Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 546



Tất nhiên rồi, nàng cũng thực sự hiền huệ, ngày thường hầu hạ chàng vô vi bất chí, cũng chăm sóc ba đứa trẻ thỏa đáng chu toàn.

Chàng đưa bàn tay to lớn mạnh mẽ lên, vuốt ve tiến về phía trước, nhéo nhéo gò má mềm mịn của nàng: “Chúng ta thành thân cũng được bảy năm rồi, khuôn mặt này vẫn non nớt như thuở ban đầu.”

Đã nhéo bao nhiêu năm rồi, cũng không thấy thô ráp đi, phải nói nữ nhân của chàng thực sự là một người chịu được mài mòn.

A Yên nhướng mày cười một tiếng, ngưng thị hàng chân mày cương nghị của nam nhân trong gương đồng, lại làm như vô tình hỏi: “Hôm nay hoàng thượng đã nói gì với chàng vậy?”

Tiêu Chính Phong nghe thấy điều này, lập tức có chút phòng bị, cái tai phải thành thật giật giật, muốn động lại không động, đôi mắt dò xét nhìn A Yên.

A Yên thấy tình cảnh này, chợt muốn cười, chàng quả thực là theo bản năng muốn giấu giếm chuyện này, tránh để mình suy nghĩ nhiều, nhưng lại không muốn lừa dối mình? Thế là cái tai đáng thương kia, thật không biết phải làm sao cho phải, cứ run rẩy ở đó thật khó chịu!

Nhưng A Yên là người đã hạ quyết tâm làm đố phụ, lập tức cứng rắn cõi lòng, cố ý nói: “Có lời gì chàng cứ nói, cũng không cần giấu thiếp, có phải ai bảo chàng cưới bình thê gì đó, hay là thánh chỉ ngày mai sẽ vào cửa rồi?”

Tiêu Chính Phong nghe lời này, lập tức sắc mặt không tốt: “Là kẻ nào lắm miệng, lại đem lời này nói trước mặt nàng, đây không phải là cố ý chuốc thêm phiền phức cho ta, khiến ta sống không yên ổn sao?”

A Yên gạt tay chàng ra: “Hết chuyện này đến chuyện khác vẫn chưa xong, trước kia là hoàng đế ban thưởng mỹ nhân, nay lại trực tiếp tặng muội muội rồi! Nay chàng cũng đừng trách người ta nhiều chuyện, nếu không phải chàng ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, thì Nam La Quận chúa có đến mức nhung nhớ chàng ngần ấy năm không, nàng ta đã bao nhiêu tuổi rồi, lại mãi không chịu gả, chính là đang đợi chàng đấy!”

Tiêu Chính Phong thấy lời nàng nói ra tràn ngập mùi chua loét, trong lòng thực sự vô cùng thoải mái, cười nhìn nàng nói: “Nói cũng phải nhỉ, sao cứ hết người này đến người khác không dứt thế, cho nên a, ngày thường nàng luôn phải nhớ kỹ, phải trông chừng ta cho c.h.ặ.t, nếu không thì”

A Yên nghe lời này, không khỏi nổi giận, nhướng mày hỏi: “Nếu không thì sao?”

Tiêu Chính Phong tâm mãn ý túc, mặt mày hớn hở: “Nếu không nàng nói xem nhỡ đâu ta thực sự bị yêu tinh nào đó tha đi mất, nàng chẳng phải sẽ đau lòng c.h.ế.t sao.”

A Yên nhìn dáng vẻ đắc ý của chàng, gần như muốn xông tới nhổ vào mặt chàng một cái "phi", nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống, sắc mặt khó coi cúi đầu suy nghĩ một lát, lại đột nhiên nói:

“Chàng xem thiếp hiện nay, tuy là mẹ của mấy đứa trẻ rồi, nhưng dung mạo vẫn còn tốt, nếu không phải người ta e sợ Phụ quốc Đại tướng quân là chàng, không chừng cũng có không ít nam t.ử ái mộ thiếp đấy. Nếu chàng thực sự bị yêu tinh nào tha đi mất, chúng ta liền hòa ly, thiếp lại tìm người khác, thiết nghĩ cũng không khó a, có lẽ còn tìm được người trẻ tuổi đẹp trai nữa cơ.”

Nàng liếc mắt nhìn khuôn mặt đang dần đen lại của Tiêu Chính Phong, tiếp tục cười nói: “Cửa hiệu bên chỗ Lam Đình, thiếp cũng có cổ phần, sau này rời khỏi chàng, cuộc sống này tự nhiên cũng là cẩm y ngọc thực, không phải lo sầu.”

Lần này Tiêu Chính Phong thực sự nổi giận rồi, căng mặt nói: “Nàng nghĩ hay nhỉ!”

A Yên thấy vậy muốn cười, nhưng lại cố ý hừ nói: “Ngày thường chàng không phải luôn khen thiếp đẹp sao, lẽ nào sau này rời khỏi chàng, thiếp còn không dụ được vài kẻ tuấn tú sao?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Sắc mặt Tiêu Chính Phong khó coi vô cùng, nhướng mày lạnh lùng nói: “Vấn đề là ta vẫn chưa c.h.ế.t đâu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chàng vẫn chưa c.h.ế.t đâu, nàng đã nghĩ đến chuyện tìm mùa xuân thứ hai rồi?

A Yên lúc này trong lòng sảng khoái hơn nhiều, liền ngồi xuống trước giường, trong lòng suy tính chuyện của Nam La Quận chúa này. Thế nhân đều biết Tiêu phu nhân hay ghen, nhưng chuyện này luôn phải làm lớn lên, để vị cửu ngũ chí tôn bề trên kia hiểu rõ, bớt tính toán lên đầu Tiêu Chính Phong đi.

Nhất thời ngồi một lúc lâu, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Chính Phong, thấy chàng ngẩn người đứng đó, liền nói: “Đứng ngốc ra đó làm gì, hôm nay thiếp đi bộ nhiều, mệt rồi, ngày thường đều là thiếp hầu hạ chàng, hôm nay chàng cũng bóp chân cho thiếp đi!”

Nói xong lời này, nàng đột nhiên cảm thấy không đúng, lời này, sao lại giống như lời Mạnh Linh Phượng ngày thường hay nói nhỉ? Lẽ nào ở cùng nàng ta lâu ngày, bản thân cũng học theo rồi?

Nhưng Tiêu Chính Phong lại không cảm thấy có gì không đúng, mặc dù vẫn trầm mặt, nhưng lại tiến lên, nửa ngồi xổm ở đó, hồi tưởng một phen, làm theo thủ pháp ngày thường nàng giúp mình xoa bóp, cúi đầu giúp nàng ấn huyệt.

Bàn chân nhỏ nhắn này thật tinh xảo đẹp đẽ, chàng rất thích, trước kia cũng từng hôn, nay nhìn lại, vẫn thích, vẫn muốn hôn.

A Yên nhìn thấu tâm tư của chàng, cười nói: “Trong lòng chỉ toàn nghĩ chuyện bẩn thỉu, không cho chàng hôn!”

Nói rồi, liền rút chân về.

Tiêu Chính Phong bên này vớ phải một khoảng không, trong lòng có chút hụt hẫng, nhớ lại những lời nàng vừa nói, biết rõ là cố ý trêu chọc mình, nhưng vẫn là không thích, lập tức nhướng mày ủy khuất nói: “Nam La Quận chúa kia ta cũng đâu có nói là muốn cưới, đến mức chọc nàng không vui, lại để nàng ức h.i.ế.p ta như vậy sao?”

A Yên liếc chàng nói: “Sao, chàng cảm thấy ủy khuất?”

Tiêu Chính Phong ôm lấy đôi bàn chân đó, gật đầu mạnh: “Ủy khuất a!”

Hơn nữa còn ủy khuất đến không chịu nổi rồi!

A Yên nhướng mày cười nói: “Vậy nếu thiếp đ.á.n.h chàng mắng chàng, chàng chẳng phải càng ủy khuất hơn sao?”

Tiêu Chính Phong ngưng thị nữ nhân đang nửa ngồi trên giường, đưa tay vuốt ve một lọn tóc mềm mại, khàn giọng nói: “Yên nhi, đang yên đang lành, ta đâu có làm sai chuyện gì, đáng để nàng làm vậy sao?”

A Yên nhìn chàng một nam nhân to lớn như vậy, nửa ngồi xổm ở đó với dáng vẻ ủy khuất, mím môi vẫn cười: “Ức h.i.ế.p chàng, trong lòng thiếp vui.”

Tiêu Chính Phong sững sờ, chàng thực sự không ngờ lại là một câu trả lời như vậy, đôi mắt hổ bất đắc dĩ nhìn nữ nhân phong tình vạn chủng đó, trong lòng lại dâng lên một tư vị khác lạ, có chút ngứa ngáy, giống như đang mong chờ được ai đó gãi một cái, lập tức mặt dày sáp tới, hơi thở nóng rực phả lên làn da nàng, chàng trầm khàn nói: