Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 475



Người này có mưu có lược, can đảm hơn người, chỉ tiếc lại thua thiệt ở điểm này rồi.

Mà chuyện này trong mắt Tiêu Chính Phong lại là, khi một lần nào đó hắn bắt được một tia khinh thường trong mắt Đức Thuận Đế, không khỏi bật cười.

A Yên hoàn toàn không biết Tiêu Chính Phong và Đức Thuận Đế đã có hiệp đầu tiên âm thầm đọ sức, nàng đang chuẩn bị tiệc trảo chu cho Nhu Nhu.

Nhu Nhu từ khi trở về Yến Kinh Thành, quả thực là người gặp người thích. Trong phủ Tiêu gia, từ lão tổ tông đến đại bá mẫu nhị bá mẫu, từng người đều thương yêu không thôi, đặc biệt là lão tổ tông, coi trọng hơn cả tròng mắt của mình nữa. Nhất thời còn nói đùa, sau này những món hàng tốt ép rương của mình đều làm của hồi môn cho Nhu Nhu hết.

Còn về việc trở lại Cố phủ, Cố Tề Tu tự nhiên là vô cùng yêu thích cô nha đầu nhỏ nhắn lớn lên cực kỳ giống A Yên lúc nhỏ này, điều này khiến ông nhớ lại quãng thời gian phát thê ngày trước vẫn còn.

Nay tuy nói hai đứa con gái của Cố Vân đã đổi sang họ Cố, Cố Tề Tu cũng yêu thích, nhưng rốt cuộc không có việc gì lại nhắc tới Nhu Nhu.

Thậm chí ngay cả bên phía Thẩm Kiệt, ngày hôm đó bế Nhu Nhu về, còn đặc biệt sai người đưa tới một số món đồ chơi nhỏ quý hiếm, đều là những vật dụng không thường thấy mà trẻ con có thể sẽ thích, cũng không biết hắn kiếm từ đâu ra.

Còn về những người khác trong phủ Tiêu gia, trên dưới các điệt t.ử cùng với điệt tôn, quả thực nhìn tiểu nhân nhi trắng trẻo như ngọc này vô cùng hiếm lạ, không có việc gì đều thích chạy đến Vân Cư Uyển bên này xem Nhu Nhu. Bạch lộc Lộ Lộ càng vô cùng lưu luyến Nhu Nhu, nghiễm nhiên đã coi cô bé là tiểu chủ nhân, không có việc gì liền thích để Nhu Nhu ngồi trên lưng nó đi lại vài vòng.

Dùng một câu của Thanh Phong mà nói, Nhu Nhu đã đến mức “ngay cả con ch.ó nhỏ ven đường nhìn thấy Nhu Nhu cũng phải vẫy đuôi thêm vài cái rồi”.

Nhu Nhu thoạt nhìn cũng biết mình khá được hoan nghênh, nay ngày càng đắc ý dương dương, bước đi lắc lư như một con gà trống lớn, lúc ngồi trên lưng Lộ Lộ vung vẩy cánh tay nhỏ như ngó sen trông vô cùng oai phong thần khí.

A Yên nhìn Nhu Nhu, nhìn thế nào cũng không thấy đủ, vừa nghĩ tới trong lòng liền ngọt ngào yêu thích. Hận không thể gặp ai cũng nói Nhu Nhu nhà nàng đáng yêu nhường nào, ngoan ngoãn đáng yêu thông minh lanh lợi nhường nào. Nhưng nàng biết đây là căn bệnh chung của nữ nhân sau khi làm mẹ, người khác chưa chắc đã muốn nghe, thế là liền liều mạng nhịn xuống. Nhịn xuống rồi không có việc gì liền đến chỗ lão tổ tông dạo chơi.

Lão tổ tông chắc chắn sẽ không chê bai, A Yên nói thế nào bà cũng nghe đến say sưa ngon lành, đôi khi còn chê A Yên khen chưa đủ.

Trong mắt lão tổ tông mà xem, bé gái Nhu Nhu này quả thực đáng yêu, đám tiểu t.ử thối trong nhà một trăm đứa cộng lại cũng không bằng một Nhu Nhu a!

Một Nhu Nhu được hoan nghênh như vậy, tiệc trảo chu tự nhiên nên tổ chức linh đình. Nếu không đừng nói người khác, ngay cả cha cô bé là Tiêu Chính Phong cũng không đồng ý a! Tiêu Chính Phong đã nói rồi, phô trương thế nào thì cứ làm thế ấy.

Trước tiệc trảo chu, đầu tiên Nhu Nhu phải có một cái tên chính thức, đã sắp tròn một tuổi rồi, luôn gọi là nhũ danh đâu có được. Sau một tuổi đứa bé này cũng coi như đã giữ lại được rồi, nên đặt một cái tên chính thức để ghi vào gia phả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tên chính thức của Nhu Nhu do Đại lão gia Tiêu gia nghĩ ra vài cái, giao cho lão tổ tông đích thân lựa chọn, chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn một cái tên Tiêu Thiên Bảo. Hóa ra đến thế hệ của Nhu Nhu, đều lấy chữ “Thiên” để đặt tên, Nhu Nhu tuy là bé gái, nhưng rốt cuộc được yêu thương, lão tổ tông coi trọng, cũng liền theo chữ Thiên. Còn về một chữ “Bảo”, lại là lão tổ tông từ tận đáy lòng cảm thấy cô bé chính là một bảo bối.

Cái tên này vừa ra, A Yên mím môi cười một cái, không nói gì, cứ thế định ra.

Có chút quá phô trương rồi, nếu là bé trai tự nhiên không tốt, nhưng bé gái mà, Thiên Bảo thì Thiên Bảo, vốn dĩ nên được cưng chiều một chút.

Nhu Nhu một tuổi khi được định ra cái tên này, đang lộn nhào lăn lộn trên giường đất, chọc cho một đám người cười ha hả vui vẻ. Cô bé không biết, cái tên Tiêu Thiên Bảo này sau này sẽ đi theo cô bé bao nhiêu năm, từ đó không rời không bỏ, trở thành một sự tồn tại mà cô bé cảm thấy rất ngốc nghếch rất xấu hổ.

Sau khi chốt xong tên, A Yên và lão tổ tông bàn bạc chuyện tiệc trảo chu này, lão tổ tông cười đến không khép được miệng:

“Tiêu gia ta vất vả lắm mới có được một bé gái như vậy, vốn nên tổ chức cho đàng hoàng, mời hết những người nên mời đến cho náo nhiệt.”

Có lời này, A Yên bắt đầu lên danh sách, đem những người mình quen biết trước và sau khi thành thân đều khoanh vào. Thực ra đây là lần đầu tiên nàng lộ diện trước mặt mọi người sau khi thành thân và rời khỏi Yến Kinh Thành ba năm. Trước đây vì bận rộn thu xếp các việc trong nhà, vẫn chưa tham gia yến tiệc tụ hội nào trong vòng quý phụ hầu môn.

Những chí giao hảo hữu, khuê trung tri kỷ trước đây đều nhao nhao gửi thiếp mời tới, hỏi đến thì, A Yên chỉ sầu không có thời gian.

Nay nhân cơ hội này, vừa khéo đều gặp mặt một lần.

Tiệc trảo chu không biết có bao nhiêu việc cần chuẩn bị, tuy Đại phu nhân Tiêu gia đã phái vài nàng dâu dưới trướng qua giúp đỡ, A Yên lại có Thanh Phong và những người khác hiệp trợ, nhưng vẫn có nhiều việc phải nhọc lòng.

Vừa khéo mấy ngày nay Mạnh Linh Phượng luôn chạy tới đây, nàng liền bắt ngay Mạnh Linh Phượng làm cu li, để vị nữ tướng quân tam phẩm vừa được phong này giúp mình chạy việc này việc nọ.

Người của Tiêu gia ước chừng đã nghe nói qua vị nữ tướng quân theo Tiêu Chính Phong lập công lớn này, vốn tưởng làm tướng quân thì phải oai phong lẫm liệt, ai ngờ nay Mạnh Linh Phượng này đối với A Yên lại nói gì nghe nấy, các việc chạy vặt đều không quản ngại vất vả giúp đỡ lo liệu, không khỏi nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Một đám nàng dâu thỉnh thoảng nhắc tới chuyện này, đều cảm thấy khá kỳ lạ, nghĩ thầm hóa ra nữ tướng quân cũng không có gì đáng sợ. Ai ngờ mấy kẻ lắm mồm đang nói, lại cảm thấy sau gáy lạnh toát.