Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Chương 612



Nhu Nhu và ba đứa đệ đệ trên khuôn mặt nhỏ nhắn bất mãn có vẻ trang nghiêm, trịnh trọng nói: “Vâng, phụ thân, chúng con đều nhớ kỹ rồi!”

Lúc này mọi người uống nhiều rồi, A Đồ Nhĩ càng là uống đến mức trên mặt phiếm hồng, ngài ấy nghe thấy lời này, không khỏi nhiệt lệ doanh tràng, tiến lên ôm lấy Tiêu Chính Phong nói:

“Đại ca, huynh hãy nhớ kỹ, nếu có một ngày Hoàng đế Đại Chiêu không dung thứ được, huynh liền theo đệ trở về đô thành Đại Phủ, nơi đó có cỏ tốt đất màu, càng có trâu bò dê thành đàn, chúng ta có thể ở đó ăn miếng thịt to, uống ngụm rượu lớn, sống những ngày tháng sảng khoái không dứt!”

Tiêu Chính Phong vỗ mạnh một cái lên bả vai A Đồ Nhĩ, trong mắt phiếm hồng: “Được, đại ca nhớ kỹ rồi!”

Bên này tiễn A Đồ Nhĩ đi rồi, trong lòng Tiêu Chính Phong khó tránh khỏi có cảm giác tiêu điều.

Mấy đứa con vẫn túc trực ở đó, lặng lẽ nhìn phụ thân thần tình lộ ra sự mất mát.

Tiêu Chính Phong vẫy tay, bảo mấy đứa con qua đây, nắm lấy tay A Yên, lại là nói với các con:

“Có một số chuyện, vẫn là nên sớm nói cho các con biết, trong lòng các con cũng dễ có sự phòng bị.”

Lập tức chàng liền đem chuyện sau khi mình thành thân phát hiện ra đôi mắt mình có màu xanh lam nhất nhất nói ra.

Cuối cùng lại là nói:

“Các con tuy thân ở Đại Chiêu, sinh ra là người Đại Chiêu, nhưng rốt cuộc là có huyết mạch vương thất Đại Phủ. Đợi các con khôn lớn trưởng thành, một khi thành hôn, có lẽ sẽ giống như phụ thân vậy. Cho nên sau này các con lựa chọn người gả cưới nhất định phải muôn vàn lưu tâm, bằng không một phút không cẩn thận, tiết lộ thân phận, ngược lại rước lấy đại họa cho Tiêu gia.”

Mấy đứa con tự nhiên cúi đầu đáp ứng, ngay cả Yêu đệ nhỏ nhất luôn mặt không biểu tình trên mặt cũng có ý động dung.

A Yên sợ mấy đứa con trong lòng có gánh nặng, lại an ủi nói: “Chuyện này cũng không nhất định đâu, có lẽ các con cả đời cũng sẽ không xuất hiện đôi mắt màu xanh lam, phụ thân các con nay nhắc tới chuyện này, chẳng qua là muốn các con cẩn thận mà thôi, ngàn vạn lần nhớ kỹ nhà ta không giống nhà người khác.”

Nhu Nhu nhớ tới những ngày này phụ thân nghĩ đến vì chuyện này mà rất là ưu lo, không khỏi áy náy, thấp giọng nói: “Cha, nương, chúng con đều hiểu mà, sau này tất nhiên càng thêm cẩn thận hành sự.”

Thiên Trạch và Thiên Hữu nhìn nhau một cái, nhớ tới chuyện mình mạo muội hành sự đi hãm hại A Lưu Trưởng công chúa, bọn chúng là không ngờ phụ thân lúc này đang ở trong nguy hiểm có thể bị nhìn thấu thân phận, không khỏi xấu hổ, cúi đầu nói:

“Vâng, cha nương, chúng con đợi sau này nhất định không dám gây chuyện thị phi nữa.”

A Yên lại rất là cảm khái: “Hai đứa các con, vốn luôn nghe lời nương, thực sự là giỏi hơn tỷ tỷ các con nhiều!”

Lời này vừa thốt ra, Yêu đệ bất đắc dĩ nhìn nương một cái, Nhu Nhu bĩu môi, Thiên Trạch và Thiên Hữu xấu hổ cúi đầu càng thấp hơn.

Tiêu Chính Phong hừ lạnh một tiếng, quét mắt nhìn hai tên tiểu t.ử kia một cái.

Vì dạo này sứ giả Tây Phủ và Đại Man tới Yến Kinh Thành, Mạnh Linh Phượng vị đại tướng quân này phụ trách phòng thủ bên ngoài Yến Kinh Thành, cho nên vẫn luôn chưa từng về nhà. Nay mọi chuyện an định lại, Tiêu Chính Phong thuận lợi vượt qua ải này, tên Vân Nhung kia cũng bị Tiêu Chính Phong giày vò đến mất mạng, Mạnh Linh Phượng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lập tức về nhà rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi về nhà, trước tiên nhìn phu quân và nữ nhi, Thành Phục Khê nay tuổi tác lớn rồi, danh tiếng lớn, tỳ khí lại càng ngày càng tốt, phu thê hai người tình cảm rất sâu đậm, còn về nữ nhi nha, ở chỗ A Yên được dạy dỗ tự nhiên là thông tuệ ôn lương, nàng rất hài lòng, gật đầu.

Sau đó thì sao, nàng liền chạy qua đây thăm Nhu Nhu đã lâu không gặp rồi.

Nghe nói Nhu Nhu bị thương, nàng thật đúng là có chút lo lắng, nay là mã bất đình đề chạy tới phủ Tiêu Chính Phong.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Ai ngờ vừa nhìn thấy Nhu Nhu, liền thấy trên đầu Nhu Nhu quấn một chiếc khăn gấm, thoạt nhìn trên mặt cũng không tốt như trước kia, nàng một phát giật phăng chiếc khăn gấm kia ra, liền nhìn thấy mái tóc dài ngắn không đều xấu muốn c.h.ế.t.

Mạnh Linh Phượng lập tức nổi giận, tức đến mức mũi đều có chút lệch đi, nhướng mày hỏi:

“Đây là do A Lưu công chúa kia hại?”

Nhu Nhu ngồi trước cửa sổ, lặng lẽ kéo chiếc khăn gấm lại, cẩn thận quấn lấy cái đầu xấu xí của mình: “Vâng.”

Mạnh Linh Phượng sờ sờ đại đao, mi nhãn đều dựng đứng lên rồi, lửa giận ngút trời:

“Đây đều là thứ gì vậy, tiện nhân này! Ngày thường tự chà đạp bản thân thì cũng thôi đi, nay lại dám ức h.i.ế.p lên đầu Nhu Nhu nhà chúng ta rồi? Thứ ch.ó má gì vậy, nàng ta tưởng nàng ta mỗi ngày xoay quanh Thẩm Kiệt coi Thẩm Kiệt như bảo bối, lẽ nào tất cả mọi người trong thiên hạ đều phải xoay quanh Thẩm Kiệt sao? Tưởng ai có thể để mắt tới chứ! Chúng ta mới bao lớn, trẻ con nhà người ta, vẫn là tiểu cô nương gia thanh thanh bạch bạch đâu, lại dám hắt nước bẩn lên người chúng ta? Nàng ta tưởng tâm nàng ta đen tối, liền chắc chắn trong thiên hạ toàn là quạ đen sao? Ta phi!”

“Còn có Thẩm Kiệt kia nữa, cũng thật không phải là thứ gì tốt, uổng công ta lúc trước còn coi hắn là người, chúng ta mới cùng hắn chơi đùa, không ngờ nay lại cùng tiện nhân kia cá mè một lứa ức h.i.ế.p người!”

Vừa nói lời này, nàng rút đao ra, hùng hổ định đi công chúa phủ tìm phiền phức.

A Yên biết nàng chính là muốn gây chuyện, vội kéo nàng lại:

“Thôi đi, muội thật đúng là giống hệt Nhu Nhu, nay Nhu Nhu đã đ.á.n.h nàng ta một trận tơi bời, trên giường cũng nằm mấy ngày rồi.”

Thiên Trạch và Thiên Hữu ở bên cạnh nói:

“Đúng vậy đúng vậy, nghe nói nàng ta còn bị ong vò vẽ đốt nữa kìa, đốt đến mức trên mặt xấu lắm, mấy ngày trước Hoàng thượng thiết yến, nàng ta đều không dám ra ngoài gặp người!”

Mạnh Linh Phượng nhướng mày:

“Ong vò vẽ? Chuyện này là sao?”

Thế là Thiên Trạch tiến lên, ra vẻ đạo mạo kể lại chuyện này như thật, cuối cùng còn thở dài một tiếng, rầu rĩ nói:

“Hơn nữa cũng trách A Lưu công chúa này xui xẻo, nghe nói ong vò vẽ kia đốt người, bình thường ba năm ngày cũng tiêu sưng rồi, nhưng nàng ta lại vẫn luôn không khỏi, nghĩ đến là nàng ta người này tâm nhãn xấu xa, thế là gặp quả báo.”