng không đến mức làm khó mình, lập tức cũng cùng lão tổ tông tiến cung.

Vị Hoàng hậu này thấy là người của Tiêu gia tới, đặc biệt nhìn A Yên thêm một cái, ánh mắt đó quả thực mang một ý vị khác biệt. A Yên cũng không bận tâm, vẫn quy củ bái kiến, cười đến ôn uyển như nước.

Hoàng hậu lại cười nói: “Ta và Cố phu nhân ngày trước vốn là bạn khuê phòng, có thể giữ Cố phu nhân lại trong cung ta, cùng ta nói chuyện một lát được không?”

Tiêu lão phu nhân đâu thể nói không, lập tức nhìn về phía A Yên, A Yên liền cười nói:

“Hoàng hậu nương nương, có thể cùng người nói chuyện vào lúc này, đó cũng là phúc phận của mệnh phụ, đâu có chuyện bằng lòng hay không bằng lòng chứ.”

Nếu A Yên đã nói như vậy, Hoàng hậu tự nhiên giữ nàng lại.

Nhất thời Tiêu lão phu nhân và những người khác rời đi, các mệnh phụ bái kiến khác cũng đều lui ra, Hoàng hậu tỉ mỉ đ.á.n.h giá A Yên, không nói một lời.

A Yên khẽ cười, cũng không nói một lời.

Nàng lờ mờ đoán được tâm tư của vị Hoàng hậu này, nhưng bản thân và Đức Thuận Đế hoàn toàn trong sạch, không có bất kỳ dây dưa nào. Sau khi nàng gả cho Tiêu Chính Phong làm thê t.ử, ngoại trừ tiếp xúc với Thẩm Kiệt còn coi như thân thiết thường xuyên, những người khác, thảy đều tuân thủ lễ pháp.

Cho nên nay nàng đứng ở đây, không thẹn với lương tâm.

Hoàng hậu im lặng một hồi lâu, sắc mặt không được tốt lắm, nhưng vẫn gượng cười nói: “Bổn cung bỗng nhiên có chút mệt rồi.”

A Yên biết điều, lập tức bái kiến lần nữa, cứ thế cáo từ.

Ai ngờ còn chưa bước ra khỏi Thụy An Cung của Hoàng hậu này, liền thấy phía trước có thái giám cung nữ vây quanh một đám người đi tới. A Yên biết trong lòng không ổn, vội vàng tránh sang một bên, quỳ ở đó cung kính chờ đợi.

Hôm nay theo A Yên tiến cung là Thanh Phong và Tề Hoàn, cũng đều vội vàng lùi ra sau A Yên quỳ ở đó bái kiến.

Một lát sau, quả nhiên như A Yên dự liệu, người đi tới trước mặt là Đức Thuận Đế.

Đức Thuận Đế một thân long bào màu vàng, đôi mắt hẹp dài lạnh lẽo, cúi đầu nhìn vị cáo mệnh phụ nhân đang quỳ trên mặt đất.

Ngài ấy giơ tay lên, ra hiệu cho đám cung nữ thái giám lui ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đại thái giám đi theo bên cạnh ngài ấy là một kẻ lanh lợi, lập tức không những tự mình lui ra, còn ra hiệu cho thị vệ đưa cả Thanh Phong và Tề Hoàn xuống.

Thanh Phong ý thức được có điều không ổn, trên mặt đều mất hết m.á.u, bướng bỉnh đứng đó không nhúc nhích, nhìn về phía A Yên.

A Yên rũ mắt, nhạt giọng nói:

“Các ngươi lui ra trước đi.”

Nơi này không phải bên ngoài, là nội điện hoàng cung, tất cả mọi người đều phải nghe theo nam nhân mặc hoàng bào trước mắt này.

Hai nha hoàn ở lại bên cạnh, chẳng giải quyết được gì, nếu thật sự có chuyện gì, ngược lại còn làm hại tính mạng của các nàng.

Đợi đến khi tất cả mọi người xung quanh đều lui xuống, xung quanh liền trở nên vô cùng yên tĩnh.

Nơi này là hành lang bên ngoài tẩm điện, cuối hành lang, không có lấy một bóng người.

Đương nhiên, cũng tuyệt đối không thể có ai đi ngang qua đây nữa.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng chim hót cũng không nghe thấy.

A Yên quỳ ở đó, cúi đầu nhìn mặt đất.

Trên mặt đất là nền đá cẩm thạch trắng, tráng lệ hoa quý, nhà bách tính bình thường không dễ gì thấy được, loại đá lát nền như thế này chỉ có trong nội uyển hoàng cung mà thôi.

Mặt đất lạnh lẽo và cứng rắn, nhưng nàng hoàn toàn không cảm giác được.

Thực ra thứ lạnh lẽo cứng rắn nhất trên thế gian này chính là quyền thế, trong chớp mắt có thể đoạt mạng người, hủy hoại phú quý của người ta.

Giọng nói của Đức Thuận Đế mang theo chút khàn khàn lạnh lẽo.

“A Yên.” Ngài ấy khẽ gọi nàng, gọi khuê danh ngày trước.

Lần trước ngài ấy gặp nàng, vẫn là ở ngoài Cẩm Giang Thành. Ngài ấy nhìn thấy nàng ôm một đứa trẻ sơ sinh chưa được bao lâu, đơn bạc đứng giữa loạn quân. Cát vàng ngập trời, tà dương như lửa, nàng là một nét diễm lệ và dịu dàng giữa chốn thê lương tang thương ấy.

A Yên mặt không biến sắc nhìn chằm chằm vào lan can đá cẩm thạch trắng, cúi đầu cung kính nói: “Hoàng thượng có gì phân phó?”

Chuyện phải đến thì không thể tránh khỏi, món nợ ân tình nàng nợ trước đây, rốt cuộc cũng phải trả.

Chỉ là nay nàng có quá nhiều băn khoăn, phu quân hài nhi, nhà chồng nhà mẹ đẻ, đều là những mối vướng bận.

Đôi mắt hẹp dài của Đức Thuận Đế khẽ động, ánh mắt rơi vào bàn tay đang hơi nắm lại của A Yên.