Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 605



Binh mã bên ngoài Yến Kinh Thành, đều chẳng qua là nghe chàng một câu nói mà thôi.

Vân Nhung nghe xong, lại là cười ha hả, vừa cười vừa nói:

“Tiêu đại tướng quân ở Đại Chiêu vị cao quyền trọng như vậy, giậm chân một cái có thể làm chấn động nửa cái Đại Chiêu, ai ai cũng biết, ai ai cũng hiểu, chỉ là ngươi càng leo cao, chỉ sợ tương lai ngã càng đau!”

Tiêu Chính Phong nghe vậy cười lạnh: “Ngươi có thể đến thử xem, xem có thể làm ta ngã xuống được không.”

Vân Nhung nheo mắt, trong mắt tàn nhẫn:

“Chúng ta cứ chờ xem!”

Hắn cho dù thân thủ dị xứ, luôn là cũng không thể để Tiêu Chính Phong sống những ngày tháng thái bình này!

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Mà những ngày tiếp theo, Vân Nhung với thân phận là sứ thần Đại Man, hướng Đức Long Đế dâng lên các loại dị bảo cùng với cống phẩm mà Đại Man mang tới, điều này khiến Đức Long Đế tự nhiên long tâm đại duyệt. Đức Long Đế đem những cống phẩm đó ban thưởng một ít cho văn thần võ tướng bên cạnh, Tiêu Chính Phong bên này tự nhiên nhận được phần thưởng vô cùng phong hậu.

Mà lúc này Nam La Quận chúa thật đã sớm du lịch khắp nơi ở Đại Chiêu trở về, đi theo bên cạnh Đức Long Đế. Đức Long Đế thấy vị biểu muội này công phu giỏi giang, trong lòng khá có chí lớn, rất là yêu thích, liền khá có ý ủy thác trọng trách, đồng thời phong nàng làm Nam La công chúa.

Vị công chúa này tính tình lại khá kỳ lạ, ngày thường đối với Đức Long Đế tuy kính trọng, nhưng cũng tuyệt đối không a dua nịnh hót.

Những người khác như Lý Minh Nguyệt đám người, đều không thích vị công chúa này, nhưng Đức Long Đế lại càng thêm yêu thích.

Ngài cho rằng Nam La công chúa có phong cốt của cữu phụ ngài, đây mới là nữ nhi ruột thịt của cữu phụ ngài, huyết mạch truyền thừa.

Thế là Đức Long Đế cũng ban thưởng khá nhiều cho Nam La công chúa, Nam La công chúa tạ ơn.

Cùng lúc đó, vừa vặn A Lưu công chúa cũng trở về Yến Kinh Thành, nàng ta nhìn thấy một Nam La lại cũng được phong công chúa, hơn nữa còn được phụ hoàng ban thưởng nhiều như vậy, trong lòng không khỏi hận tột cùng, càng cảm thấy sau khi mẫu thân đi rồi, nàng ta lại là ngay cả phụ thân cũng không có nữa, thế là càng thêm ỷ lại Thẩm Kiệt.

Nhưng A Lưu công chúa lại rất nhanh gặp phải một chuyện bất hạnh, khiến nàng ta mất hết thể diện.

Thì ra Nhu Nhu từ khi trở về Yến Kinh Thành, vì mái tóc đen trên đầu bị cắt đi không ít, nay quấn một chiếc khăn gấm, thoạt nhìn kỳ quái. Nàng từ nhỏ sinh ra đã xinh đẹp, phụ thân địa vị tôn sùng, lại là được sủng ái hết mực, qua lại không phải là con cháu quý tộc thì cũng là hoàng t.ử hoàng tôn, cũng là nhân vật phong vân đếm trên đầu ngón tay ở Yến Kinh Thành.

Nhưng nay chẳng qua là đi chơi một năm, trở về lại biến thành một kẻ nửa trọc? Nàng cho dù không quan tâm đến dung mạo, nhưng cũng không muốn cứ thế ra ngoài làm trò cười cho người ta a, cho nên vẫn luôn ở nhà dưỡng thương đóng cửa không ra ngoài.

A Lưu Trưởng công chúa qua một thời gian cũng về Yến Kinh Thành, xem ra thương thế của nàng ta cũng dưỡng gần khỏi rồi.

Chuyện này tự nhiên là bẩm báo cho Đức Long Đế, nhưng sự việc đến trước mặt Đức Long Đế, hai bên đều là tự mình nói giảm nói tránh một phen mà thôi, thế là Đức Long Đế chỉ tưởng công chúa và Nhu Nhu giận dỗi, trẻ con đ.á.n.h nhau, lập tức không khỏi quở trách A Lưu công chúa nói:

“Tuổi tác bao lớn rồi, lại đi so đo với Nhu Nhu, nó nhỏ, con cũng nhỏ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong lời này, liền ban thưởng cho Nhu Nhu rất nhiều đồ chơi và d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, bảo Nhu Nhu hảo hảo dưỡng thương.

Mấy ngày nay Đại bá mẫu của Tiêu gia qua đây, bà vốn luôn vô cùng yêu thương Nhu Nhu, nhìn thấy tình cảnh này, cũng đau lòng không thôi, vuốt ve mái tóc của Nhu Nhu nói: “Một nữ hài t.ử gia như chúng ta, sau này nếu không mọc ra được, thì biết làm sao!”

Ngược lại là A Yên an ủi Đại bá mẫu một phen:

“Thái y đã nói rồi, không có gì đáng ngại, vẫn có thể mọc ra tóc được.”

Đại bá mẫu lúc này mới yên tâm.

Mấy năm nay Lão tổ tông mất rồi, Đại bá mẫu tuổi tác cũng lớn rồi, A Yên là từ tận đáy lòng coi như mẫu thân mà hiếu thuận, bình thường cũng thường xuyên qua lại, nay Đại bá mẫu nhìn Nhu Nhu thật đúng như cháu gái ruột của mình vậy.

Lập tức Nhu Nhu lăn vào trong n.g.ự.c Đại bá mẫu làm nũng một phen, lại nói chuyện một lúc.

Lúc này vừa vặn ba đứa đệ đệ của Nhu Nhu qua đây, lần lượt là cặp song sinh Thiên Trạch Thiên Hữu cùng với tiểu đệ đệ Yêu Nhi.

Thiên Trạch Thiên Hữu nay đều là thiếu niên lang mười tuổi rồi, lớn lên giống Tiêu Chính Phong, nhưng giữa mi nhãn lại có chút thanh tú của A Yên, từ nhỏ cần cù hiếu học, đi theo Tiêu Chính Phong học võ, nay đã có chút thành tựu.

Tiểu Yêu đệ nay mới tám tuổi, lớn lên cực kỳ giống A Yên, thanh tú tuấn dật, ngày thường trầm mặc ít nói, không thích tập võ, ngược lại thích đọc sách. A Yên mỗi lần nhắc tới, khiến nàng yên tâm nhất chính là cặp song sinh này, bình thường thực sự là ngoan ngoãn nghe lời, lại là có chí tiến thủ nhất, là niềm tự hào của nàng. Còn về tiểu Yêu đệ nha, bởi vì giống nàng nhất, nàng cũng là đặc biệt yêu thương.

Lập tức nàng nhìn ba đứa nhi t.ử của mình nối đuôi nhau bước vào, qua đây thỉnh an rồi, lại hỏi thăm thương thế của tỷ tỷ.

Nhu Nhu không muốn gặp người ngoài, nhưng ở trước mặt mấy đứa đệ đệ của mình lại vẫn là oai phong lại tùy ý, lập tức nhào tới túm lấy cánh tay hai đứa đệ đệ la hét:

“Mấy ngày nay tỷ không ra khỏi cửa, có đồ gì chơi vui món gì ăn ngon các đệ đều phải mang lên cho tỷ, không có việc gì đừng chạy ra ngoài, ở nhà chơi với tỷ nhiều vào!”

Hai đứa song sinh mỉm cười gật đầu, cung kính nói vâng, tiểu Yêu đệ vốn cũng không thích ra khỏi cửa, chỉ biết ở nhà đọc sách, lập tức nghe thấy trưởng tỷ nói như vậy, cũng chỉ gật đầu xưng vâng.

Nhất thời mấy huynh đệ ở cùng nói chuyện một lúc, cuối cùng cũng đi ra ngoài.

Đợi đến khi ba huynh đệ đi ra ngoài, đến chỗ rẽ hành lang bên ngoài không có người, Thiên Trạch mới cười hỏi Thiên Hữu:

“Biết là ai đ.á.n.h Nhu Nhu thành cái dạng đó không?”

Lén lút hắn đều không muốn gọi tỷ tỷ rồi, không phải chỉ lớn hơn hắn hai tuổi thôi sao! Hừ!